Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
08/08/2026 15:00
Điện thoại tôi rung lên, là tin nhắn anh gửi: “Anh xin lỗi, thật sự xin lỗi. Anh biết giờ nói gì cũng đã muộn, nhưng anh muốn nói với em rằng, hai tháng qua là hai tháng đ/au khổ nhất cuộc đời anh. Ngày nào anh cũng hối h/ận, hối h/ận vì đã không bảo vệ tốt cho em, hối h/ận vì đã làm tổn thương người anh yêu nhất. Nếu có thể làm lại, anh tuyệt đối sẽ không để em phải chịu một chút ủy khuất nào.” Tôi nhìn tin nhắn này, hốc mắt hơi ươn ướt.
Nhưng tôi biết, có những con đường một khi đã bước đi, sẽ không bao giờ quay lại điểm xuất phát được nữa. Tối nay, chắc là anh sẽ chính thức c/ầu x/in tôi về nhà. Còn câu trả lời của tôi, e rằng sẽ khiến anh hoàn toàn thất vọng. Ngón tay khẽ vuốt ve cánh hoa hướng dương, tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị đón nhận khoảnh khắc khó khăn sắp tới...
06
Khi tiếng chuông cửa vang lên lần nữa, đã là chín giờ tối. Tôi biết là Minh Hiên, lần này chắc chắn anh đã hạ quyết tâm. Tôi hít một hơi thật sâu rồi tiến về phía cửa. Khoảnh khắc mở cửa, tôi nhìn thấy một Minh Hiên mà tôi hầu như không nhận ra.
Anh đang quỳ ngoài cửa, nước mắt giàn giụa trên mặt. “Vũ Vi, c/ầu x/in em hãy về nhà đi.” Giọng anh nghẹn ngào, “Anh thật sự biết sai rồi, anh không thể sống thiếu em.” Tôi chưa bao giờ thấy anh trong bộ dạng khúm núm như thế này. Người đàn ông vốn dĩ quyết đoán, mạnh mẽ ở công ty, lúc này lại giống như một đứa trẻ bất lực.
“Anh đứng dậy đi.” Tôi nói.
“Em không đồng ý thì anh không đứng dậy.” Anh cố chấp quỳ ở đó, “Vũ Vi, anh đã suy nghĩ suốt hai tháng nay, anh nhận ra mình chẳng làm được việc gì cả. Nhà cửa bừa bộn, anh không biết nấu ăn, quần áo cũng chẳng biết giặt, đêm nào cũng không ngủ được...”
“Vậy nên thứ anh cần là một người giúp việc, không phải một người vợ.” Câu nói của tôi khiến anh sững sờ.
“Không phải, thứ anh cần là em.” Anh vội vàng giải thích, “Vũ Vi, anh yêu em, thật lòng yêu em. Những ngày không có em hai tháng qua, anh mới hiểu em quan trọng với anh đến nhường nào.”
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt anh: “Minh Hiên, yêu không phải chỉ là nói bằng miệng. Khi anh để em chuyển từ phòng ngủ chính sang phòng sách, anh có từng cân nhắc đến cảm nhận của em không? Khi anh nói em nhỏ nhen, anh có nghĩ lời đó tổn thương đến thế nào không?”
Anh khóc càng dữ dội hơn: “Anh không nghĩ nhiều đến thế, anh chỉ nghĩ mẹ anh ốm, em nên thấu hiểu...”
“Thấu hiểu?” Tôi cười nhạt, “Mẹ anh ốm cần được thấu hiểu, vậy cảm nhận của tôi thì không cần được thấu hiểu sao? Trong lòng anh, rốt cuộc tôi là gì?”
Câu hỏi này khiến anh hoàn toàn im lặng. Một lúc lâu sau, anh mới lí nhí: “Em là vợ anh, là người quan trọng nhất của anh.”
“Nếu tôi thực sự là người quan trọng nhất của anh, anh đã không chọn đứng về phía họ mà không hề do dự khi giữa chúng ta nảy sinh mâu thuẫn.” Giọng tôi rất bình tĩnh, “Minh Hiên, anh không yêu tôi, anh yêu cái phiên bản 'Vũ Vi' luôn vô điều kiện chiều chuộng anh và gia đình anh. Còn tôi thực sự, người có giới hạn và lòng tự trọng của riêng mình, thì anh không thể chấp nhận được.”
07
“Đó không phải sự thật!” Anh kích động đứng dậy, “Vũ Vi, anh có thể thay đổi, anh có thể học cách bảo vệ em...”
“Thay đổi?” Tôi lắc đầu, “Minh Hiên, anh đã ba mươi lăm tuổi rồi, thế giới quan của anh đã định hình. Anh cho rằng con dâu thì nên phục tùng bố mẹ chồng vô điều kiện, anh cho rằng hòa khí gia đình quan trọng hơn lòng tự trọng cá nhân, anh cho rằng việc tôi nhường nhịn là đương nhiên. Những tư tưởng đã ăn sâu vào m/áu th!t đó, không phải nói thay đổi là thay đổi được ngay.”
Anh mở miệng định phản bác, nhưng cuối cùng không nói được lời nào. Vì anh biết, tôi nói đúng.
“Hơn nữa,” tôi tiếp tục, “dù bây giờ anh hứa sẽ thay đổi, nhưng lần tới khi tình huống tương tự xảy ra, anh vẫn sẽ theo bản năng chọn giải pháp khiến anh ít tốn sức nhất. Bởi vì trong tiềm thức của anh, tôi là người dễ nói chuyện nhất, là người đáng phải hy sinh nhất.”
“Không đâu, anh thề là sẽ không như thế nữa!” Anh gần như đang van nài.
“Minh Hiên, đừng thề nữa.” Tôi mệt mỏi tựa vào khung cửa, “Hai tháng nay, tôi sống rất tốt. Tôi không cần phải ủy khuất bản thân vì cảm xúc của ai, không cần phải nhẫn nhục chịu đựng vì cái gọi là hòa thuận gia đình, không cần phải dè dặt làm người trong chính ngôi nhà của mình. Cảm giác này quá tuyệt, tôi không muốn quay lại cuộc sống trước kia nữa.”
Sắc mặt anh tái nhợt: “Vậy... vậy là em thật sự không cần cái nhà này nữa sao?”
“Cái nhà này?” Tôi cười khổ, “Minh Hiên, anh nghĩ đó thực sự là nhà của tôi sao? Ở trong căn nhà đó, tôi đến quyền chọn nơi để ngủ cũng không có. Đó không phải nhà của tôi, đó là nhà của các người.”
Câu nói này như một cây kim đ/âm nhói vào tim anh. Anh đổ gục dựa vào tường, ánh mắt trống rỗng nhìn xuống sàn.
“Anh thực sự mất em rồi, đúng không?” Giọng anh rất khẽ, nhẹ như một tiếng thở dài.
Tôi im lặng rất lâu, cuối cùng nói: “Minh Hiên, cả hai chúng ta đều cần thời gian để suy nghĩ thấu đáo xem, kiểu cuộc sống nào mới là thứ chúng ta thực sự muốn.”
Chương 15
Chương 10
Chương 17
Chương 6
Chương 1
Chương 17
Chương 12
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook