Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Vậy là năm đó em đối tốt với tôi, chỉ vì phí phẫu thuật của hắn?"
Nói xong hắn lắc đầu, tự hỏi tự đáp.
"Không thể nào."
"Lúc tôi đi, em đã khóc đến run cả vai."
"Sau đó còn đến Kinh Hải tìm tôi, theo dõi tôi."
"Em chính là thích tôi."
Tôi cũng hơi ngạc nhiên.
Hắn không phải là em họ của bác sĩ Từ, cháu trai của lão gia nhà họ Thẩm sao?
Họ đều không nói cho hắn biết à?
Người giàu miệng kín đến vậy sao?
Tôi mở miệng: "Tôi đâu có khóc, đến Kinh Hải cũng là vì đi khám b/ệnh."
"Phẫu thuật của A Trình là do bác sĩ Từ trực tiếp cầm d/ao, bác ấy không phải anh họ anh sao? Không nói cho anh biết à?"
"Ch*t ti/ệt!"
Thẩm Quyện quay phắt đầu đi, ch/ửi thề vài câu.
Hình như là đang ch/ửi bác sĩ Từ.
Im lặng một lát, hắn chậm rãi ngẩng đầu hỏi tôi:
"Vậy tôi là cái gì? Kẻ ngốc ném tiền qua cửa sổ à!"
Tôi suy nghĩ một chút, chỉnh lại cho hắn: "Là tiên đồng rải tiền thì đúng hơn."
"Tất Thần Hi!"
"Từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng chịu ấm ức thế này!"
Tôi nghĩ chắc là hắn bị chứng hay quên, nên thiện chí nhắc nhở.
"Năm đó trên du thuyền anh cầu hôn cô Liễu, cô ta lại sai người đá/nh ngất rồi ném anh xuống biển, còn cấu kết với đứa con ngoài giá thú của bố anh để hòng chiếm vị trí của anh trong nhà họ Thẩm."
"Sau khi hồi phục trí nhớ anh đi tìm cô ta, suýt nữa lại bị tính kế, nếu không phải bác sĩ Từ vạch trần bọn họ, thì giờ anh đâu chỉ bị g/ãy xươ/ng đơn giản thế này."
Nói chuyện mệt quá.
Tôi nghỉ một lát rồi nói tiếp:
"Thẩm Quyện, anh bây giờ tìm đến tôi, chỉ vì bị cô Liễu làm tổn thương quá sâu, đang cần người an ủi thôi."
"Người này có thể là bất cứ ai, nhưng nửa năm đó tôi đóng kịch quá đạt, anh thấy tôi dễ nắm bắt nhất nên mới tìm đến tôi."
Thẩm Quyện nhìn tôi rất lâu, không cam tâm hỏi:
"Trong lòng em, tôi là loại người như vậy sao?"
Tôi bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt hắn:
"Thẩm Quyện."
"Anh không ở trong lòng tôi."
Nói xong tôi vươn tay về phía A Trình, mười ngón đan ch/ặt.
"Đi thôi, chúng ta về nhà."
Cứ tưởng với tính cách của Thẩm Quyện, hắn sẽ không đến quấy rầy nữa.
Nhưng ngày hôm sau, cửa nhà tôi đã bị gõ vang.
Trợ lý của hắn gửi đến một bó hoa lớn, trên tấm thiệp viết: [Tôi muốn cạnh tranh công bằng với anh ta.]
Vài ngày sau, Thẩm Quyện chống nạng xuất hiện trước mặt tôi.
Không ai thèm để ý đến hắn.
Hắn tự mình đẩy xe lăn, đi tuần quanh sân nhỏ của chúng tôi như một ông vua con.
Nhìn A Trình đang nhổ cỏ trong vườn, hắn kh/inh khỉnh lên tiếng:
"Đồ đàn ông bám váy đàn bà."
"Thật làm nh/ục mặt đàn ông chúng ta."
Tôi nhíu mày.
A Trình lại cười:
"Tôi có vợ nuôi, còn anh thì không."
"Anh gh/en tị với tôi."
Thẩm Quyện tức đến phát đi/ên: "Mày, mày!"
Tôi nhìn cái chân bó bột của hắn, trầm tư:
"A Trình, em muốn nói chuyện riêng với anh ta một chút."
"Được, anh đưa Đại Phúc ra ngoài dạo một lát."
A Trình không hỏi gì cả.
Dưới ánh mắt đắc ý của Thẩm Quyện, anh ấy dắt chó ra ngoài.
Tôi ngồi đối diện Thẩm Quyện, tự rót cho mình chén trà.
"Trước mười tám tuổi, tôi là người c/âm."
Thẩm Quyện ngẩn người nhìn tôi, từ từ khép miệng lại.
Tôi tên Tất Thần Hi.
Trước mười tám tuổi, tôi là người c/âm, sống trong trại trẻ mồ côi.
Thực ra tôi có bố mẹ.
Nhưng họ có một đứa con trai biết nói chuyện.
Năm mười một tuổi, cả nhà chuyển đi.
Tôi ôm chiếc túi dệt nhỏ đứng bên đường, nhìn bố mẹ nhét đủ thứ hành lý vào cốp xe.
Em trai cầm đồ chơi gào lên: "Cái này cũng phải mang đi!"
"Cái này nữa!"
"Còn cái này nữa!"
Ghế sau xe bị nhét đầy chật cứng.
Mẹ ôm em trai ngồi ghế phụ.
Sau khi xe khởi động, bà nhìn tôi đầy ngượng ngùng.
Bố chột dạ sờ mũi, đưa cho ông chủ sạp trái cây mười tệ, bảo lát nữa sẽ quay lại đón tôi.
Hai ngày sau, tôi bị đưa vào trại trẻ mồ côi.
Tôi không biết nói, không có bạn bè.
Đáng buồn thay, lại có một vẻ ngoài xinh đẹp.
Khi người lao công đưa kẹo cho tôi, tôi lùi lại từ chối.
Nhưng hắn nhìn quanh rồi túm ch/ặt tay tôi.
Tôi cắn hắn, bị t/át mấy cái nảy lửa.
A Trình đột nhiên lao ra, cũng cắn theo.
Cắn không lại, thì kéo tôi ra ngoài gào thét.
Hôm đó là ngày doanh nhân đến quyên góp, chuyện làm rất lớn.
Người lao công bị xử lý, viện trưởng cười trừ xin lỗi.
Sau khi doanh nhân đi, tôi và A Trình bị nh/ốt vào phòng biệt giam.
Anh ấy là khách quen của phòng biệt giam.
Như về nhà mình, anh ấy gọi tôi ngồi xuống, rồi lấy viên kẹo giấu trong túi ra đưa cho tôi.
"Chắc phải nh/ốt hai ngày đấy, em cầm lấy, đói thì ăn."
Tôi không biết nói, cứ ngẩn ngơ nhìn anh ấy.
Trong bóng tối mịt m/ù, giọng nói của anh ấy sưởi ấm tôi.
"Thực ra anh biết em từ lâu rồi."
"Bố mẹ em từng đưa em đến đây, nhưng lúc đó em đang ngủ."
"Tóc em tết tám cái bím nhỏ, đẹp lắm, lúc đó anh nhìn đến ngẩn cả người."
Không còn ấm nữa, lạnh quá.
Hóa ra họ đã sớm muốn vứt tôi vào trại trẻ mồ côi rồi.
Chỉ là lúc đó tôi có bố có mẹ, trại trẻ không nhận.
Cửa phòng biệt giam mãi không mở.
Cuối cùng môi tôi khô nứt, dạ dày co thắt, sắp không chịu nổi nữa.
"Có ai không!"
"Cô ấy không trụ được nữa rồi, mau thả chúng tôi ra!"
"Viện trưởng, chúng tôi biết sai rồi!"
Không ai để ý đến sống ch*t của chúng tôi.
Nên anh ấy cắn rá/ch ngón tay mình, đặt lên môi tôi.
Có lẽ vì uống m/áu của anh ấy, chúng tôi ngày càng thân thiết."
Chương 10
Chương 10
Chương 17
Chương 7
Chương 6
Chương 9
Chương 8
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook