Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
08/08/2026 10:37
Trên bàn không ai nói câu nào, tôi không lật bàn, không khóc, chỉ gắp một đũa rau chậm rãi nhai. Món ăn là mẹ chồng nấu, sườn xào chua ngọt, món bà làm ngon nhất, tôi nhai rất lâu mới nuốt xuống-- sườn đã nguội, nước sốt chua ngọt đông lại dưới đáy đĩa, trong veo.
-- * --
Đêm đó tôi tắt đèn phòng khách, mở hộp sắt ra, đặt bản gốc thỏa thuận vào trong, tiện tay cầm tờ hóa đơn tiền nước nằm trên cùng lên, nhìn rất lâu, sáu năm trước nó cũng được gấp như thế này và đặt ở vị trí đầu tiên.
Tôi đưa tờ hóa đơn tiền nước đó lên dưới ánh trăng mà nhìn-- đèn phòng khách đã tắt, trăng ngoài cửa sổ rất sáng, chữ trên giấy không nhìn rõ lắm, nhưng tôi nhận ra tờ giấy đó, sáu năm trước chính tay tôi đã ép nó xuống dưới cùng của hộp sắt, sáu năm sau nó vẫn ở đây.
Tôi cầm chùm chìa khóa trên bàn trà, đi vào phòng ngủ chính, ném trước mặt Ngô Bằng: “Nhà sau này viết tên tôi, anh thích ở hay không thì tùy.”
Chìa khóa rơi xuống chăn, nảy lên một cái-- anh ta vẫn chưa ngủ, ngồi dậy nhìn chùm chìa khóa đó, không nói gì, cũng không cầm lấy.
Ngô Bằng không tiếp lời, đứng dậy nhường giường, ôm gối ra phòng khách.
Khi đi đến cửa, anh ta dừng lại một chút, muốn nói gì đó, tôi quay lưng về phía anh ta, nghe thấy anh ta há miệng rồi lại ngậm lại, cuối cùng chỉ nghe thấy tiếng dép lê bước trên sàn nhà xa dần.
Tôi đứng trước cửa phòng ngủ chính, không đóng cửa ngay, bỗng nhớ đến bức thư bảo đảm kia-- nếu năm ngoái bóc nó ra, liệu cuộc sống của tôi có thể bớt mơ hồ đi một năm không. Tôi không tìm ra câu trả lời, chỉ biết rằng từ nay về sau, giấy tờ trong nhà này, tôi sẽ không để sót lại một tờ nào dưới đáy hộp nữa.
Con gái chân trần chạy lại ôm lấy chân tôi, nói mẹ ơi mẹ về rồi.
Đôi bàn tay nhỏ bé của con ôm lấy đầu gối tôi, người vẫn chưa tỉnh ngủ, mi mắt không nhấc lên nổi, nhưng con bé đã mỉm cười, bên khóe miệng có một lúm đồng tiền nhỏ.
Tôi ngồi xổm xuống ôm lấy con, trong đầu lại nghĩ đến một chuyện khác: cái nhà này sau này sẽ sống ra sao, tôi vẫn chưa nghĩ kỹ.
Tôi ôm con, ngửi thấy mùi dầu gội hương dâu trên tóc con, ngoài cửa sổ một chiếc xe chạy qua trên đường, ánh đèn xe lướt trên rèm cửa rồi lại tối đi.
Tôi ôm lấy con, chưa nghĩ ra cũng cứ ôm lấy đã.
Chương 31
Chương 26
Chương 25
Chương 26
Chương 24
Chương 29
Chương 9
Chương 34
Bình luận
Bình luận Facebook