Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
08/08/2026 03:59
Ngày thứ hai, đôi chân mỏi nhừ. Tôi ngồi trên bậc thang hành lang một lúc, đặt biểu mẫu lên đầu gối đếm thử, bảy hộ. Cốc nước cạn sạch, tôi đi đến vòi nước ở cuối hành lang hứng một chút nước lạnh. Nước lạnh trôi xuống cổ họng, tôi nuốt ực một cái, vặn ch/ặt nắp cốc rồi lại tiếp tục đi lên đi xuống các tầng lầu.
Đêm ngày thứ hai, bà cụ ở tầng dưới gọi tôi lại ở hành lang: "Trịnh à, tối qua bà thấy lão Ngụy ngồi ở nhà chòi đến mười giờ, lúc đi còn gọi ba cuộc điện thoại."
Tôi nhẩm tính ngày tháng, ông ta biết sớm hơn tôi tưởng.
Bà cụ vừa nói vừa nắm ch/ặt hộp kính lão, nói xong lại nhìn tôi, tôi gật đầu.
Tôi hỏi thêm một câu: "Lúc ông ta ngồi ở nhà chòi, bên cạnh có để thứ gì không?"
Bà cụ suy nghĩ một hồi, nói không nhìn rõ vì trời tối quá.
Tôi nói con biết rồi.
-- * --
Một bà mẹ trẻ mở cửa, tay bế con nhỏ.
Cô ấy nói: "Nhà em cũng bị thấm nước, nhưng em không dám ký, sợ ban đại diện cư dân biết."
Tôi nói: "Cho chị xem ảnh qua một chút, chị ghi tên em vào, em không cần phải đứng ra."
Cô ấy mở điện thoại tìm hai tấm ảnh chụp trong nhà đưa qua, tôi xem xong bảo được.
Cô ấy ký tên, em bé trong lòng cứ túm lấy cổ áo mẹ. Lúc cô ấy ký xong đưa bút cho tôi, đứa bé vươn tay ra với lấy chiếc bút, cô ấy dỗ con rồi xoay người lại.
Chiều ngày thứ ba, có một hộ nói vọng qua cửa: "Thầy Ngụy đã gọi điện rồi, từ nay cô đừng đến nữa."
Giọng không lớn nhưng nghe rất rõ ràng trong hành lang.
Tôi đứng ngoài cửa, nghe thấy tiếng tivi bên trong nhỏ đi một chút rồi lại vặn to lên.
Tôi đứng trước cửa, gật đầu, trước khi đi còn nói một câu: "Ảnh thấm nước nhà bác con vẫn giữ lại giúp bác."
Trong nhà không có tiếng trả lời.
Tôi không đợi, rời đi luôn.
Khi đi xuống lầu, tôi dừng lại ở khúc ngoặt, nghe thấy cánh cửa trên lầu nhẹ nhàng mở ra rồi lại đóng lại.
Chạng vạng ngày thứ ba, một bà dì gọi tôi lại ở hành lang.
Bà ấy mở hé cửa, nói: "Tôi họ Lưu, ở tầng ba. Nhà tôi không dột, nhưng hôm đó tôi nói không đúng. Trong bảng của cô còn dòng trống không?"
Tôi sững người một chút, nhận ra đó là bà dì từng mở cửa sổ hét vào mặt tôi "cũng có ngày hôm nay".
Tôi nói có.
Bà ấy nhận lấy, ký tên vào dòng trống, nét bút rất nhanh, ký xong liền đóng cửa lại.
Tôi đứng trước cửa, nói một tiếng "Cảm ơn", bên trong không có tiếng trả lời.
-- * --
Chạng vạng ngày thứ năm, trong bảng tổng cộng có ba mươi mốt cái tên.
Hai mươi hộ ký trực tiếp, tám hộ ký bổ sung sau khi x/ác nhận qua điện thoại, ba hộ cư dân lâu năm tự tìm đến ký; bản sao sổ đỏ cũng thu đủ, không thiếu một tờ.
Hai dòng cuối cùng vẫn trống, một là hộ đổi ý, một là hộ chưa bao giờ mở cửa.
Hộ đổi ý là hộ nào, tôi đoán được.
Ban ngày tôi đi ngang qua nhà họ, cửa đóng kín, tiếng tivi bên trong đã vặn nhỏ.
Đêm đến tôi đi ngang qua lần nữa, đèn nhà họ vẫn sáng. Tôi không gõ cửa nữa.
Tôi ngồi dưới ánh đèn đếm lại hai lần, đếm xong giơ biểu mẫu lên soi dưới đèn, chỗ nào có vết bút thì chỗ đó sẽ phản quang.
Ngày thứ sáu trời chưa sáng, tôi mở cửa, một tờ giấy rơi ra từ khe cửa.
Trên đó có chữ ký, số phòng hoàn toàn khớp – đúng là hộ gia đình chưa từng mở cửa kia, không biết họ ký lúc nào trong đêm, nét chữ rất đậm như sợ tôi nhìn không rõ.
Ba mươi hai cái tên đã đủ. Dòng đổi ý kia vẫn bỏ trống.
Tôi cầm tờ giấy lên, đứng trước cửa nhìn một lúc.
Đèn cảm ứng ngoài hành lang tắt rồi lại sáng, tôi hắng giọng một tiếng, đèn sáng lên, tôi cất tờ giấy đi rồi đóng cửa lại.
Sau này nghĩ lại, có lẽ đó chính là hộ gia đình nói "Thầy Ngụy đã gọi điện".
Ban ngày họ đóng cửa, ban đêm lại mở cửa.
Đêm đó tôi xem lại chữ ký đến vào lúc nửa đêm này, nét bút chồng lên nét bút như đang đóng đinh vậy.
Ai sẽ ra ngoài vào nửa đêm, thay cho một người bị văn phòng đường phố điểm danh mà ký tên mình vào, thậm chí không để lại một chữ nào?
Tôi lật qua lật lại cũng không đoán ra là hộ nào, cuối cùng chỉ đặt nó lên trên cùng xấp chữ ký, như để dành một vị trí cho người hàng xóm không muốn lộ diện đó.
-- * --
Đêm đó tôi trải ba mươi hai chữ ký lên giường, bật đèn bàn, đối chiếu nhìn rất lâu.
Tên người, số phòng, số điện thoại liên lạc, tôi dùng bút đỏ đối chiếu số phòng của từng hộ với sổ gốc.
Mã số quyền sở hữu trên bảng, tôi đối chiếu từng cái một với bản sao sổ đỏ đã thu về.
Ánh đèn bàn chiếu lên mặt giấy, nơi bút đỏ lướt qua, ngòi bút đi rất chậm.
Tôi lại lật sổ gốc xin quỹ bảo trì ra, đối chiếu từng dòng chữ ký và sổ gốc.
Càng đối chiếu càng thấy không ổn, có hai hộ số phòng không khớp, một hộ tên người xin không khớp, thời gian xin cũng lệch mất ba tháng.
Tôi dừng lại ở dòng đó, bút chì chấm trên mặt giấy một cái, rồi lại chấm thêm một cái nữa.
Chương 14
Chương 10
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 9
Chương 10
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook