Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
09/08/2026 17:43
Anh im lặng ba giây, vành tai đỏ ửng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, từ dái tai lan xuống tận chân cổ.
- "Tiện đường. Sau khi họp xong tiện đường ghé qua bách hóa một chuyến."
- "Bách hóa nằm ở phía Đông thành phố, nhà khách quân khu nằm ở phía Tây mà."
Anh đột ngột quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt kiểu "sao em biết rõ thế".
Tôi gấp khăn lụa lại, bỏ vào ngăn kéo trên cùng của tủ năm ngăn, đặt cạnh chiếc áo sơ mi dacron của mình.
- "Chuyện quân khu của các anh, tôi vẫn biết chút ít."
Anh không nói gì.
Tôi đóng ngăn kéo, xoay người lại thì thấy anh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Tôi nói: "Khăn lụa rất đẹp, tôi rất thích."
Vai anh thả lỏng ra một chút.
Một góc nào đó trong lòng tôi mềm nhũn đến rối bời.
Kiếp trước, tôi đứng trước cổng sân viện, nhìn qua hàng rào sắt thấy anh bế hai đứa trẻ bước ra khỏi tòa nhà.
Nhan Nhan nằm trên vai anh, Đại Bảo cưỡi trên cổ anh, anh một tay đỡ một đứa, miệng hô "bám ch/ặt nhé bám ch/ặt nhé", mặt đầy nụ cười.
Nụ cười đó tôi cả đời này không quên được, kiếp trước nụ cười đó là dành cho người phụ nữ đứng cạnh anh.
Kiếp này đã khác rồi.
Cái vẻ lúng túng hiện tại của anh, cái vẻ vành tai đỏ ửng này, cái vẻ người vừa thắng trận trở về việc đầu tiên là ngồi xổm bên nôi đếm xem con chớp mắt mấy lần này - tất cả đều là của tôi.
Tôi bước tới, nhón chân, hôn lên mặt anh.
Vừa vặn hôn đúng vào dấu bàn tay kia.
Cơ thể anh cứng đờ một lát, rồi bàn tay vẫn luôn đút trong túi quần rút ra, ôm lấy sau đầu tôi.
Đôi môi anh áp xuống, mang theo mùi th/uốc lá thoang thoảng và hương trà hoa nhài, không nồng, nhưng bao trùm lấy cả người tôi. Tiếng bước chân của bà Triệu vang lên ở cửa bếp rồi nhanh chóng rút lui, rèm cửa được kéo lại cái "xoẹt".
Anh buông tôi ra, trán tựa vào trán tôi, hơi thở dồn dập.
- "Thẩm Mạch."
- "Ừ."
- "Cảm ơn em."
- "Cảm ơn vì cái gì?"
- "Cảm ơn em đã gọi điện cho anh. Cảm ơn em đã chịu chuyển đến đây. Cảm ơn em đã sinh cho anh hai đứa nhóc này." Anh dừng lại một chút, "Cảm ơn em vẫn còn ở đây."
Tôi vươn tay ôm lấy eo anh, vùi mặt vào ngựk anh. Tim anh đ/ập rất nhanh, cách lớp quân phục vẫn nghe thấy tiếng thình thịch như sấm rền.
- "Lục Tranh."
- "Ừ."
- "Sau này anh không cần đứng trước gương luyện tập nữa đâu."
Cơ thể anh lại cứng đờ: "Em nghe thấy rồi à?"
- "Ừ. Phòng tắm không cách âm."
Anh im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng anh sắp nổi gi/ận đùng đùng mà bỏ đi, nhưng anh lại siết ch/ặt cánh tay, ôm tôi ch/ặt hơn, cằm đặt trên đỉnh đầu tôi, giọng trầm đục.
- "Vậy em nói xem, anh gọi có chuẩn không?"
Tôi bật cười thành tiếng, nước mắt lại rơi, quệt hết lên quân phục của anh.
- "Chuẩn. Chuẩn lắm rồi."
Lại qua vài ngày, vụ án của Lâm Uyển Trân và anh trai cô ta đã có phán quyết.
Hai người bọn họ không phải lần đầu gây án, ngoài vụ nhà chúng tôi, trước đó còn b/ắt c/óc trẻ sơ sinh ở hai b/ệnh viện huyện khác, một đứa đã b/án, một đứa chưa kịp ra tay.
Tổng hợp các tội danh, Lâm Uyển Trân bị kết án hai mươi năm, Lâm Đại Quý mười lăm năm.
Ngày bản án được gửi đến nhà, Lục Tranh đọc xong liền gấp lại nhét vào ngăn kéo, không nói lời nào, đi vào bếp rót cho tôi cốc nước.
Lúc nhận cốc nước, tôi phát hiện tay anh đang run.
Tôi đặt cốc nước lên bàn, nắm lấy tay anh.
Ngón tay anh thô ráp, đầy vết chai, được tay tôi bao bọc, dần dần không còn run nữa.
- "Đều qua cả rồi."
Tôi nói.
- "Sau này," anh nói, "không ai được phép b/ắt n/ạt em nữa."
- "Cả anh cũng không được."
Anh sững người, rồi cười. Nụ cười rất nhẹ, khóe miệng chỉ nhếch lên một chút, nhưng trong mắt đầy ý cười.
- "Anh không được phép."
Anh nói.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Thằng bé biết bò, con gái biết đứng, hai đứa nhóc làm đảo lộn cả căn nhà.
Đôi giày quân của Lục Tranh bị thằng bé giấu dưới gầm ghế sofa, anh tìm ba ngày, cuối cùng phải đi dép lê đi họp buổi sáng.
Con gái lôi hết yếm dãi ra ném vào chậu giặt, bà Triệu giặt mới phát hiện nước đã ngâm xanh cả ra.
Lục Tranh vẫn như cũ, họp hành, huấn luyện, viết báo cáo, nhưng chỉ cần vừa vào cửa, quân phục chưa kịp cởi đã đi thẳng về phía rào chắn.
Có lúc anh ngồi trong phòng làm việc xem tài liệu, thằng bé bò đến ôm chân anh, anh cũng mặc kệ, vừa xem tài liệu vừa đung đưa chân, làm thằng bé cười khanh khách.
Con gái ngồi trên đùi anh, tay nắm ch/ặt nắp bút máy của anh, miệng lẩm bẩm những câu kinh mà chỉ mình nó hiểu.
Một buổi tối, hai đứa trẻ cuối cùng cũng ngủ.
Tôi tắm xong bước ra, thấy Lục Tranh ngồi bên giường, tay cầm một xấp giấy.
Tôi ghé lại xem, đó là đơn xin kết hôn.
Ngày tháng là năm chúng tôi cưới nhau, giấy đã ố vàng, mép giấy sờn cũ.
- "Anh giữ cái này ư?"
- "Ừ."
Anh lật đến trang cuối, chỉ cho tôi xem.
Ở mục "Lý do xin kết hôn", anh viết bốn chữ - "Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó".
Rồi anh lật ra mặt sau.
Mặt sau còn một dòng chữ, viết bằng bút máy, mực hơi nhòe một chút nhưng vẫn nhìn rõ mồn một.
- "Lòng ta cũng vậy."
Ngày tháng muộn hơn mặt trước một năm.
Chương 7
Chương 16
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook