Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng cậu ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường, mỉm cười lịch sự: "Cảm ơn em, lại làm phiền em nấu nướng rồi."
"Không phiền đâu," tôi quay người đi vào bếp, "Bạn của anh trai em cũng là bạn của em."
Tôi quay lưng về phía cậu ta, tay thái rau vẫn vững vàng đến lạ lùng.
Kiếp trước, khi cậu ta nói "Anh cậu hay nhắc tới cậu lắm", tôi đỏ mặt đáp "Chắc anh em chẳng nói gì tốt đẹp về em đâu", rồi cậu ta cười, bảo "Anh ấy nói anh ấy có cô em gái tuyệt vời nhất thế giới".
Chỉ một câu nói đó, tôi nhớ suốt mười một năm.
Kiếp này, tôi không nói thêm một chữ nào.
Trong bữa ăn, tôi ngồi cạnh anh trai, Thẩm Độ ngồi đối diện. Anh tôi cứ liên tục gắp thức ăn cho cậu ta, hai người trò chuyện về trường lớp, về chuyện thi cao học, rôm rả vô cùng.
Tôi lặng lẽ ăn, thỉnh thoảng đáp lại vài câu, không chủ động bắt chuyện, cũng không cố ý né tránh. Giống như một cô em gái bình thường, giữ khoảng cách lịch sự trước mặt bạn của anh trai.
Thẩm Độ có nhìn tôi vài lần, chắc là thấy lạ—cô em gái "hoạt bát, cởi mở" mà anh tôi hay nhắc đến, sao hôm nay lại im lặng như một con mèo thế này.
"Niệm Niệm học trường nào?" Cậu ta chủ động hỏi tôi.
"Trường Nhất Trung, lớp mười một."
"Thành tích thế nào?"
"Cũng được ạ."
"Con bé học giỏi lắm," anh tôi xen vào, "Đợt thi tháng trước nằm trong top 20 của khối, giáo viên chủ nhiệm bảo nếu cố gắng thêm chút nữa là đỗ được trường 985."
Tôi đ/á anh tôi một cái.
Anh nhăn nhó nhìn tôi, không hiểu sao tôi lại đ/á anh.
Thẩm Độ mỉm cười nói: "Vậy thì giỏi quá, em đã nhắm trường đại học nào chưa?"
"Em chưa nghĩ tới ạ," tôi đáp.
Thực ra tôi đã nghĩ xong rồi. Tôi muốn thi vào trường ở Bắc Kinh, càng xa càng tốt, càng cách xa người này càng tốt.
Kiếp trước, vì cậu ta mà tôi từ bỏ trường đại học tốt ở tỉnh khác, ở lại tỉnh nhà chỉ để được gặp cậu ta thường xuyên. Kết quả thì sao? Cậu ta lên Bắc Kinh học cao học, tôi ở lại địa phương học đại học, yêu xa bốn năm, tôi như con chó nhỏ ôm điện thoại chờ tin nhắn của cậu ta, còn cậu ta thì lạnh lùng như tảng đ/á.
Kiếp này, tôi phải đi Bắc Kinh.
Không phải vì cậu ta, mà là vì chính bản thân tôi.
Ăn xong, tôi dọn bát đũa đi rửa. Anh trai và Thẩm Độ ngồi trò chuyện ở phòng khách, tôi nghe thấy giọng Thẩm Độ đ/ứt quãng truyền tới, trầm thấp, ôn hòa, từng chữ từng chữ vẫn khiến tôi rung động như kiếp trước.
Nhưng giờ đây tôi chỉ thấy phiền.
Tôi vặn vòi nước mạnh hơn một chút, để tiếng nước át đi giọng nói của cậu ta.
"Niệm Niệm," anh trai đột nhiên xuất hiện ở cửa bếp, "Thẩm Độ bảo về đây, em ra tiễn cậu ấy đi?"
Tôi tắt nước, lau tay rồi đi ra.
Thẩm Độ đứng ở cửa, tay xách một túi đồ—là trái cây cậu ta mang đến. Cậu ta mỉm cười với tôi: "Cảm ơn em hôm nay nhé, cơm rất ngon."
"Không có gì ạ," tôi nói.
Cậu ta nhìn tôi, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu rồi quay người bước đi.
Anh tôi đóng cửa lại, quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt hơi kỳ lạ.
"Niệm Niệm, hôm nay em sao thế?"
"Sao là sao ạ?"
"Bình thường em nói chuyện nhiều lắm mà? Sao hôm nay cứ như cái hũ nút thế? Không thích Thẩm Độ à?"
Tôi nhìn anh, bỗng mỉm cười.
"Không có, chỉ là hơi mệt thôi."
Anh tôi nhìn tôi vẻ b/án tín b/án nghi, nhưng không hỏi thêm nữa.
Tôi trở về phòng, đóng cửa lại, tựa vào cánh cửa rồi từ từ trượt ngồi xuống sàn.
Tim đ/ập rất nhanh.
Không phải vì rung động, mà là vì sợ hãi.
Tôi sợ.
Sợ mình sẽ đi vào vết xe đổ, sợ mình sẽ lại lún sâu vào đó, sợ những tình cảm đã vất vả lắm mới buông bỏ được sẽ lại bùng ch/áy trở lại.
Tôi siết ch/ặt nắm tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay, nỗi đ/au khiến tôi tỉnh táo.
Không đâu.
Chúc Niệm, mày sẽ không làm thế đâu.
Mày đã ch*t một lần rồi cơ mà.
Chương 3: Gợn sóng
Tôi cứ nghĩ chỉ cần giữ khoảng cách, Thẩm Độ sẽ giống như kiếp trước, chỉ là một người bạn bình thường của anh trai, thỉnh thoảng đến nhà ăn cơm, khách sáo gọi tôi một tiếng "Niệm Niệm", rồi biến mất giữa biển người.
Nhưng tôi đã quên một điều—cánh bướm vỗ cánh, thứ bị ảnh hưởng không chỉ là chính nó.
Kiếp trước, ngay lần đầu tiên Thẩm Độ đến nhà, tôi đã thể hiện sự yêu mến mãnh liệt. Tôi quẩn quanh bên cậu ta, rót nước, gọt táo, hỏi đông hỏi tây, như một con công đang xòe đuôi. Chắc từ lúc đó cậu ta đã biết tôi thích cậu ta, cũng biết tình cảm này đến quá dễ dàng, nên chưa bao giờ trân trọng.
Kiếp này, tôi lạnh lùng như một tảng băng.
Mà chính sự lạnh lùng này lại khiến cậu ta chú ý đến tôi.
Một ngày cuối tuần cuối tháng Năm, tôi đến trường tìm anh trai để lấy chìa khóa. Anh đang tự học ở thư viện nên bảo tôi đợi dưới ký túc xá.
Tôi đứng dưới chân tòa nhà ký túc xá nam, chán nản lướt điện thoại, đột nhiên nghe thấy có người gọi mình.
"Niệm Niệm?"
Tôi ngẩng đầu lên, Thẩm Độ đứng cách đó vài bước, tay xách một túi đồ, thấy tôi có vẻ hơi ngạc nhiên.
"Sao em lại ở đây?"
"Em đến tìm anh trai lấy chìa khóa ạ."
"Anh ấy đang ở thư viện, chắc một lát nữa mới về. Em có muốn lên trên ngồi đợi không?"
Tôi theo phản xạ muốn từ chối, nhưng nghĩ lại—né tránh quá mức lại càng tỏ ra bất thường. Kinh nghiệm kiếp trước cho tôi biết, với kiểu người như Thẩm Độ, càng tránh né cậu ta càng thấy thú vị.
"Vâng, cảm ơn anh."
Tôi đi theo cậu ta lên lầu.
Chương 7
Chương 18
Chương 9
Chương 17
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook