Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
08/08/2026 18:51
Nó nghe xong, có vẻ trầm ngâm, cúi đầu viết tiếp chữ "Bánh".
Tôi nhìn theo bóng lưng nó, nhớ lại chính mình của mùa đông năm ngoái. Tay ấn một cái lên khối bột.
-- ∗ --
Khi mùa đông đến, vụ án của Quách Đông Lâm đã có kết quả: Cảnh cáo nghiêm trọng trong Đảng, hạ cấp bậc đãi ngộ nghỉ hưu. Tin tức là luật sư Trần gửi tin nhắn báo cho tôi.
Tôi đang cán vỏ bánh, tay đầy bột mì, dùng khuỷu tay chạm vào màn hình điện thoại để xem. Bột mì dính lên màn hình làm chữ hơi nhòe. Đọc xong, tôi ngẩn người một lát, bột mì vẫn rơi lả tả xuống. Rồi tôi tiếp tục cán vỏ bánh. Trên mặt bột rắc một lớp bột khô, cây cán lăn qua lăn lại, từng nhịp từng nhịp, tiết tấu không đổi, miếng bột lại lớn thêm một vòng.
Sau này, khi đi chợ phiên ở thị trấn, tôi từng nhìn thấy Quách Đông Lâm từ xa một lần. Tóc ông ta bạc đi một mảng, mặc chiếc áo khoác cũ, đang chọn khoai tây trước sạp rau. Tay cầm một chiếc túi ni lông. Ông ta nhận ra tôi, miệng mở ra, như muốn nói gì đó rồi lại nuốt vào. Sau đó nhìn vào túi bánh bao tôi đang xách trên tay, mới nói: “Tiểu Bảo là một đứa trẻ ngoan, hãy chăm sóc nó cho tốt.” Rồi ông ta xách túi rau đi mất.
Khoảnh khắc đó, ông ta không phải là cục trưởng, chỉ là một ông lão.
Tôi nhớ lại dáng vẻ cười tươi rói của ông ta trên chiếc ghế sofa nhà mình đêm hôm đó, rồi lại nhớ đến câu nói vừa rồi. Trong lòng không rõ là vị gì. Tôi đứng trước sạp rau, tay nắm ch/ặt củ cải, quên cả cân.
-- ∗ --
Chiều hôm ấy, tôi ngồi trước cửa tiệm bánh bao nhặt rau. Ánh hoàng hôn tràn tới, nhuộm cả con phố thành màu cam đỏ. Tiểu Vân ở bên trong quét nhà, miệng ngân nga một bài hát không biết học ở đâu, giai điệu lạc quẻ chẳng ra làm sao.
Nhặt rau, tôi nhìn thấy vết s/ẹo kh//âu trên mu bàn tay mình đã nhạt đến mức gần như không còn thấy nữa. Nước mắt bỗng chốc trào ra, rơi xuống lá rau, tôi cũng chẳng buồn lau. Cứ để nó rơi.
Nước mắt rơi xuống lá rau, kêu "tách" một tiếng.
-- ∗ --
Mùa xuân năm sau, Hội Phụ nữ tỉnh mời tôi đến chia sẻ. Trong một phòng họp lớn ở tỉnh thành, ngồi bên dưới toàn là phụ nữ, có người thành phố, có người nông thôn, có những gương mặt trẻ trung, cũng có không ít người có gương mặt bị nắng gió bào mòn thô ráp giống tôi. Họ nhìn tôi.
Tôi không nói được đạo lý cao siêu gì, chỉ kể lại câu chuyện nhào bột của mình. Chiếc micro nắm trong tay hơi ẩm ướt.
Tôi nói: “Khi nhào bột, tôi luôn phải nhào thêm vài cái. Mấy năm đầu là vì chồng chê tôi nhào không đủ độ dai. Giờ thì không cần nữa. Giờ tôi nhào thêm mấy cái đó là để nói với chính mình rằng -- bánh bao do Lưu Thúy Phương này làm ra, không cần phải lấy lòng bất kỳ ai.”
Nói đến cuối, giọng tôi vững vàng, tay cũng không còn run nữa.
Bên dưới có người vỗ tay, có người lau khóe mắt. Một cô gái trẻ đứng dậy, giọng run run: “Chị ơi, em muốn hỏi chị -- nếu lúc đó không có ai giúp chị, chị sẽ làm thế nào?”
Tôi suy nghĩ một chút, ngón tay gõ nhẹ lên micro. Đáp: “Nhưng tôi đã thử rồi. Phải thử rồi mới biết có người giúp hay không.”
Nói xong, phòng họp lặng đi một thoáng, rồi tiếng vỗ tay lại vang lên.
-- ∗ --
Ngày từ tỉnh thành trở về, Tiểu Bảo đi học về, vứt cặp sách sang một bên, chạy lại ôm lấy chân tôi. Hỏi: “Mẹ ơi, có phải hồi trước mẹ lợi hại lắm không, giống như Ultraman đá/nh quái vật trên tivi ấy ạ?”
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt con: “Mẹ không lợi hại. Lúc đó, ngày nào chân mẹ cũng run lẩy bẩy.”
Nó nghiêng đầu: “Nhưng mẹ vẫn thắng mà.” Nó dùng ngón tay chọc chọc vào đầu gối tôi.
Tôi không trả lời được.
Đêm xuống, chờ Tiểu Bảo ngủ say, tôi một mình ngồi ngoài sân. Vầng trăng khuyết treo trên trời, lạnh lẽo, cái bóng trên mặt đất nhạt nhòa. Tôi lấy đôi giày vải bị hở đế ra -- nó luôn bị đ/è dưới đáy cùng của chiếc túi dứa, chỉ đen đã kh//âu ba lần, đế giày cũng sắp mòn vẹt.
Ngắm nghía hồi lâu, ngón tay lần theo những đường chỉ đen, rút một sợi chỉ ra, nhét vào túi tạp dề. Đôi giày được cất lại vào túi. Khi đặt túi xuống, nó vang lên tiếng sột soạt.
-- ∗ --
Tiệm bánh bao mở được gần một năm, năm nay là ngày hai mươi chín tháng Chạp, ngày đi chợ phiên. Dậy sớm hấp bánh, lửa trong bếp không nhóm tốt, khói ngược làm tôi sặc sụa, nước mắt chảy ròng ròng. Mãi mới nhóm được lửa, người đi chợ bắt đầu lũ lượt kéo đến.
Tiểu Vân bưng xửng hấp chạy qua chạy lại như một cơn gió, miệng không ngừng nghỉ: “Hai cái bánh bao một bát cháo của ông Triệu đây -- bánh bao của chị Lý có ngay đây--” Nó chạy đến mức dây tạp dề bay phấp phới.
Tôi rảnh tay, đứng ra cửa tiệm hít thở không khí. Mặt trời vừa leo qua mái nhà đối diện, cả con phố sáng bừng. Một ông lão đạp xe ba bánh đi ngang qua, bấm chuông hai cái, tiếng chuông "kính coong" vang lên. Ông ấy hét về phía tôi: “Bà chủ ơi! Mai hấp thêm một xửng nhé, cháu gái tôi về, nó đòi ăn bánh bao nhà cô!” Trên xe ba bánh của ông ấy buộc một chiếc thùng giấy, lắc lư qua lại.
Tôi cười đáp: “Vâng ạ!” Quay người bước vào tiệm, buộc tạp dề, thắt một chiếc nút sống ở sau lưng.
Chương 34
Chương 34
Chương 7
Chương 5
Chương 7
Chương 11
Chương 19
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook