Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đôi mắt của đại diện đối phương sáng rực lên, anh ta quay sang nói với Thẩm Vãn Ninh: "Cô Thẩm, phương án cô đưa ra trước đó hoàn toàn không phải thứ chúng tôi muốn, phương án của cô Thẩm đây mới là thứ hiểu được nhu cầu của chúng tôi... vì vậy... lần hợp tác này chúng tôi chọn Cố thị!"
Thẩm Vãn Ninh nghe xong lời của đại diện đối phương thì ngẩn người.
Cô ta thực sự không hiểu nổi, tại sao đối phương chỉ liếc mắt nhìn qua phương án đã quyết định hợp tác với Cố thị.
Cô ta lập tức nhảy dựng lên: "Ông Smith, ông có ý gì đây? Rõ ràng là Thẩm thị chúng tôi tiếp cận ông trước, tại sao ông lại chọn Cố thị... còn nữa... bản kế hoạch của chúng tôi ông còn chưa xem mà? Tại sao chưa xem đã phán chúng tôi bị loại... tôi không phục!"
Smith đẩy gọng kính vàng trên sống mũi, đầy bất lực nói: "Cô Thẩm, hợp tác thương mại chú trọng vào việc mang lại lợi ích lớn nhất cho cả hai bên. Phương án của Thẩm thị chúng tôi đã xem qua hai lần, vẫn luôn không nắm bắt được yêu cầu cốt lõi của chúng tôi, tiếp tục đàm phán chỉ là lãng phí thời gian... Nếu tôi đoán không lầm, bản kế hoạch mới lần này của Thẩm thị, định hướng lớn cũng là nhượng bộ lợi nhuận đúng không?"
Thẩm Vãn Ninh khựng lại, khó hiểu nhìn Smith: "Sao ông biết?"
Smith cười cười: "Cô xem... đây chính là sự khác biệt giữa cô và cô Thẩm đây... vì vậy... bây giờ cô đã hiểu tại sao phía chúng tôi không chọn Thẩm thị rồi chứ?"
Thẩm Vãn Ninh bị lời của Smith làm cho á khẩu.
Lời đã nói đến mức này, sao cô ta còn không hiểu ý của Smith nữa.
Đây chẳng phải nói thẳng là cô ta không bằng tôi sao.
Thẩm Vãn Ninh bị tức đến toàn thân r/un r/ẩy, cắn môi nhìn tôi đầy c/ăm h/ận.
Ánh mắt đó, cứ như thể tôi là kẻ th/ù gi*t cha của cô ta vậy.
Tôi cười, nhún vai với cô ta, rồi chuẩn bị ký hợp đồng với Smith.
Nhưng vừa đứng dậy, đã bị Thẩm Vãn Ninh kéo lại.
"Chị ơi, có phải vì chị gh/en gh/ét em chiếm vị trí của chị nên mới nhắm vào Thẩm thị để cư/ớp dự án này không?" Giọng cô ta mang theo tiếng nức nở, thút thít.
Trong nháy mắt, ánh nhìn của cả phòng họp đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi đảo mắt, vừa định gỡ tay cô ta ra để nói cho rõ ràng thì cửa phòng họp bị đẩy mạnh ra. Ngay sau đó, cặp bố mẹ rẻ rúng của tôi thở hổ/n h/ển xông vào.
Mẹ tôi không nói hai lời, lao đến trước mặt tôi t/át cho tôi một cái.
Tiếng "bốp" vang lên, nửa bên mặt tôi tê dại ngay lập tức.
Tôi ngẩn người mất hai giây, mới chậm rãi quay đầu nhìn mẹ tôi: "Mẹ? Mẹ làm cái gì vậy!"
Mẹ tôi tức gi/ận đến mức ngựk phập phồng: "Thẩm Như Yên! Sao con lại đ/ộc á/c như vậy! Con thừa biết dự án hợp tác này đặc biệt quan trọng với Thẩm thị, tại sao còn đến cư/ớp! Chẳng lẽ con phải làm cho Thẩm thị phá sản mới chịu thôi sao?"
Bố tôi cũng nhíu mày, giọng lạnh như băng: "Như Yên, con làm ta quá thất vọng, không ngờ con lại có thể không hiểu chuyện đến mức này. Được rồi, ta cũng không nói nhảm với con nữa, nếu con còn muốn quay về nhà họ Thẩm, bây giờ, ngay lập tức rút khỏi dự án này! Rồi xin lỗi Vãn Ninh một tiếng cho tử tế, như vậy... ta còn có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra mà nhận con, nếu không... đừng trách ta không nể tình!"
Nhìn Thẩm Vãn Ninh đang trốn sau lưng mẹ tôi, rồi lại nhìn ông bố rẻ rúng đang làm bộ như nắm thóp được tôi.
Ngọn lửa tình thân cuối cùng trong lòng tôi, "phụt" một tiếng liền tắt ngấm.
Được thôi.
Ban đầu tôi chỉ muốn dạy cho các người một bài học.
Nhưng các người cứ nhất quyết dâng tận miệng để tìm ch*t, thì tôi cũng không cần khách sáo nữa.
Tôi sờ vào bên má đang nóng rát, không nói gì.
Lấy điện thoại ra, bấm gọi cái số mà tôi đã thuộc nằm lòng.
Ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng cười của Cố Cảnh Thâm: "Sao? Thắng rồi muốn mời anh đi ăn à?"
"Thằng đàn ông hèn mọn." Giọng tôi bình thản, không nghe ra cảm xúc.
"Bà đây đồng ý gả cho anh rồi, nhưng với điều kiện là... trong vòng nửa tháng, làm cho Thẩm thị phá sản!"
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, rồi bật cười thành tiếng: "Đã rõ, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ vợ đại nhân giao phó!"
Cúp điện thoại, tôi đút điện thoại vào túi.
Ngước mắt nhìn Thẩm Vãn Ninh và những người khác đang như bị đóng băng, tôi nhún vai.
"Đây là các người ép tôi, hy vọng các người có thể chịu đựng được cái giá này!"
"Chị... sao chị có thể......" Nước mắt Thẩm Vãn Ninh vẫn còn treo trên lông mi, nhìn tôi đầy khó tin.
Cô ta thực sự không ngờ, tôi vì muốn trả th/ù nhà họ Thẩm mà lại dám đá/nh đổi cả bản thân mình.
Ông bố rẻ rúng của tôi cũng bị hành động của tôi làm cho ngẩn người.
Chỉ tay vào mũi tôi hồi lâu không nói nên lời: "Thẩm Như Yên! Con đi/ên rồi! Con vì trả th/ù chúng ta mà lại muốn gả cho tên đi/ên Cố Cảnh Thâm đó? Con không cần mạng nữa à!"
Tôi cười khẩy, đưa tay lau vết m/áu rỉ ra ở khóe miệng.
Cái t/át vừa rồi lực thật không nhỏ, người mẹ rẻ rúng kia của tôi thật sự ra tay tà/n nh/ẫn.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 8
5
Bình luận
Bình luận Facebook