Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thẩm Độ im lặng một lúc rồi bỗng nói: "Em thấy anh thế nào?"
Trà sữa trong miệng tôi suýt chút nữa thì phun ra ngoài.
"Cái gì ạ?"
"Không có gì," cậu ta dời ánh mắt đi, mỉm cười, "Đùa chút thôi."
Tôi nhìn cậu ta, tim hẫng đi một nhịp.
Không phải vì rung động, mà là vì cảnh giác.
Kiếp trước, Thẩm Độ chưa bao giờ đùa với tôi kiểu này. Thái độ của cậu ta đối với tôi luôn rõ ràng, rành mạch, không hề mang theo chút m/ập mờ nào—tôi chỉ là em gái của bạn cậu ta, chỉ vậy thôi.
Kiếp này, cậu ta nói "đùa chút thôi".
Nhưng tôi biết, có những lời đùa, đùa mãi rồi sẽ thành thật.
Không.
Không được.
Tôi không thể để mọi chuyện đi theo hướng đó.
"Thẩm Độ," tôi nhìn cậu ta đầy nghiêm túc, "Anh là người bạn tốt nhất của anh trai em, cũng là bạn của em. Em rất cảm ơn anh vì đã luôn chăm sóc em thời gian qua, nhưng--"
"Nhưng gì cơ?"
"Nhưng bây giờ em chỉ muốn tập trung học hành. Những chuyện khác, em không muốn nghĩ tới, và cũng sẽ không nghĩ tới."
Cậu ta nhìn tôi, ánh mắt bình thản, không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào.
"Anh biết," cậu ta nói, "Anh chỉ tiện miệng nói vậy thôi, em đừng để tâm."
"Vâng."
Tôi cúi đầu, tiếp tục uống trà sữa.
Nhịp tim dần trở lại bình thường.
Nhưng tôi biết, có thứ gì đó đã lặng lẽ thay đổi.
Giống như hương hoa mộc lan, bạn không nhìn thấy nó, nhưng nó hiện hữu ở khắp mọi nơi, len lỏi vào khoang mũi, thấm vào lỗ chân lông, khiến bạn bất giác bị nó bao vây từ lúc nào không hay.
Chương 8: Hương thầm
Tháng Tư, có hai chuyện xảy ra.
Chuyện thứ nhất, anh trai tôi nhận được email từ văn phòng tuyển sinh cao học của Đại học Bắc Kinh, kết quả thi sơ tuyển của anh đã đạt, cần chuẩn bị cho vòng phục khảo.
Anh tôi vui như một đứa trẻ, ôm tôi xoay ba vòng trong phòng khách, làm tôi chóng mặt hoa mắt.
"Niệm Niệm! Anh đỗ rồi! Anh đỗ rồi!"
"Em biết rồi! Anh mau thả em xuống!"
Anh đặt tôi xuống, hai tay nâng khuôn mặt tôi lên, đôi mắt sáng rực như những vì sao.
"Niệm Niệm, cảm ơn em. Nếu không có em, anh căn bản không thể nào--"
"Được rồi được rồi," tôi vỗ tay anh ra, "Đừng ủy mị nữa, mau đi chuẩn bị cho vòng phục khảo đi."
Anh cười hì hì chạy về phòng, lôi ra những cuốn sách chuyên ngành đã bám đầy bụi.
Tôi đứng trong phòng khách, nhìn bóng lưng phấn khích của anh, hốc mắt nóng lên.
Kiếp trước, anh không có cơ hội này.
Kiếp này, tôi đã giành lấy nó cho anh.
Chuyện thứ hai, là Tống Đào xuất hiện.
Không phải trước mặt tôi, mà là ở trong ký túc xá của Thẩm Độ.
Ngày đó tôi đến trường tìm anh trai để đưa tài liệu phục khảo, lúc đẩy cửa vào, tôi thấy một cô gái đang ngồi bên cạnh giường Thẩm Độ.
Cô ta mặc chiếc váy liền thân màu vàng nhạt, tóc dài xõa vai, làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo như búp bê sứ. Cô ta đang cúi đầu nhìn điện thoại, nghe thấy tiếng cửa, liền ngẩng đầu lên mỉm cười với tôi.
"Chào bạn, bạn đến tìm Chúc Diên à?"
Giọng nói mềm mại ngọt ngào như kẹo bông gòn tan trong nước nóng.
Tống Đào.
Tôi nhận ra cô ta. Kiếp trước đã gặp vô số lần—trong album ảnh điện thoại của Thẩm Độ, trong ngăn kéo bàn làm việc của cậu ta, trong những giấc mơ của cậu ta (lúc nói mớ cậu ta từng gọi tên cô ta), trong đám cưới của họ (đúng vậy, tôi đã tham dự đám cưới của họ, với tư cách là "em gái của bạn", ngồi ở hàng ghế cuối cùng, nhìn họ trao nhẫn, cười như một con chó).
"Đúng vậy, tôi tìm anh trai," tôi nói, giọng bình thản như thể đang nói hôm nay thời tiết đẹp vậy.
"Anh ấy đi văn phòng giảng viên hướng dẫn rồi, lát nữa sẽ về. Bạn ngồi đây đợi đi." Cô ta chỉ vào chiếc ghế của anh trai tôi.
Tôi ngồi xuống, đặt tài liệu lên bàn. Tống Đào nhìn tôi một cái, cười nói: "Bạn là em gái của Chúc Diên à? Anh ấy hay nhắc đến bạn lắm, nói bạn học giỏi lắm."
"Cũng bình thường thôi ạ."
"Mình tên Tống Đào, là bạn của Thẩm Độ."
Bạn.
Kiếp trước, cô ta cũng giới thiệu mình như vậy—"Mình là bạn của Thẩm Độ".
Thế nhưng người "bạn" này, lại có thể khiến Thẩm Độ tình nguyện hiến một quả thận cho cô ta.
"Chào bạn," tôi nói, "Mình tên Chúc Niệm."
"Chúc Niệm? Cái tên hay quá. Niệm niệm bất vo/ng, tất hữu hồi hưởng (Nhớ mãi không quên, ắt có hồi đáp) à?"
Tôi mỉm cười, không đáp lời.
Niệm niệm bất vo/ng, tất hữu hồi hưởng.
Kiếp trước, tôi nhớ Thẩm Độ suốt mười một năm, hồi đáp thì sao? Không có. Đến một tiếng vang cũng chẳng có.
Tống Đào dường như cảm thấy tôi hơi lạnh nhạt, nhưng cũng không để tâm, lại cúi đầu xem điện thoại. Tôi ngồi bên cạnh, liếc nhìn màn hình điện thoại của cô ta—cô ta đang lướt Taobao, trong giỏ hàng toàn là những món đồ nhỏ xinh tinh xảo, hoa tai, kẹp tóc, sổ tay.
Kiếp trước, Thẩm Độ đã m/ua cho cô ta rất nhiều thứ. Cậu ta nói cô ta thích những "món đồ nhỏ mang hơi thở cuộc sống" này, nói cô ta là "một cô gái biết tận hưởng cuộc sống".
Còn tôi thì sao? Đến một chiếc bình cậu ta tiện tay m/ua tôi còn chẳng có được.
"Niệm Niệm?" Anh trai tôi đẩy cửa bước vào, thấy tôi ngồi trên ghế thì hơi ngạc nhiên, "Sao em lại đến đây?"
"Đưa tài liệu phục khảo cho anh."
"Chẳng phải đã bảo anh tự về lấy rồi sao?"
"Tiện đường thôi ạ."
Thực ra chẳng tiện đường chút nào. Tôi đã đạp xe bốn mươi phút từ trường tới đây, trên đường còn suýt bị một chiếc xe điện đi ngược chiều đ/âm trúng.
Nhưng tôi sẽ không nói cho anh biết những chuyện đó.
Anh trai nhận lấy tài liệu, lật xem rồi vui vẻ vỗ vai tôi: "Cảm ơn nhé, em gái."
"Không có chi ạ."
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook