Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nhưng cơ thể lại càng lúc càng lạnh lẽo.
Tôi lấy cớ mệt rồi đi ngủ.
Ngày hôm sau là ngày tổng duyệt hôn lễ theo dự kiến.
"Bảo bối, dậy đi, hôm nay tổng duyệt đấy."
"Em không muốn đi."
"Sao thế?"
"Chỉ là không muốn đi thôi."
Anh ngồi xổm xuống trước mặt tôi, ngước nhìn tôi, hốc mắt bỗng đỏ hoe.
"Ninh Ninh, anh muốn nhìn thấy em mặc váy cưới."
Giọng nói rất thấp, rất chân thành, như thể đã mong chờ từ lâu.
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ mềm lòng đến không chịu nổi.
Nhưng giờ phút này nghe thấy câu nói đó, trong lòng chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
Anh muốn nhìn thấy em mặc váy cưới.
Thứ anh muốn nhìn, chắc chắn là của em sao?
Tôi chợt nhớ đến lần thử váy cưới tháng trước.
Tôi chọn một chiếc váy cưới satin kiểu Pháp, đơn giản thanh lịch, tôi rất thích.
Tần Mặc nhìn hồi lâu rồi lắc đầu bảo không hợp lắm.
Thử thêm mấy chiếc nữa, anh vẫn nhíu mày.
Cuối cùng, anh chọn cho tôi một chiếc váy công chúa tùng xòe rộng, lớp lớp ren chồng lên nhau, đính đầy đ/á pha lê nhỏ.
Bố mẹ và Kiều Nghiên đều khen kiểu đó đẹp.
Tôi cứ tưởng họ thích nhìn tôi mặc lộng lẫy.
Nhưng lúc này, trong đầu tôi bỗng lóe lên một hình ảnh.
Trên trang cá nhân của Thẩm Tuyết Di, năm ngoái nó từng chia sẻ một bộ sưu tập váy cưới, kèm dòng trạng thái: "Sau này mình kết hôn nhất định phải mặc kiểu này".
Tùng xòe rộng, ren, đ/á pha lê.
Giống hệt nhau.
Các ngón tay tôi siết ch/ặt lấy ga giường.
Hóa ra khi anh chọn váy cưới, người trong tâm trí anh chưa bao giờ là tôi.
……
Được kéo đến hiện trường tổng duyệt, tôi gần như không nhận ra nơi này nữa.
Khăn trải bàn màu sâm panh tôi chọn đã bị đổi thành màu hồng.
Ban nhạc Jazz tôi đặt đã bị thay bằng đàn hạc.
Chiếc cổng vòm tối giản tôi yêu cầu giờ quấn đầy nơ và lông vũ.
Mỗi một thay đổi đều giẫm đạp chính x/ác lên gu thẩm mỹ của Thẩm Tuyết Di.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, phía sau vang lên một giọng nói mềm mỏng.
"Chị!"
Thẩm Tuyết Di chạy lon ton tới, khoác lấy tay mẹ tôi, vành mắt hơi đỏ.
"Chị, em có thể... thử váy cưới của chị một chút được không?"
Nó cắn môi, giọng lí nhí:
"Chỉ một chút thôi, em chỉ muốn trải nghiệm cảm giác làm cô dâu. Chị biết mà, em và Văn Triết đến cuối cùng vẫn chưa thể..."
Nó chưa nói hết câu, nước mắt đã rơi lã chã.
Mẹ lập tức ôm lấy nó: "Ninh Ninh, để Tiểu Tuyết thử đi, trong lòng nó vẫn luôn có nút thắt này."
Bố cũng nhìn tôi: "Coi như giúp em gái con làm liệu pháp tâm lý một lần."
Kiều Nghiên lấy khăn giấy lau nước mắt cho nó, quay đầu nói với tôi: "Ninh Ninh, cậu cứ nhường nó đi, đâu phải là chính thức đâu."
Chưa đợi tôi mở lời, Thẩm Tuyết Di đã được đám người vây quanh đưa vào phòng thử đồ, khoác lên mình chiếc váy cưới của tôi.
Nó mặc vừa như in, cứ như được đo ni đóng giày vậy.
Vì vốn dĩ là như thế mà.
"Cái đó..." Nó lại nhỏ giọng lên tiếng, "Nhẫn cưới có thể cho em mượn đeo thử không? Cả bó hoa nữa, và cả lời thề nguyện... em chỉ muốn cảm nhận trọn vẹn một lần..."
Mẹ lập tức gi/ật lấy bó hoa trong tay tôi.
"Ninh Ninh, chỉ là tổng duyệt thôi, cho nó mượn dùng một chút, đừng có hẹp hòi."
Chỉ là tổng duyệt thôi.
Nhưng họ thậm chí còn chẳng định để lại cơ hội tổng duyệt cho tôi.
Bố lấy hộp nhẫn.
"Hôm nay mọi người đều đang vui, đừng làm mất hứng."
Kiều Nghiên gi/ật lấy tờ lời thề nguyện trong tay tôi.
"Có mấy tờ giấy thôi mà, in lại là được."
Tôi nhìn về phía Tần Mặc.
Anh đang cúi đầu chỉnh lại khăn voan cho Thẩm Tuyết Di.
"Đưa hết cho nó đi."
"Ngày cưới sẽ trả lại cho em."
Tôi đứng bên cạnh, nhìn Thẩm Tuyết Di cầm bó hoa của tôi, đeo chiếc nhẫn của tôi, đọc lời thề nguyện tôi viết, tất cả mọi người đều vây quanh nó mà cười nói.
Tôi không tranh cãi, xoay người bước ra khỏi sảnh tiệc.
Sau đó bấm vào ảnh đại diện của Lục Thời Tự.
"Vị trí cô dâu, nhớ giữ cho tôi."
Tôi tranh thủ lúc Tần Mặc ra ngoài, liền đến căn nhà tân hôn.
Căn hộ đó nằm ở vị trí đắc địa nhất phía Đông thành phố, view sông, rộng 160 mét vuông.
Tôi định đến lấy đồ của mình đi.
Vừa định nhập mật khẩu, lại phát hiện cửa đang mở, trong phòng khách vang lên tiếng nói chuyện.
"Thông thoáng hai mặt, chưa ở ngày nào, nội thất cũng toàn đồ mới, đóng gói gửi cho hai đứa luôn."
Là giọng của Kiều Nghiên.
Tôi sững người trước cửa.
Đẩy cửa bước vào, thấy trong phòng khách đứng không ít người.
Kiều Nghiên đang dẫn một cặp nam nữ lạ mặt đi xem nhà, bố mẹ đang ngồi trên sofa.
Tần Mặc dựa vào cửa ban công, Thẩm Tuyết Di ngồi trên chiếc ghế bên cạnh anh, tay cầm cốc trà sữa.
Tất cả mọi người đều ở đó.
Trừ tôi ra.
Kiều Nghiên nhìn thấy tôi, sắc mặt biến đổi trong giây lát.
"Ninh Ninh? Sao cậu lại đến đây?"
Tôi nhìn chằm chằm cô ta: "Cô đang b/án căn nhà tân hôn của tôi sao?"
Mọi người đồng loạt nhìn sang.
Mẹ thoáng lộ vẻ hoảng lo/ạn, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ tự nhiên.
"Ninh Ninh đến đúng lúc lắm, mẹ cũng đang định nói với con đây."
"Căn nhà này rộng quá, hai đứa ở thì lãng phí."
"B/án đi vừa hay m/ua cho Tiểu Tuyết một căn chung cư, tiền còn dư thì giúp nó chạy chọt qu/an h/ệ, tìm một công việc ổn định."
Bà nói nhẹ tênh như không.
Thẩm Tuyết Di lại cắn môi, bộ dạng như thể áy náy khôn cùng:
"Hay là thôi đi ạ... Con có thể tự mình tích góp dần, dù sao đây cũng là nhà tân hôn của chị, chị còn bỏ ra tám trăm nghìn phí sửa sang nữa."
Nó cúi đầu, hàng mi r/un r/ẩy.
"Con tuy không còn gì cả, nhưng con có thể tự mình cố gắng."
Mẹ lập tức xót xa vỗ tay nó:
"Nói ngốc gì thế, chị con từ nhỏ đã cứng cỏi, ở đâu mà chẳng được?"
Chương 8
Chương 23
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook