Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong mục ý kiến ủng hộ của vợchồng, đã có người viết sẵn cho tôi.
"Vô điều kiện ủng hộ đồng chí Bùi Tự Xuyên thường trú ba năm."
Chỗ ký tên vẫn để trống.
Văn Khê đưa bút đến trước mặt tôi.
"Khương Quỳ, đừng làm khó Tự Xuyên, mọi người còn đang đợi chụp ảnh chung đấy."
"Tôi không ký." Tôi đặt bút trở lại bàn, "Đây không phải là ý kiến của tôi."
Bùi Tự Xuyên đ/è tay lên tài liệu.
"Chỉ là một bản x/ác nhận thông tin thôi, không ảnh hưởng đến quyền lợi của em đâu, về nhà rồi tính tiếp."
"Đơn đã nộp từ nửa năm trước, anh định bao giờ mới tính?"
Văn Khê lấy tài liệu đi, cất vào túi giúp tôi.
"Hôm nay tâm trạng cậu ấy không tốt, việc ký tên có thể hoãn lại vài ngày, Tự Xuyên, anh đừng ép cậu ấy."
Những người trong phòng bao thở phào nhẹ nhõm.
Cô ta giải vây cho tôi, cũng gán ghép sự từ chối của tôi thành do tâm trạng.
Sau khi về nhà, Bùi Tự Xuyên không nhắc đến bản x/ác nhận đó nữa. Anh ấy dời những thùng carton ở phòng khách đi, rồi cắm lại máy tính của tôi về vị trí cũ.
"Tối nay đừng dọn nữa, anh đặt nhà hàng em thích rồi, ngày mai là kỷ niệm ngày cưới, chúng ta ăn mừng trước đi."
"Anh còn nhớ sao?"
"Sao có thể quên được." Anh ấy nắm lấy cổ tay tôi, "Khương Khương, em cứ hoàn thành buổi bảo vệ thăng chức đi, anh đợi kết quả ra rồi mới định ngày chuyển nhà, nếu thực sự không muốn nghỉ việc, chúng ta sẽ nghĩ cách khác."
Tôi nhìn màn hình máy tính vừa sáng lên.
Năm năm trước, ngày nhận giấy đăng ký kết hôn, anh ấy cũng nắm tay tôi như thế này, nói rằng dù gặp phải chuyện gì cũng sẽ không bao giờ ép tôi từ bỏ công việc mình yêu thích.
Cùng một lời hứa, lần này lại có thêm một câu "sẽ nghĩ cách khác".
Nhưng tôi vẫn tin được một nửa.
Chiều hôm sau tan làm, anh ấy quả nhiên đến đón tôi.
Nhà hàng chỉ có một chiếc bàn đôi, điện thoại cũng bị anh ấy chỉnh sang chế độ im lặng. Sau khi dọn thức ăn lên, anh ấy lấy ra một cuốn album cũ, trong đó kẹp những bức ảnh chụp chung của chúng tôi bao năm qua.
"Đến bên đó rồi, mỗi tuần anh sẽ đưa em về một lần, buổi bảo vệ thăng chức cũng không bị lỡ đâu, đừng nghĩ đến chuyện chia cách nữa."
"Còn Văn Khê thì sao?"
"Cô ấy có cuộc sống riêng, anh và cô ấy chỉ là cộng sự."
Tôi đóng cuốn album lại.
"Vậy thì đừng để cô ta dọn vào nhà chúng ta, cũng đừng để cô ta thay tôi đưa ra quyết định nữa, tôi không chấp nhận điều đó."
Bùi Tự Xuyên nhìn tôi rất lâu.
"Được."
Một chữ này khiến sự phòng bị mà tôi cố gồng mình suốt mấy ngày qua tan biến.
Nhân viên vừa bưng món tráng miệng lên, điện thoại Bùi Tự Xuyên sáng đèn. Văn Khê gọi bốn cuộc điện thoại, cuối cùng gửi đến một tờ hóa đơn viện phí.
Anh ấy chộp lấy áo khoác.
"Cha cô ấy nhập viện, trong nhà không có ai, anh qua đó một chuyến, em ăn trước đi, xong việc anh quay lại đón em."
"Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta."
Tay anh ấy dừng lại trên lưng ghế.
"Cha cô ấy từng giúp anh lúc khó khăn nhất, món n/ợ ân tình này không thể không trả, Khương Khương, đừng bắt anh phải chọn."
Nhưng anh ấy đã chọn rồi.
Cha của Văn Khê từng chịu trách nhiệm thay cho Bùi Tự Xuyên vào thời điểm anh khó khăn nhất, đây cũng là lý do anh dung túng cho Văn Khê. Mỗi lần cô ta mở lời, anh đều phải trả món n/ợ ân tình không có thời hạn đó.
Tôi tháo khăn ăn xuống.
"Anh bước ra khỏi cánh cửa này, chúng ta sẽ sống riêng."
"Đừng dùng lời lẽ đó để ép anh." Anh ấy cài khuy áo khoác, "Em bình tĩnh lại đi, anh xử lý xong sẽ về ngay."
Phần tráng miệng đó cho đến tận lúc đóng cửa cũng không có ai chạm vào.
Ngày hôm sau, mẹ Bùi gọi điện đến.
"Chú Văn nhập viện, Tự Xuyên qua chăm sóc là chuyện nên làm, con đến chuyện nhỏ này cũng không dung thứ được, sau này sống thế nào đây?"
"Văn Khê có em trai, cũng có họ hàng, tại sao nhất định phải là anh ấy trông đêm?"
"Người ta từng giúp đỡ Tự Xuyên, con không thể chỉ hưởng lợi từ anh ấy, rồi lại ngăn cản anh ấy trả ơn."
Sau khi cuộc gọi kết thúc, nhóm làm việc hiện thông báo tụ tập.
Bữa tiệc vốn dĩ để chúc mừng tôi thăng chức, đã bị đổi thành buổi tiệc tiễn đưa Bùi Tự Xuyên và Văn Khê. Địa điểm không đổi, ngày tháng không đổi, ngay cả phòng bao tôi đã đặt cũng bị lấy đi dùng trực tiếp.
Bùi Tự Xuyên đến đón tôi vào buổi tối, trên tay ôm một bó hoa.
"Tối qua là anh không đúng, chú Văn không sao cả, anh cũng đã nói rõ với Văn Khê rồi, cô ấy sẽ không dọn vào nhà chúng ta đâu."
Tôi nhận lấy bó hoa, đầu ngón tay chạm vào tấm thiệp.
Trên đó viết "Chúc quản lý Văn thuận lợi trên chặng đường mới".
Anh ấy nhìn rõ nét chữ, sắc mặt cứng đờ.
"Trợ lý lấy nhầm rồi, để anh bảo người đổi lại."
"Không cần đâu."
Thì ra ngay cả bó hoa xin lỗi, cũng là tiện tay m/ua khi gửi cho Văn Khê.
Trong bữa tiệc, Văn Khê đưa cho tôi một hộp quà trước mặt mọi người.
"Khương Quỳ, đây là quà thăng chức mọi người tặng cậu, cũng cảm ơn cậu đã sẵn lòng ủng hộ chúng mình chuyển công tác."
Tôi không nhận.
"Tôi không đồng ý."
Bùi Tự Xuyên đặt hộp quà trước mặt tôi.
"Chỉ là câu nói xã giao thôi, không cần phải để bụng, tiệc tiễn đưa kết thúc, anh sẽ đưa em đi ăn mừng riêng."
"Tôi không đến thành phố mới, cũng sẽ không nghỉ việc."
"Khương Quỳ." Anh ấy sầm mặt xuống, "Đừng bàn chuyện gia đình trước mặt đồng nghiệp của anh."
Tôi đứng dậy.
"Vậy thì về nhà bàn, chúng ta sống riêng, ba năm chuyển công tác này, anh cứ sống theo kế hoạch của anh đi."
Anh ấy không đuổi theo, chỉ giơ tay ra hiệu cho nhân viên đóng cửa.
"Cô ấy gần đây áp lực vì thăng chức nên hơi nh.ạy cả.m, mọi người đừng để ý."
Văn Khê nhìn tôi.
"Tuần sau công ty còn có buổi họp dành cho người nhà, cậu đến đi, nói chuyện rõ ràng trực tiếp, kẻo Tự Xuyên đứng giữa lại khó xử."
Mẹ Bùi gật đầu theo.
"Hôm đó mang cả thủ tục nghỉ việc theo đi, đừng dây dưa nữa."
Ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn vào tôi.
Bùi Tự Xuyên đẩy bản x/ác nhận ủng hộ của vợchồng về phía mép bàn, đầu ngón tay đ/è lên phần ký tên.
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 22
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook