Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Điện hạ trong lòng hiểu rõ, Thẩm đại nhân và Thẩm phu nhân khó tránh khỏi không nỡ, đặc biệt lệnh cho nô tỳ chuẩn bị chút lễ mọn, để bày tỏ tấm lòng.”
Sắc mặt phụ thân, mẫu thân càng thêm khó coi, huynh trưởng há miệng, rốt cuộc không nói thêm được gì. Họ đều đang đợi ta lên tiếng từ chối.
“Làm phiền m/a m/a.” Ta đáp lại trong ánh mắt ngỡ ngàng của cả sảnh đường, “Thần nữ nguyện ý.”
Khi m/a m/a dẫn ta vào điện, Trưởng công chúa đang tựa trên sập nhỏ nhón nho ăn, phía dưới ngồi một cầm sư, đang gảy dây đàn lúc nhanh lúc chậm.
Quả nhiên đúng như lời đồn, nhạc sư và diện thủ trong phủ Trưởng công chúa, người nào cũng sinh ra cực kỳ tuấn tú.
“Thần nữ bái kiến Điện hạ.”
“Ngẩng đầu lên.” Giọng nói của Trưởng công chúa không nhanh không chậm, ngược lại khiến lòng ta ổn định hơn vài phần.
Bà ngắm nhìn ta một lát, cười nói: “Là một cô nương xinh đẹp. Ngươi tên Nam Chi? Thuở nhỏ có nhũ danh không?”
Ta do dự.
Trưởng công chúa nhướng mày: “Sao, không muốn nói?”
Ta vội lắc đầu: “Thần nữ thuở nhỏ có một nhũ danh, gọi là Lộc Lộc.”
Thuở nhỏ mẫu thân luôn nói ta thích chạy nhảy, một khắc cũng không ngồi yên, giống như chú hươu nhỏ trong rừng, suốt ngày nô đùa. Lúc đó bà gọi nhũ danh của ta, trong mắt vẫn còn dâng lên nụ cười dịu dàng.
Hai năm đầu mới về phủ, phụ mẫu huynh trưởng cùng với A tỷ cũng đều gọi ta là Lộc Lộc.
Có một lần huynh trưởng dạy A tỷ tập viết, ta cũng bắt chước cầm bút, chữ viết ra xiêu vẹo không ra hình th/ù gì. Huynh trưởng nhíu mày nói: “Khúc gỗ mục không thể chạm khắc.”
Hắn dạy A tỷ chưa bao giờ thiếu kiên nhẫn, lại keo kiệt không chia cho ta lấy một chút nhẫn nại.
A tỷ cười ngặt nghẽo: “Lộc Lộc à Lộc Lộc, muội ngốc thế này, sao xứng gọi là Lộc Lộc? Chi bằng gọi là A Lục đi, Lục trong ‘lục lục vô vi’ (tầm thường vô dụng) ấy!”
Lúc đó ta không hiểu chuyện, thấy A tỷ và huynh trưởng đều cười, thế mà cũng ngốc nghếch cười theo. Sau này không biết từ ngày nào, ai nấy đều gọi ta là “A Lục”, ta không còn được nghe một tiếng “Lộc Lộc” nào nữa.
Trưởng công chúa thấy thần sắc ta ảm đạm, không truy hỏi, chỉ cười híp mắt nói: “Vậy sau này, ta gọi con là Lộc Lộc.”
Trưởng công chúa đối với ta, hòa nhã hơn ta tưởng tượng rất nhiều.
Bà không vội bắt ta đổi miệng gọi mẫu thân, nhưng lại làm hết thảy những việc mẫu thân nên làm.
Chưởng quỹ các tiệm may, tiệm trang sức nổi tiếng nhất kinh thành thay phiên đến cửa, ngay cả thợ dệt trong cung cũng đến vài lần. Mỗi món đồ đều do Trưởng công chúa đích thân xem qua.
Món nào cũng là đ/ộc nhất vô nhị. Không cần phải tranh giành với ai, cũng không cần phải nhặt đồ người khác chọn thừa.
Ta như biến trở lại thành “Lộc Lộc” của năm xưa. Ở nơi được cả kinh thành gọi là hang hùm miệng sói này, ta lại sống thoải mái hơn cả khi ở nhà họ Thẩm.
Ngày thứ năm vào phủ, m/a m/a dẫn một người đến viện của ta. Ta nhận ra, chính là cầm sư đã gặp ngày đầu tiên.
Nghĩ đến những lời đồn về Trưởng công chúa, lại thấy cầm sư này mày ki/ếm mắt sáng, khí độ bất phàm, mặt ta “tung” một cái đỏ bừng.
Người mẹ mới này của ta, chẳng lẽ ngay cả diện thủ cũng muốn sắp xếp cho con gái sao!
Cầm sư thấy bộ dạng kinh sợ của ta, như đoán ra điều gì, nén cười nói: “Cô nương đừng hiểu lầm, tại hạ đến để dạy cô nương cầm nghệ.”
Quân tử lục nghệ, nữ tử bát nhã, vốn là thứ nữ nhi nhà quan ai cũng phải học. Trước bảy tuổi ta chỉ được học vài buổi, sau khi về kinh trong nhà cũng không ai sắp xếp cho ta nữa.
Không ngờ người mẹ nhận nuôi nửa đường này, lại chu toàn hơn cả mẹ đẻ. Ta đỏ mặt nhận lấy cây đàn m/a m/a mang tới, quy củ bắt đầu học cùng hắn.
May mà vị tiên sinh này là người đôn hậu, không đem chuyện hiểu lầm đó kể cho Trưởng công chúa.
Ta an an tĩnh tĩnh sống trong phủ Trưởng công chúa mười ngày.
Ngày hôm nay dùng bữa tối xong, Trưởng công chúa bỗng giữ tay ta hỏi: “Ngày kia là Vạn Thọ tiết, con có nguyện ý theo ta vào cung dự tiệc không?”
Trước kia phụ huynh cũng từng đưa mẫu thân và A tỷ vào cung dự tiệc. Ta miệng không nói, nhưng trong lòng vẫn tò mò, nhưng phụ thân mỗi lần chỉ nói: “Đợi khi A Lục học xong quy củ, hãy bàn chuyện vào cung.”
Vào cung diện thánh, một bước sai là đại họa. Ta sợ liên lụy Trưởng công chúa, vừa định từ chối khéo, lại nghe bà nói thêm một câu: “Cần để cả kinh thành biết, phủ Trưởng công chúa có thêm một người con gái.”
Ba ngày sau, ta theo Trưởng công chúa vào cung.
Trưởng công chúa ngồi xuống liền đưa ta theo bên cạnh, ngồi phía dưới Hoàng hậu nương nương. Mệnh phụ quý nữ đầy tiệc thấy gương mặt lạ lẫm của ta, kẻ thì công khai, người thì lén lút đá/nh giá.
Nhà họ Thẩm và nhà họ Bùi cũng đều ở trong tiệc. Họ chắc là không ngờ Trưởng công chúa lại đưa ta vào dịp này, từng người trên mặt đều là vẻ mặt như thấy q/uỷ.
Phụ huynh nhíu mày nhìn ta, chắc là sợ ta gây họa. Bùi Tu Viễn chốc chốc nhìn A tỷ, chốc chốc lại nhìn ta, không biết đang nghĩ gì.
Sự đố kỵ trong đáy mắt A tỷ, ta nhìn rõ mồn một, nhưng không có tâm tư để ý tới.
Trưởng công chúa rất bận rộn, chốc lát bắt ta nếm miếng bánh này, chốc lát bảo ta xem điệu múa kia, thỉnh thoảng lại có mệnh phụ đến bắt chuyện. Chỉ cần có người tới, bà liền nể mặt nói một câu: “Đây là con gái ta.”
Tiệc mới khai mạc không lâu, một nửa số quan quyến trong tiệc đều biết ta là con gái nhận nuôi của Trưởng công chúa, lúc nhìn lại người nhà họ Thẩm, trong ánh mắt đã có thêm vài điều khó nói.
Mẫu thân dẫn A tỷ bước lên: “Điện hạ.”
Trưởng công chúa đáp lại nhạt nhẽo: “Là Thẩm phu nhân.”
Chương 1
Chương 17
Chương 12
Chương 7
Chương 10
Chương 12
Chương 5
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook