Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngày đó tôi ôm bụng, mặt tái nhợt nói: “Cháu không đói.”
Ngày đó bà ấy m/ắng tôi: “Làm bộ làm tịch.”
Ngày đó tôi nôn khan trên bậc thềm.
Hóa ra, lúc đó tôi đã sắp ch*t rồi sao?
Cơ thể mẹ bắt đầu r/un r/ẩy dữ dội.
“Không thể nào… hôm đó nó rõ ràng vẫn nói chuyện được… vẫn cãi lại được…”
“Nó vốn dĩ rất khỏe mạnh… đến cảm cúm còn ít… sao có thể ch*t đói được…”
Bà ấy lảm nhảm biện minh, không biết là đang nói cho cảnh sát nghe, hay là nói cho chính mình nghe.
“Chắc chắn là có chỗ nào nhầm lẫn rồi…”
Đột nhiên, ánh mắt bà dừng lại trên đôi giày vải của tôi.
Đế giày bong ra, được quấn bằng băng dính trong suốt hết vòng này đến vòng khác.
Bít tất rá/ch một lỗ, lộ ra những ngón chân tái nhợt.
Trong khi đó, dưới chân Giang D/ao lại đi một đôi giày thể thao mới tinh, trị giá hai nghìn tệ.
Sự tương phản khủng khiếp ấy như một cái t/át, giáng mạnh vào mặt bà.
“Á--!!”
Mẹ đột nhiên phát ra một tiếng gào thét thê lương, hai đầu gối mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.
Bà muốn nắm lấy tay tôi, nhưng lại bị cái cảm giác lạnh ngắt ấy làm cho sợ hãi, vội rụt tay lại.
“Niệm Niệm…”
Bà cuối cùng cũng gọi cái tên thân mật mà đã rất lâu rồi không gọi.
“Con dậy đi… mẹ không trách con nữa… mẹ m/ua tôm cho con ăn…”
“Con đừng dọa mẹ…”
Bà r/un r/ẩy lấy điện thoại ra, muốn gọi 120, nhưng vì tay run quá dữ dội, điện thoại rơi xuống đất, màn hình vỡ nát.
Bố ngồi bệt dưới đất, nhìn tờ báo cáo khám nghiệm t/.ử th/i, một chữ cũng không thốt ra được.
Suy dinh dưỡng kéo dài.
Thành dạ dày cực mỏng.
Nhiều vết thương cũ (suy đoán là do làm việc quá sức hoặc bị ph/ạt thể x/ác lâu ngày).
Mỗi một chữ, đều là một lời tố cáo.
Giang D/ao co ro trong góc tường, mặt tái nhợt như tờ giấy.
Nó nhìn th* th/ể tôi, trong mắt không có bi thương, chỉ có sợ hãi.
Bởi vì nó nhớ tới sợi dây chuyền mà nó đã giấu đi.
Nhớ tới những lời nói dối mà nó đã thêu dệt trong hai ngày qua ở nhà.
“Xong đời rồi…”
Nó lẩm bẩm trong miệng,
“Lần này thật sự xong đời rồi…”
Cảnh sát đưa bố và mẹ về đồn để lấy lời khai.
Trong phòng thẩm vấn, ánh đèn trắng dã.
“Khai đi, tám giờ tối hôm kia, các người ở đâu?” Cảnh sát hỏi.
Bố cúi đầu, hai tay ôm mặt, giọng khản đặc: “Đang… đang ăn buffet.”
“Đã là cả gia đình đi ăn, tại sao người ch*t lại không được ăn? Tại sao nó lại ch*t đói ở bậc thềm bên ngoài?”
“Nó…”
Bố há miệng, nhưng phát hiện ra lý do đó trước mặt nhân mạng lại trở nên vô lý và nực cười đến thế, “Mẹ nó bắt nó tự trả tiền… nó không có tiền…”
Cảnh sát đ/ập mạnh bút xuống bàn.
“Một học sinh cấp ba chưa thành niên, các người không cho nó tiền, bắt nó tự trả phí buffet? Nó có phải con ruột của các người không?”
“Nó… chúng tôi tưởng nó có tiền…” Bố biện bạch, “Nó bình thường vẫn đi làm thêm…”
“Đi làm thêm?”
Cảnh sát lật mở một bản báo cáo điều tra khác, “Theo chúng tôi tìm hiểu, Giang Niệm làm thêm ở một tiệm trà sữa. Chủ tiệm nói, tám trăm tệ tiền lương kết sổ tuần trước, nó đã mang về nhà ngay trong ngày. Nó nói đó là tiền m/ua váy cho em gái.”
“Hơn nữa, tay nó còn bị bỏng. Các người có chữa trị cho nó không?”
Mặt bố lập tức không còn chút huyết sắc.
Ông nhớ ra rồi.
Ngày đó mẹ lấy tiền đi, hớn hở đi m/ua váy cho Giang D/ao.
Tôi giơ bàn tay đầy vết phồng rộp, c/ầu x/in mẹ m/ua cho một tuýp th/uốc bỏng.
Mẹ đã nói gì?
“Đồ tiểu thư đài các.”
Cảnh sát đọc tiếp: “Giáo viên nhà trường phản ánh, Giang Niệm xin trợ cấp khó khăn, phụ huynh từ chối ký tên. Cô giáo thật sự không đành lòng nhìn, nên đã giúp đỡ riêng cho nó 30 tệ. 30 tệ này, chính là tất cả tài sản nó có trên người lúc ch*t.”
“Vợ chồng các người, lái xe hai mươi vạn, ở nhà hơn một trăm mét vuông, con gái út toàn thân toàn hàng hiệu. Con gái lớn lại đến cơm cũng không được ăn no, còn phải dựa vào sự giúp đỡ của cô giáo.”
“Đây chính là cái mà các người gọi là “tưởng nó có tiền” sao?”
Mỗi một câu hỏi, đều như búa tạ giáng xuống ngựk bố.
Cùng lúc đó, mẹ ở phòng thẩm vấn bên cạnh đã ngất xỉu vì khóc một lần.
Khi tỉnh lại, bà vẫn không ngừng lặp đi lặp lại: “Tôi không biết… tôi thật sự không biết nó ốm nặng đến thế…”
“Không biết?”
Nữ cảnh sát cười lạnh, lấy ra một tấm ảnh, “Đây là ảnh chụp từ camera giám sát của trung tâm thương mại. Tám giờ rưỡi tối hôm đó, bà ra ngoài nghe điện thoại. Nạn nhân lúc đó đã ôm bụng cuộn tròn trên mặt đất. Bà không những không đỡ nó, mà còn hất văng chiếc bánh mì của người tốt bụng cho nó.”
“Đây chính là bản năng làm mẹ của bà sao?”
Nhìn người phụ nữ mặt mày dữ tợn trong hình ảnh giám sát, mẹ ôm mặt, phát ra tiếng kêu gào tuyệt vọng.
“Tôi chỉ muốn giáo dục nó… tôi muốn nó biết phục tùng…”
“Tính cách nó quá bướng bỉnh… tôi muốn mài giũa tính cách của nó…”
“Giáo dục?” Nữ cảnh sát ném tấm ảnh trước mặt bà, “Bà giáo dục người ta ch*t rồi đấy. Hài lòng chưa?”
Vì tình tiết nghiêm trọng, dù không cấu thành tội cố ý gi*t người, nhưng đã cấu thành tội ng/ược đ/ãi .
Cảnh sát chính thức lập án.
Tin tức nhanh chóng lan truyền ra ngoài.
Bà Trương hàng xóm, người từng bị mẹ m/ắng đuổi, trở thành nhân chứng quan trọng.
Bà đăng một đoạn ghi âm vào nhóm cư dân, giọng đầy nghẹn ngào:
Chương 16
Chương 13
Chương 13
Chương 12
Chương 19
Chương 16
Chương 22
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook