Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vừa thấy Nam Ngộ gật đầu, lòng Mạnh Gia Nhân đã lạnh đi một nửa, cô cẩn thận hỏi: “Cô gi/ận thật à?”
Nam Ngộ ngơ ngác “à” một tiếng.
Mạnh Gia Nhân đang tan nát cõi lòng cảm thấy tiếng “à” này chính là sự x/ác nhận cho suy đoán của mình, thế là đành tủi thân cúi đầu, lí nhí: “Cùng lắm thì... tôi không ăn Tuyết mị nương nữa, dù sao tôi cũng đang gi/ảm c/ân mà...”
“Cô đang nói cái gì thế?” Nam Ngộ khẽ cười, “Sẽ cho cô ăn mà, ăn xong rồi hẵng giảm.”
“Oa--” Mạnh Gia Nhân lập tức vui vẻ trở lại, nỗi buồn vừa rồi quét sạch sành sanh, chỉ còn lại sự hân hoan: “Cảm ơn cô nhé.”
Nam Ngộ dịu dàng nói: “Được rồi, đi ngủ đi.”
Mạnh Gia Nhân gật đầu thật mạnh, sau đó đóng cửa phòng, nằm trên giường, thầm nghĩ mình đúng là đã gặp được một cô bạn cùng phòng tốt.
Kể từ khi tốt nghiệp, Mạnh Gia Nhân đã không còn cảm nhận được cảm giác sống cùng người khác nữa.
Nhờ sự nghiệp thuận lợi, thăng tiến từng bước, lương của cô đủ để chi trả cho một căn hộ thuê khá tốt.
Nhưng con người ta luôn không thỏa mãn với hiện tại.
Khi đã có tiền để lấp đầy dạ dày, cô lại muốn ăn những bữa tiệc sang trọng.
Ví dụ như cô đây, chính vì muốn m/ua một chiếc túi hàng hiệu mà mới đi thuê chung với người khác.
Nói đi cũng phải nói lại, Mạnh Gia Nhân hồi tưởng lại bản thân bao nhiêu năm qua, dường như chưa bao giờ che giấu sự hư vinh của mình. Chỉ cần không làm hại người khác, thì đối với cô, đó đơn thuần chỉ là sự ngưỡng m/ộ.
Không phải đố kỵ, chỉ là ngưỡng m/ộ.
Đặc biệt là đối với người cùng giới.
Cô ngưỡng m/ộ vẻ đẹp rạng rỡ, chói lóa của những người phụ nữ khác, ngưỡng m/ộ sự tự tin phóng khoáng và phong thái đĩnh đạc của họ, ngưỡng m/ộ vóc dáng đẹp đẽ của họ mỗi khi bước đi đầy kiêu hãnh.
Vì thế cô muốn gi/ảm c/ân, để bản thân cũng trở nên ưu tú như vậy.
Nhắc đến gi/ảm c/ân...
Ngủ dậy là được ăn Tuyết mị nương rồi!
Cô lật người, đổi tư thế, nhắm mắt lại, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ ngon.
Giấc ngủ này thật sự rất ngọt ngào, tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ như một khúc nhạc ru, hát rằng--
Tí tách tí tách, ngủ tiếp đi nào.
Mạnh Gia Nhân bị tin nhắn làm cho tỉnh giấc.
Sau khi trả lời vài tin nhắn công việc, cơn buồn ngủ của Mạnh Gia Nhân đã tan biến, cô dứt khoát kéo rèm cửa, ngắm nhìn cơn mưa ngoài kia.
Những giọt mưa bám trên mặt kính, phác họa nên những đường nét chồng chéo, quanh co khúc khuỷu nhưng vẫn có dấu vết để lần theo.
Người đi đường dưới lầu không mang ô đang vội vã chạy trong mưa, điều này làm Mạnh Gia Nhân nhớ tới một đồng nghiệp tên Tống Dư Lễ, cũng là người từng dầm mưa quay đầu lại tìm bạn mình.
Liệu có thực sự là bạn không nhỉ?
Mạnh Gia Nhân hoài nghi trong lòng.
Phải giống như cô và Nam Ngộ mới được gọi là bạn chứ.
Bao nhiêu ngày trôi qua, cô vẫn cảm thấy Tiểu Tống và cô gái b/án kẹp tóc kia có mối qu/an h/ệ không hề bình thường.
Thôi bỏ đi, đừng nghĩ đến chuyện riêng của người khác nữa.
Mạnh Gia Nhân không suy nghĩ miên man nữa, định kéo rèm lại thì vô tình liếc thấy một bóng người đang chạy trong mưa, trong lòng còn ôm thứ gì đó.
Đáng lẽ đây là một chuyện hết sức bình thường.
Nhưng bộ quần áo này, sao nhìn càng lúc càng quen mắt, dường như đã gặp ở đâu đó rồi.
Mạnh Gia Nhân vừa tỉnh ngủ còn hơi mơ màng, nửa ngày cũng không nhớ ra rốt cuộc đã gặp bộ quần áo này ở đâu.
Cho đến khi Nam Ngộ ướt sũng bước vào, Mạnh Gia Nhân mới nhớ ra--
Ồ, hóa ra là bộ quần áo cô thấy Nam Ngộ mặc trước khi mình đi ngủ.
Mái tóc ướt sũng của Nam Ngộ bết dính trên mặt, nước vẫn không ngừng nhỏ xuống, toàn thân gần như không có chỗ nào là khô.
Có lẽ chỉ có thứ trong lòng cô ấy là khô ráo.
Mạnh Gia Nhân lấy vài tờ giấy cho Nam Ngộ lau nước, quan tâm hỏi: “Cô không sao chứ?”
“Tôi không sao, cơ thể tôi khỏe lắm...” Nam Ngộ chưa nói dứt câu đã hắt hơi liền ba cái.
Mạnh Gia Nhân rót cho Nam Ngộ một cốc nước nóng: “Nếu không vội, cô cứ nấp mưa một lát rồi hãy về, chắc sẽ không đến mức bị ướt thành thế này đâu.”
“Tôi vội.” Nam Ngộ kiên định nói, sau đó lấy thứ được bảo vệ cẩn thận trong lòng ra, đặt trước mặt Mạnh Gia Nhân: “Tôi sợ cô tỉnh dậy không được ăn Tuyết mị nương.”
Động tác trên tay Mạnh Gia Nhân khựng lại, cô nghiêng đầu nhìn Nam Ngộ. Lúc này, Nam Ngộ vẫn đang đứng ở lối vào nhỏ nước, ngay cả trên lông mi cũng đọng lại những giọt nước, dưới ánh đèn trông vô cùng nổi bật.
Ngay lập tức, Mạnh Gia Nhân bước tới, im lặng hai giây rồi vỗ nhẹ vào trán Nam Ngộ.
Nam Ngộ thấy đ/au nên giơ tay lên xoa xoa, lí nhí: “Sao lại đá/nh tôi.”
“Cô ngốc à, tôi không được ăn Tuyết mị nương thì cũng chẳng sao cả, nhưng nếu cô bị cảm thì tôi sẽ...” Mạnh Gia Nhân ngập ngừng, không biết nói tiếp thế nào.
“Cô sẽ làm sao?” Nam Ngộ nhìn Mạnh Gia Nhân, khẽ hỏi.
“Tôi sẽ đá/nh cô thêm cái nữa đấy, mau đi tắm đi, đừng để bị cảm thật đấy.” Mạnh Gia Nhân đẩy Nam Ngộ, “Nước trên sàn để tôi dọn cho, cô mau đi tắm thay quần áo đi.”
Nam Ngộ đành ngoan ngoãn nghe lời, đặt Tuyết mị nương vào tay Mạnh Gia Nhân, trước khi vào nhà vệ sinh còn không quên nói một câu: “Cô mau nếm thử đi, tôi thấy trông ngon lắm.”
Mạnh Gia Nhân gật đầu, cười vẫy tay nói: “Biết rồi, tôi sẽ ăn mà.”
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook