Lão bạng hoài châu

Lão bạng hoài châu

Chương 4

09/08/2026 23:26

Bà nội liếc nhìn ông ta, giọng điệu bình thản không chút vội vàng: “Vội cái gì? Đàn bà nhà ai sinh con chẳng phải trải qua như thế.”

“Hơn nữa, bà đỡ ta mời là người có kinh nghiệm nhất trong làng, bà ta đã đỡ đẻ mười mấy năm rồi, yên tâm đi, không xảy ra chuyện gì đâu.”

Lời vừa dứt, trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên một tiếng sấm sét n/ổ tung.

Ngay sau đó, từ trong phòng truyền đến tiếng kêu thảm thiết như chọc tiết lợn: “Quái vật!!!”

Cửa phòng bị người ta đẩy mạnh từ bên trong, bà đỡ loạng choạng chạy ra ngoài.

Sắc mặt bà ta trắng bệch như tờ giấy, m/áu trên tay còn chưa kịp lau đi.

Bà nội tiến lên túm lấy bà ta: “Gào cái gì mà gào, cháu trai ta đâu? Đã sinh ra chưa?”

Bà đỡ môi r/un r/ẩy, dùng ngón tay chỉ về phía trong phòng.

Cha tôi và bà nội nhìn nhau, không màng đến chuyện khác, đi thẳng vào trong.

Chẳng bao lâu sau--

“Nghiệt chướng mà!” Tiếng gào thét của bà nội vang lên.

Tôi ngồi xổm bên bếp lò, do dự một lúc rồi cũng đi theo vào.

Vừa bước vào trong phòng, mùi tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Mẹ tôi nằm ngửa trên giường, sắc mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt như thể sắp đ/ứt quãng.

Gi/ữa hai ch/ân bà nằm một đứa trẻ đầy m/áu, nhìn kỹ thì dây rốn vẫn còn nối liền.

Cha tôi bước lên, chỉ nhìn một cái, chân đã mềm nhũn.

“Con trai... sao lại thế này...” Giọng ông ta r/un r/ẩy.

Bà nội đứng sững ở một bên, miệng lầm bầm cái gì đó, trông như người đi/ên.

Tôi không nhịn được tò mò tiến lên phía trước, liếc nhìn một cái.

Nhưng chỉ một cái nhìn ấy thôi đã khiến tôi sợ hãi lùi lại mấy mét.

Đứa nằm trên giường đúng là con trai.

Nhưng nhìn quá đỗi kỳ dị.

Da dẻ xám xịt pha lẫn màu xanh, giữa các ngón tay, ngón chân có màng mỏng trong suốt nối liền.

đ/áng s/ợ nhất là phần lưng, mọc đầy những lỗ hổng chi chít.

Theo nhịp thở yếu ớt của nó, những cái lỗ ấy cứ co giãn đều đặn.

Bà nội định đưa tay sờ lên mặt đứa trẻ, nhưng tay mới vươn ra được nửa chừng đã rụt lại.

“Này, này là sao đây? Khó khăn lắm mới sinh được cháu trai, sao lại là một con yêu quái?”

Mẹ tôi yếu ớt nghiêng đầu, nhìn thấy đứa bé, khóe miệng cong lên một cách quái dị:

“Là con trai đấy, cuối cùng tôi cũng sinh được con trai.”

Giọng điệu của bà mang theo một vẻ đắc ý không thể gọi tên.

Giống như phát đi/ên vậy.

Cha tôi cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói: “Đây mà gọi là con trai sao? Nhìn cái dáng vẻ của nó kìa! Trên lưng toàn là lỗ thủng... chuyện này mà để người ta nhìn thấy thì mặt mũi nhà họ Lý chúng ta để đâu?”

Bà nội cũng khóc theo: “Nghiệt chướng! Cháu trai mà ta c/ầu x/in bao nhiêu năm trời, sao lại ra nông nỗi này!”

Hai người cãi vã ầm ĩ trong phòng, nhất thời không biết phải làm sao.

Đúng lúc này, từ ngoài sân truyền đến một giọng nói già nua.

“Ta đã bảo là hôm nay nên đến, quả nhiên không sai.”

Bà thầy Hoàng đứng giữa sân, tay xách một chiếc giỏ tre, bên trên phủ một tấm vải đen.

Cha tôi như nhìn thấy c/ứu tinh, vội vàng lao tới: “Bà thầy! Bà mau xem thử, con trai tôi sao lại là yêu quái?”

Bà thầy Hoàng không nói gì, đi thẳng vào trong phòng.

Bà ta đến bên giường, im lặng nhìn rất lâu.

Khi những cái lỗ trên lưng đứa trẻ mở ra, lộ ra lớp th!t đỏ tươi bên trong, trông như có sinh vật đang sống bên trong đó.

“Linh đồng.”

Bà thầy Hoàng cuối cùng cũng lên tiếng: “Đây là cóc Linh đồng trăm năm khó gặp.”

Cha tôi sững sờ: “Linh... Linh đồng?”

Bà thầy Hoàng xoay người, biểu cảm trên mặt trở nên trang trọng, thậm chí mang theo một tia kính sợ.

“Các người tưởng đây là yêu quái? Sai rồi, đây là phúc khí, phúc khí cực lớn.”

Bà ta đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve trán đứa bé.

“Những cái lỗ trên lưng đứa trẻ này là linh khiếu, có được những linh khiếu này, nó có thể thông âm dương, trấn phong thủy. Nhà nào có Linh đồng thì đúng là vận may lớn, có thể hưng thịnh đến ba đời.”

Đôi mắt bà nội sáng rực lên: “Thật sao?”

Bà thầy Hoàng gật đầu: “Ta sống bảy mươi sáu năm, từng thấy Linh đồng ba lần, hai lần trước, hai gia đình đó đều phát tài, con cháu đầy đàn.”

Vừa nói, bà ta vừa lấy trong giỏ tre ra một gói giấy vàng.

“Linh đồng không thể nuôi như đứa trẻ bình thường, phải cúng bái đặc biệt, đợi linh khiếu nuôi dưỡng tốt, nó sẽ hiển linh.”

Cha tôi do dự một chút: “Cúng bái? Cúng bái thế nào?”

Bà thầy Hoàng mở gói giấy vàng ra, bên trong là loại bột màu đỏ sẫm.

Bà ta đổ bột vào một bát nước, dùng tay khuấy đều.

“Trước tiên uống cái này, đây là bột xươ/ng cóc trộn với chu sa, đứa trẻ đã khai linh khiếu uống liên tục một trăm ngày, những cái lỗ trên lưng sẽ từ từ khép lại.”

Bà nội vội vàng thúc giục: “Vậy mau cho nó uống đi!”

Bà thầy Hoàng đưa bát đến bên miệng đứa bé, nó dường như ngửi thấy mùi vị, bắt đầu uống từng ngụm nhỏ.

Sau khi uống xong, bà thầy đứng thẳng dậy, nhìn quanh một vòng.

“Vẫn còn một việc nữa, Linh đồng cần dưỡng chất, chỉ dựa vào bột xươ/ng cóc thôi là chưa đủ, phải hút tinh khí của người thân cận nhất. M/áu của bất kỳ ai trong các người cũng được, nhưng tốt nhất là phụ nữ trẻ, tinh khí thuần khiết nhất.”

Nói xong, ánh mắt bà ta rơi vào người tôi, dừng lại hai giây.

“Là con bé này đi, mỗi ngày trích một giọt m/áu, nhỏ vào giữa trán Linh đồng, cho đến khi linh khiếu khép lại hoàn toàn.”

Cha tôi gần như không hề do dự, quay đầu nhìn tôi: “Mày nghe thấy gì chưa?”

Bà nội cũng nhìn chằm chằm vào tôi: “Chẳng phải chỉ là một giọt m/áu thôi sao, có ch*t được đâu, vì em trai con, đây là việc con nên làm.”

Tôi há miệng, muốn nói không.

Danh sách chương

5 chương
06/08/2026 12:49
0
06/08/2026 12:49
0
09/08/2026 23:26
0
09/08/2026 23:26
0
09/08/2026 23:26
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu