Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng lý do ông ấy đoạn tuyệt qu/an h/ệ ở kiếp trước là "tôi phá gia chi tử".
Giờ tôi tiết kiệm tiền-- ông ấy lấy lý do gì đây?
"Con trai tôi quá tằn tiện, nên tôi từ mặt nó."
Nói ra chắc người ta cười cho thối mũi.
Thế nên bà ta không còn nhiều quân bài nữa.
Nhưng tôi không thể lơ là.
Chu Lan Chi là loại người có thể vận hành dưới mí mắt bố tôi suốt mười năm mà không bị lộ tẩy, tuyệt đối không phải kẻ ng/u.
Bà ta chắc chắn còn chiêu khác.
Tôi chỉ cần đảm bảo một việc--
Không tiêu tiền.
Một xu cũng không.
Chỉ cần giữ vững giới hạn này, bà ta dùng chiêu gì cũng vô ích.
【Chương 7】
Ngày thứ hai mươi tám.
Đúng một tháng.
Số dư thẻ ngân hàng của tôi: 47.300 tệ.
Cộng thêm lương tháng này vào, trở thành 55.300 tệ.
Tăng rồi.
Lần đầu tiên.
Lần đầu tiên trong đời tôi thấy số dư tăng lên.
Chứ không phải như kiếp trước, cuối mỗi tháng đều về không hoặc thấu chi.
Tôi nhìn chằm chằm vào thông báo tin nhắn trên điện thoại nắp gập, rất lâu.
Có một cảm giác an tâm không tả nổi.
Cảm giác đó lan tỏa từ lòng bàn chân lên trên.
--
Thẩm mỹ viện của Cố Nhã Lâm đóng cửa rồi.
Lưu Mãnh nói cho tôi biết.
Cậu ta nhìn thấy trên vòng bạn bè.
"Thẩm mỹ viện của chị họ cậu hình như sập tiệm rồi, chị ta đăng một bài viết 'cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, tạm thời nghỉ kinh doanh để điều chỉnh', bên dưới một đống người hỏi xảy ra chuyện gì."
Tạm thời nghỉ kinh doanh để điều chỉnh.
Dịch ra là-- không trả nổi tiền thuê nhà nữa.
Cửa hàng 15.000 tệ một tháng, không còn hệ thống tiêu dùng của tôi tiếp m/áu, mức lương 5.000 tệ của chị ta thậm chí còn không bù nổi tiền lẻ tiền thuê nhà.
"Cậu không qua xem thử à?" Lưu Mãnh hỏi.
"Xem cái gì?"
"Dù sao cũng là chị họ cậu mà."
"Chị ta có tay có chân, chứ có phải tàn phế đâu."
Lưu Mãnh chép chép miệng, không nói gì nữa.
Tôi tiếp tục làm bảng biểu của mình.
Trong lòng chẳng có chút gợn sóng nào.
Cửa hàng mà kiếp trước chị ta mở bằng tiền của tôi, trang trí tốn 300.000 tệ, toàn bộ là tiền tôi tiêu xài chuyển hóa thành.
Giờ sập thì sập thôi.
Vốn dĩ là thứ không nên tồn tại.
--
Tối ngày thứ ba mươi.
Tôi nhận được một cuộc gọi bất ngờ.
Cậu tôi.
"Tranh à."
"Cậu."
Ông ấy im lặng vài giây.
"Dạo này ổn không?"
"Rất tốt ạ."
"Bố con... có nói gì với con không?"
"Không nói gì cả. Sao thế ạ?"
Lại im lặng một lúc.
Ông ấy thở dài.
"Tranh à, con qua nhà cậu một chuyến đi. Có chuyện này, cậu muốn nói trực tiếp với con."
--
Ngày hôm sau là Chủ nhật.
Tôi đi bộ tám cây số đến nhà cậu.
Ông ấy sống ở khu tập thể cũ phía Tây thành phố, tầng ba. Đèn hành lang hỏng một nửa, lớp sơn tường bong tróc.
Tôi gõ cửa.
Ông ấy mở cửa.
G/ầy đi một vòng so với bữa liên hoan lần trước.
"Vào đi."
Trong nhà dọn dẹp sạch sẽ, trên bàn đã pha trà.
Ông ấy bảo tôi ngồi xuống.
Rồi từ ngăn kéo lấy ra một chiếc phong bì cũ.
Ngả vàng, các góc đã mòn.
"Cái này... là mẹ con đưa cho cậu trước khi đi."
Tay tôi khựng lại trên chén trà.
"Bà ấy nói, đợi con hai mươi lăm tuổi thì đưa cho con. Nhưng dạo gần đây..." ông ấy dụi dụi khóe mắt, "Cậu thấy nên đưa cho con sớm hơn."
Tôi tiếp lấy.
Phong bì không dán miệng.
Bên trong là một tờ giấy.
Nét chữ của mẹ tôi.
Nét mảnh, hơi nghiêng-- khi viết bức thư này, chắc hẳn bà ấy đã rất yếu rồi.
"Tranh à: Sau khi mẹ đi rồi, con phải giữ kỹ tiền của mình. Chu Lan Chi là người thế nào, mẹ nhìn không thấu. Bố con bị bà ta mê hoặc rồi, mẹ khuyên không được. Mẹ chỉ có thể để lại tất cả những gì có thể cho con. Mật khẩu của chiếc thẻ đó là ngày sinh của con, đừng nói cho bất kỳ ai. Sau này tiêu tiền phải dùng n/ão, đừng để người ta dắt mũi. Mẹ không còn nữa, không ai thay con kiểm soát nữa rồi. Chăm sóc bản thân cho tốt."
Các cạnh của tờ giấy bị nước thấm qua.
Không biết là có từ hồi đó, hay là do ông cậu giữ gìn suốt những năm qua mà dính phải.
Tôi nắm ch/ặt tờ giấy, đầu ngón tay trắng bệch.
Cổ họng nghẹn ứ một cục.
Kiếp trước.
Tôi không nhìn thấy bức thư này.
Vì tôi không sống đến hai mươi lăm tuổi.
Tôi ngã cầu thang từ năm mười bốn tuổi, kh//âu mười bảy mũi, rồi nằm trên giường b/ệnh không một ai thăm hỏi suốt ba tháng, xuất viện thì nghiện rư/ợu, lần say cuối cùng...
Tôi không nhớ cuối cùng mình ch*t thế nào.
Chỉ nhớ ý thức tan biến trước ý nghĩ cuối cùng-- lạnh quá.
Giờ tôi ngồi trong phòng khách nhà cậu, ánh nắng cuối tháng Ba chiếu qua cửa sổ, chiếu lên tờ giấy thư.
Ấm áp.
"Cậu." Tôi gấp bức thư lại cho vào phong bì, "Cảm ơn cậu."
"Mẹ con... bà ấy có linh cảm." Giọng ông ấy khàn đi, "Nhưng bà ấy không có bằng chứng, nói không rõ Chu Lan Chi rốt cuộc đã làm gì. Chỉ có thể dặn con cẩn thận."
"Con biết rồi ạ."
"Tranh à, nếu con có khó khăn gì--"
"Không có ạ." Tôi đứng dậy, "Con bây giờ rất tốt. Tốt hơn bất kỳ thời điểm nào trước đây."
Ông ấy nhìn tôi, nước mắt già nua tuôn rơi.
Tôi bước tới, ngồi xổm xuống, nắm lấy tay ông.
Thô ráp, các khớp xươ/ng nổi rõ.
"Cậu, cậu yên tâm. Con sẽ không để bất cứ ai chiếm lợi của con nữa."
Ông ấy gật đầu lia lịa.
Không nói nên lời.
--
Trên đường về, tôi đi rất chậm.
Bức thư để trong túi ngựk.
Một tờ giấy mỏng dính vào tim.
Kiếp trước mẹ tôi đã biết rồi.
Bà ấy biết Chu Lan Chi có vấn đề.
Bà ấy không kịp nói cho tôi, chỉ có thể viết một bức thư, gửi gắm cho cậu.
Nhưng tôi của kiếp trước ngay cả bức thư này cũng không nhận được.
Đã bị vắt kiệt rồi.
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 8
Chương 10
Chương 25
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook