Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
09/08/2026 17:41
Đây là một trong những kỷ niệm hiếm hoi giữa tôi với anh.
Thời gian quá lâu rồi, tôi tưởng mình đã quên.
Nhưng nhìn qua bàn ăn, tôi vẫn có thể nhận ra ngay những mũi chỉ mình kh//âu - phần gập mép vào trong hai lần, dày hơn một lớp so với miếng vá của người khác.
Bà Triệu từ bếp đi ra lau bàn, lau đến trước mặt tôi thì nói:
- "Em gái, hôm nay em ăn khẩu vị tốt nhỉ, ăn thêm được một bát."
Tôi cười: "Vâng, ăn ngon miệng."
Lại qua một thời gian nữa.
Thằng bé biết ngồi rồi.
Nó chống hai bàn tay nhỏ xíu xuống đất, eo lưng lảo đảo đứng thẳng lên, giống như một cây non vừa mới trồng xuống, ngồi được ba giây thì nghiêng đi.
Lại chống lên, lại nghiêng.
Đến lần thứ năm, nó ngồi vững rồi, ngẩng đầu nhìn tôi.
Đôi mắt sáng long lanh.
Bản thân nó cũng không biết mình đang đắc ý chuyện gì, há miệng cười toe toét, nước dãi chảy ướt cả mặt.
Con gái không vui.
Nó nằm ở đầu kia của cái rào chắn, lật người, tự vùng vẫy ra khỏi chăn cuộn.
Lại lật thêm một cái, liên tục lật ba vòng, từ đầu này của rào chắn lăn sang đầu bên kia, đ/âm vào lưới rào mới dừng lại.
Nó ngửa mặt lên, thở hổ/n h/ển, như vừa đá/nh xong một trận á/c chiến.
Lục Tranh chính lúc này bước vào cửa.
Anh không thay giày.
Đôi giày quân giẫm lên bậu cửa, khựng lại một cái, rồi hai bước đã đi đến bên rào chắn, ngồi xổm xuống.
Con gái nhìn thấy anh, cũng không thở hổ/n h/ển nữa, vươn hai bàn tay phúng phính ra, chụp lấy ngón trỏ anh đưa sang.
Nắm ch/ặt cứng ngắc, khanh khách cười, tiếng cười trong vắt như lắc chuông.
Khóe miệng anh cong lên.
Bà Triệu từ bếp thò nửa người ra, gọi: "Ăn cơm rồi đấy", anh đáp một tiếng, tay không rút ra.
Con gái nắm tay anh, anh đứng yên tại chỗ.
Có một hôm anh về muộn.
Hai đứa trẻ đã ngủ, nằm cạnh nhau trong nôi, con gái nằm nghiêng cuộn tròn như một con tôm nhỏ, thằng bé ngửa mặt lên trời dang tay chân thành chữ đại.
Trong phòng chỉ có ngọn đèn đầu giường nhỏ, ánh sáng vàng đục rơi lên hai khuôn mặt nhỏ.
Lục Tranh đứng cạnh nôi.
Tôi dựa vào khung cửa nhìn anh, anh không phát hiện.
Anh đứng gần nửa tiếng đồng hồ.
Tôi đi tới, hạ giọng hỏi anh: "Anh nhìn cái gì thế?"
Anh không quay đầu, mắt vẫn dán vào hai khuôn mặt nhỏ:
- "Hai đứa hôm nay mở mắt bao lâu."
- "Đứa trẻ nào chẳng mỗi ngày đều mở mắt."
- "Khác." Anh nói, - "Ánh mắt hôm nay khác hôm qua. Hôm qua con gái nhìn người thích nghiêng đầu, hôm nay không nghiêng nữa rồi. Thằng bé hôm qua mắt đảo chậm, hôm nay đảo nhanh hơn."
Tôi sững người. Một người lãnh đạo bộ binh, lại dùng khả năng quan sát vào chuyện này.
Rồi anh quay đầu lại, tôi cũng vừa vặn nghiêng đầu nhìn anh.
Khuôn mặt hai người cách nhau chưa đầy một ngón tay, hơi thở anh phả lên mặt tôi, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài trở về và một chút mùi th/uốc lá.
Yết hầu anh động đậy một cái.
Tôi lùi lại một bước, anh cũng đồng thời ngả người về phía sau.
Động tác đồng bộ như đã diễn tập qua.
Tôi ho khan một tiếng, bảo em đi hâm cơm cho anh.
Anh bảo không cần, ăn ở căn tin rồi.
Sau đó anh tháo mũ, treo gọn quân phục, đi rửa tay.
Lúc bước ra, đi ngang nôi lại dừng lại.
Con gái trở mình, đạp chăn tung ra.
Anh cúi xuống, đắp chăn lại cho cẩn thận, vuốt phẳng bốn cạnh, bốn góc đều nhét xuống dưới đệm.
Thói quen gấp chăn trong quân đội, anh vận dụng vào đây.
Thằng bé bắt đầu nhận biết người là khoảng một tuần sau.
Chiều hôm đó, một trung đội trưởng dưới quyền Lục Tranh đến nhà nộp tài liệu.
Cậu thanh niên hai mươi tuổi, quân phục mặc thẳng tắp, vừa vào cửa đã chào tôi một cái theo đúng quân cách.
Tôi đặt thằng bé vào rào chắn, vào bếp rót cho người ta một cốc nước.
Khi bưng cốc tráng men ra ngoài, thấy thằng bé đang bám vào thành rào chắn.
Hai bàn tay nhỏ chìa ra ngoài qua lỗ lưới, hướng về phía trung đội trưởng giang hai cánh tay ra, mười ngón tay chụp chụp mở mở, miệng a a a kêu lên, nước dãi nhỏ xuống thành rào.
Trung đội trưởng hoảng h/ồn.
Anh ta ôm tài liệu đứng tại chỗ, tránh sang trái một bước, đôi tay thằng bé theo đó quay sang trái.
Anh ta tránh sang phải một bước, thằng bé theo đó quay sang phải.
Hai bàn tay phúng phính ấy kiên trì giơ lên, như hai khẩu pháo cối nhỏ.
- "Tiểu... tiểu thiếu gia nhà thủ trưởng... nhận nhầm người rồi ạ?"
Trung đội trưởng cầu c/ứu nhìn tôi.
Lục Tranh từ phòng làm việc bước ra, tay vẫn cầm bút máy.
Anh liếc nhìn trung đội trưởng, rồi lại liếc nhìn thằng bé, rút tập tài liệu từ tay trung đội trưởng, rồi cúi xuống vớt thằng bé ra khỏi rào chắn.
Thằng bé ở trong lòng anh giãy giụa hai cái, vẫn chìa tay về phía trung đội trưởng.
Lục Tranh xoay thằng bé lại đối diện với mình, mặt lạnh, giọng nghiêm khắc như đang huấn luyện lính mới:
- "Bố mày đang ở đây. Nhìn cho rõ."
Anh quay vai lại, để quân hàm đối diện thẳng vào mặt thằng bé.
- "Trên vai mà nhiều sao nhất chính là bố mày. Đừng có nhận nhầm."
Trung đội trưởng mím môi thành một đường thẳng, má phồng lên rồi xẹp xuống, mặt đỏ bừng.
Anh ta bịch một tiếng đứng nghiêm chào, nói: "Báo cáo thủ trưởng, không có việc gì tôi xin phép đi trước."
Quay người ra khỏi cửa.
Ngoài cửa vọng vào một tràng cười nén nhịn, càng lúc càng xa.
Buổi tối, thằng bé và con gái đều đã ngủ, bà Triệu cũng về phòng bên.
Tôi đi đến trước cửa phòng tắm lấy khăn, nghe bên trong truyền ra một âm thanh.
Chương 7
Chương 16
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook