Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Trò chơi vẫn còn tiếp tục.
Người tiếp theo, đến lượt Bạch Kiều Kiều.
Cô ta nhìn miệng chai đang xoay chậm rãi về phía mình, cơ thể run lên như cầy sấy.
【Đừng! Đừng qua đây! Đừng hướng về phía mình!】
Đáng tiếc, ông trời không hề ưu ái cô ta.
Miệng chai cuối cùng vẫn dừng lại vững vàng trước mặt cô ta.
Khuôn mặt Bạch Kiều Kiều, trong chớp mắt mất sạch huyết sắc.
Cô ta nhìn tôi, đôi môi r/un r/ẩy nhưng không thốt ra nổi một chữ.
Tôi nở một nụ cười ngọt ngào với cô ta:
“Kiều Kiều, Thật hay Thách?”
4.
Bạch Kiều Kiều chọn Thật.
Đây là một quyết định ng/u xuẩn.
Cô ta chắc là tưởng rằng, chỉ cần mình cắn ch*t không thừa nhận, thì tôi không làm gì được cô ta.
Đáng tiếc, trước mặt tôi, lời nói dối là thứ vô dụng nhất.
“Được thôi.” Tôi chống cằm, đầy hứng thú nhìn cô ta, “Vậy tôi hỏi cô một câu đơn giản thôi.”
“Lúc trước giới thiệu tôi vào chương trình này, người nói tôi phía sau không có chỗ dựa, là quả hồng mềm dễ nắn, có thể tùy ý giẫm dưới chân làm đ/á Iót đường, có phải là cô không?”
Cơ thể Bạch Kiều Kiều run lên bần bật.
Sự h/oảng s/ợ trong mắt cô ta suýt nữa thì tràn ra ngoài.
【Cô ta biết rồi! Cô ta vậy mà biết hết tất cả rồi!】
Tiếng lòng của cô ta, như một lưỡi d/ao sắc nhọn, đ/âm thủng lớp ngụy trang yếu đuối vô tội kia.
“Không... không phải tôi...” Cô ta chối bay chối biến, nước mắt chực trào, “Dự An, sao cô có thể nghĩ tôi như vậy? Chúng ta chẳng phải là chị em tốt nhất sao?”
“Chị em?” Tôi như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất trên đời, “Một người chị em chuyên đ/âm sau lưng tôi, cư/ớp tài nguyên của tôi, đi khắp nơi rải tin đen về tôi sao?”
“Nếu là loại chị em này, thì đúng là cảm ơn cô nhiều lắm.”
Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
Trong phòng livestream, tất cả mọi người đều nghe thấy mồn một.
Khung chat dừng lại một nhịp, rồi ngay lập tức trôi với tốc độ đi/ên cuồ/ng hơn.
【Dưa lớn chấn động! Vậy ra Khương Dự An bị bôi đen toàn mạng đều là do Bạch Kiều Kiều giở trò?】
【Trời ơi, Bạch Kiều Kiều đ/ộc á/c quá vậy! Uổng công trước đây tôi còn thấy cô ta thanh thuần không giả tạo!】
【Biết người biết mặt không biết lòng mà! Thương Khương Dự An quá!】
Bạch Kiều Kiều hoàn toàn hoảng lo/ạn.
Cô ta đi/ên cuồ/ng lắc đầu, nước mắt chảy càng dữ dội.
“Tôi không có! Dự An, cô chắc chắn hiểu lầm rồi! Cô đưa bằng chứng ra đây!”
【Đúng, bằng chứng! Chỉ cần cô ta không có bằng chứng, mình cứ cắn ch*t không nhận, ai cũng không làm gì được mình!】
Cô ta tưởng tôi không có bằng chứng.
Tôi đúng là không có.
Nhưng tôi có thứ đ/áng s/ợ hơn cả bằng chứng.
Tôi nhìn vào mắt cô ta, từng chữ từng chữ nói ra tất cả những toan tính trong lòng cô ta lúc này:
“Có phải cô đang nghĩ, chỉ cần cô không thừa nhận, thì tôi không làm gì được cô? Chỉ cần cô khóc đủ thảm, fan sẽ tiếp tục đứng về phía cô, quay sang tấn công mạng tôi?”
“Bạch Kiều Kiều, cô có phải còn muốn nói, tất cả chuyện này đều là do tôi tự biên tự diễn khổ nhục kế để nổi tiếng không?”
“Cô cứ nghĩ đi, cứ tùy ý nghĩ. Nhưng từng câu cô nghĩ, tôi đều nghe thấy cả.”
Tôi nói một câu, mặt Bạch Kiều Kiều lại tái đi một phần.
Vẻ mặt cô ta từ trắng bệch chuyển sang xám ngoét, nhìn tôi như nhìn một con q/uỷ dữ bò ra từ địa ngục.
“Cô... cô...”
Cô ta “cô” mãi một lúc, ch*t cũng không nói ra được một câu hoàn chỉnh, cuối cùng trợn ngược mắt, ngã ngửa ra sau, ngất đi.
Hiện trường lập tức lo/ạn thành một đoàn.
Nhân viên lao lên, người bấm huyệt nhân trung, người gọi xe cấp c/ứu.
Hàn Ngự ôm Bạch Kiều Kiều, gầm lên với tôi: “Khương Dự An! Cô vừa lòng chưa? Cô ấy mà có mệnh hệ gì, tôi tuyệt đối không tha cho cô!”
【Con đàn bà đi/ên này! Đợi quay xong chương trình, mình nhất định phải liên kết với công ty phong sát cô ta!】
Ồ? Phong sát tôi sao?
Tôi cười lạnh, nghênh đón ánh mắt của hắn.
“Được, tôi chờ anh.”
“Nhưng tôi khuyên anh, thay vì ở đây nói lời đe dọa, chi bằng quan tâm đến giá cổ phiếu công ty anh trước đi.”
“Chuyện anh bí mật kết hôn sinh con mà bị phanh phui, thì còn đặc sắc hơn mấy trò “nhỏ nhặt” này của tôi nhiều.”
Tiếng gầm của Hàn Ngự đột ngột dừng lại.
Anh ta ôm Bạch Kiều Kiều cứng đờ tại chỗ, vẻ mặt còn đặc sắc hơn cả nhìn thấy m/a.
5.
Bạch Kiều Kiều bị xe cấp c/ứu chở đi.
Hàn Ngự cũng đuổi theo.
Livestream của chương trình bị buộc phải gián đoạn trong một mớ hỗn lo/ạn.
Nhưng điều đó không có nghĩa là mọi chuyện đã kết thúc.
Trái lại, cơn bão thực sự chỉ mới hé lộ một góc.
#KhươngDựAnPhátĐiên#
#BạchKiềuKiềuNgấtXỉu#
#HànNgựBíMậtKếtHônSinhCon#
#KịchBảnShowHẹnHò#
Chỉ trong vòng nửa tiếng, mấy từ khóa này lần lượt leo lên top tìm ki/ếm.
Máy chủ bị sập mấy lần.
Cả mạng đều đang thảo luận về buổi livestream được coi là “đặc sắc nhất lịch sử show hẹn hò” này.
Cái tên Khương Dự An của tôi, chỉ sau một đêm từ “bị cả mạng gh/ét” thành “cả mạng bàn tán”.
Có người m/ắng tôi là kẻ đi/ên, có người khen tôi là dũng sĩ.
Nhiều người hơn thì ôm hạt dưa, đợi xem tiếp theo còn có trò hay gì không.
Điện thoại của quản lý Trần của tôi gần như bị đá/nh sập.
“Khương Dự An! Rốt cuộc cô muốn làm gì! Cô có biết mình đã gây ra họa lớn thế nào không!”
Đầu dây bên kia, chị Trần gi/ận dữ hét lên.
Tôi xoa xoa tai, giọng điệu bình thản: “Chị Trần, tôi không gây họa.”
“Tôi chỉ là không muốn làm con cừu mặc người làm th!t nữa thôi.”
“Cô...” Chị Trần bị tôi chặn họng, nửa ngày không nói được câu nào.
Tôi biết chị ấy đang nghĩ gì.
Chương 8
Chương 8
Chương 12
Chương 25
Chương 8
Chương 7
Chương 12
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook