Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Thẩm Sính, anh cứ tiếp tục như vậy, có tin là tôi sẽ lấy hết cổ phần của anh, biến anh thành kẻ trắng tay, khiến anh cả đời…”
Những chữ phía sau bị bôi xóa rất nhiều lần.
Không nhìn rõ được.
Nhưng chắc chắn chẳng phải lời hay ý đẹp gì.
Tôi bỗng thấy thất bại ê chề.
Làm anh trai mà ra nông nỗi này.
Thật sự là quá thất bại.
“Thẩm Sính, anh đi/ên rồi!”
Tống Vũ Tình nhíu mày, “Anh thực sự định chuyển hết cổ phần cho nó sao? Còn bản thân anh thì sao?”
“Tôi không sống được bao lâu nữa rồi.”
“Nói nhảm, lời bác sĩ nói mười năm trước với bây giờ có thể giống nhau được sao?”
“Vũ Tình.”
Người phụ nữ trước mặt im lặng, “Tôi biết rồi.”
Sau khi họp trực tuyến với chuyên gia nước ngoài xong, kế hoạch sơ bộ là một tuần nữa sẽ khởi hành.
Một ngày sau sinh nhật Tiểu Du.
Trong tuần đó, tôi lo điều phối cổ phần và sắp xếp những việc khác, không còn thời gian quản lý Tiểu Du nữa.
Mấy ngày trước nó còn nhắn tin chúc tôi ngủ ngon mỗi tối.
Sau khi tôi không trả lời, mấy ngày sau đó nó cũng chẳng nhắn nữa.
Chắc là đã chán gh/ét tôi từ lâu rồi.
Trước đây Tiểu Du hay lén đi chơi đêm suýt gặp chuyện không may, nên tôi mới quy định nó phải nhắn tin báo cáo mỗi tối như một cách để tôi yên tâm.
Nhưng mấy ngày này chắc nó mải chơi đến mức quên cả tôi rồi.
Khi hoàn tất các thủ tục cần thiết.
Đã là 6 giờ tối.
Ánh hoàng hôn bên ngoài dần chìm xuống sau những tòa nhà.
Hôm nay là sinh nhật Tiểu Du, nó không gửi cho tôi một tin nhắn nào.
Ngược lại, mạng xã hội thì đăng bài liên tục mỗi tiếng một lần, như thể cố tình đăng cho ai đó xem, nhìn chói mắt vô cùng.
Đủ loại hoạt động, đủ mọi góc nhìn.
Nhân vật chính trong ảnh ẩn khuất ở góc khuất, nghịch điện thoại, trông như đang đợi chờ gì đó.
Không nhìn rõ biểu cảm.
Chắc là vui lắm nhỉ.
Không giống những hoạt động tẻ nhạt mà tôi từng sắp xếp, đôi khi không may, tôi còn phải đi gặp khách hàng ngay đúng ngày sinh nhật nó.
Lại ba tiếng nữa trôi qua.
Ước chừng thời gian cũng đã muộn.
Tôi mới gọi điện cho Tiểu Du.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lười biếng, đầy mùi rư/ợu: “Alo.”
“Tiểu Du?”
Đầu dây bên kia hình như hít một hơi thật sâu.
Có vẻ lại làm nó phiền lòng rồi?
Ngay sau đó truyền đến tiếng lạo xạo, như thể nó đang vội vàng rời đi. Tiếng nhạc xập xình ồn ào nhỏ dần.
Một hồi tiếng gió rít, xen lẫn tiếng thở dốc nhẹ của Tiểu Du.
“Anh?”
“Ừ, có tiện nói chuyện không? Chúc mừng sinh nhật nhé.”
Phía bên kia im lặng một hồi, rất lâu sau mới truyền đến một tiếng cười rất khẽ.
“Anh, em cứ tưởng anh mải hẹn hò mà quên mất em rồi chứ.”
“Không có quà sao?”
Nó thực sự say rồi, lại dám đòi hỏi.
“Có.”
“Ừm?!”
“Nhưng không phải em đang ở tiệc sao, lát nữa anh đưa cho.”
“Không không không, anh, kết thúc rồi. Bạn bè đột nhiên có việc cả, anh đang ở đâu, em qua lấy ngay đây.”
Rư/ợu đúng là thứ tốt, nó nhất thời quên mất việc gh/ét tôi rồi.
“Không vội, lát nữa cũng được.”
“Anh, bây giờ em muốn gặp anh.”
Tôi cười khẽ.
Cũng được. Vốn dĩ định trước khi đi sẽ không gặp nó nữa, coi như lần cuối cùng.
Sáng mai là chuyến bay rồi.
“Đến công ty tìm anh.”
Phía bên kia đột nhiên im bặt, hồi lâu mới lên tiếng: “Anh, anh không đi hẹn hò à? Anh ở công ty cả ngày hôm nay sao?”
“Anh đến ngay đây!”
Giọng nó cao vút lên, đầy vẻ hân hoan.
Quãng đường một tiếng đồng hồ.
Tiểu Du chưa đến nửa tiếng đã đến nơi, tay cầm theo một chiếc bánh kem.
Đôi mày cong cong.
“Anh, em biết ngay là anh sẽ không quên sinh nhật em mà.”
“Quà đâu.”
Trong khoảnh khắc, nó như biến trở lại thành Tiểu Du ngày xưa.
Chỉ là dáng đi của nó hơi loạng choạng.
Tiểu Du từ nhỏ tửu lượng đã kém, trước đây tôi cấm nó uống rư/ợu, giờ xem ra cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.
“Anh, đói quá.”
“Hay là đi ăn trước đi.”
Tôi ngạc nhiên vì nó tham gia tiệc cả ngày mà không ăn gì, giờ Tiểu Du cứ dựa sát vào người tôi, như đang làm nũng.
Trông rất vui vẻ.
Có vẻ đã lâu rồi tôi không thấy nó như thế này.
Tôi cầm điện thoại lướt qua.
“Được, vừa hay anh cũng chưa ăn. Nhưng có lẽ lại là một bữa cơm tẻ nhạt đấy, chắc chắn muốn đi cùng anh chứ?”
“Muốn.”
Tôi chẳng còn cách nào, dìu nó tìm một quán mì gần đó.
Nó húp mì sùm sụp, trông như lâu lắm rồi chưa được ăn gì ngon đến thế.
Một bát hết veo, nó vẫn chưa đã, lại còn tranh ăn trong bát tôi.
“Làm thêm bát nữa không?”
“Không, ăn của anh là đủ rồi.”
…
Ăn xong chúng tôi thong dong quay lại công ty, khóe môi Tiểu Du hơi nhếch lên.
“Anh, quà gì mà bí ẩn thế?”
Nhưng ngay giây sau, nụ cười của nó cứng đờ, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Tống Vũ Tình dường như không ngờ Tiểu Du lại ở công ty, chỉ đưa thứ trên tay cho tôi.
Tiểu Du nheo mắt.
“Anh, ai đây?”
Tôi cụp mắt xuống, không nhìn nó, đưa tài liệu cho nó.
“Quà của em.”
Tiểu Du nhanh chóng xem xong, càng đọc người càng lạnh toát.
Biểu cảm trên mặt nó cũng ngày càng nghiêm trọng.
Vốn dĩ không muốn đi đến bước này, nhưng Tiểu Du vốn đa nghi, nếu nói thẳng là tôi đi du lịch nước ngoài, có lẽ nó sẽ không tin.
Nên đành phải diễn cùng Tống Vũ Tình một màn.
“Nhất định phải làm vậy sao? Để nó biết b/ệnh tình của anh thì sao?”
“Vũ Tình, cứ nghe tôi đi.”
Dù sao nó cũng gh/ét tôi, biết hay không biết cũng chẳng còn ý nghĩa gì với nó nữa.
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook