Dì bảo tôi cho anh họ mượn tiền thưởng cuối năm để mua xe: "Nó đi làm xa quá." Tôi cười: "Vậy bảo anh ấy chuyển đến ở cạnh công ty cho tiết kiệm, lại còn bảo vệ môi trường."

Khi tôi ký tên, tay không hề run, ký xong trả bút lại, chiếc bút lăn nhẹ trên mặt bàn, tôi đưa tay chỉnh lại cho ngay ngắn.

Bước ra khỏi Đội Cảnh sát Điều tra Kinh tế, mẹ gọi điện hỏi tôi đã đi đâu, tôi không giấu bà.

Đầu dây bên kia im lặng một hồi, mẹ nói:

“Bác gái con hôm nay gọi cho mẹ mấy cuộc điện thoại, mẹ không nghe.”

Tôi đứng bên đường, nắng chiếu xuống, không nói gì.

-- * --

Ba ngày sau, anh họ bị cảnh sát đưa đi từ nơi thuê trọ.

Chiều hôm đó tôi đến Đội Cảnh sát Điều tra Kinh tế để bổ sung một phần tài liệu, vừa bước vào sảnh thì bắt gặp cảnh sát đang áp giải anh họ từ phòng trong ra.

Anh họ bị c/òng tay, ngẩng đầu nhìn thấy tôi, bước chân khựng lại.

Anh ta nhìn chằm chằm vào túi giấy da bò trên tay tôi, lại nhìn khuôn mặt tôi, môi mấp máy không thành tiếng, rồi đột nhiên thốt lên:

“Mày rốt cuộc là loại người gì...”

Tôi không dừng bước, khi lướt qua anh ta, tôi bình thản nói:

“Sau này khi cậu viết chữ, sẽ có người chuyên trách theo dõi cậu.”

Nói xong, tôi không nhìn anh ta nữa.

Anh họ sững sờ, bị cảnh sát thúc giục đi ra ngoài, chân vấp phải ngưỡng cửa, suýt ngã sấp mặt, anh ta vịn vào khung cửa rồi bị kéo đi.

Khi bác gái vội vã đến đồn cảnh sát thì người đã bị đưa đi, cảnh sát không cho gặp, bác đứng trước cổng đồn một lúc.

Sau này mẹ kể với tôi, bác gái đứng trước cổng đồn cảnh sát đến tận tối mịt.

Mẹ tôi đi theo sau từ xa, không dám lại gần.

Mẹ bảo bác gái không vào làm ầm ĩ, cũng không khóc, chỉ đặt túi trái cây trên tay lên bậc thềm, túi đựng quả màu đỏ, lộ ra viền của mấy quả táo bên trong.

Bác quay người bỏ đi.

Bác gái đi đến trước cửa tiệm tạp hóa ở đầu đường, mượn bà chủ một chiếc bút bi, xin một tờ giấy, rồi ngồi xổm dưới ánh đèn đường viết.

Mẹ tôi kể, giấy đặt trên đầu gối, bác viết được mấy chữ lại vò nát, rồi viết lại.

Ánh đèn đường chiếu lên tay bác, bác viết rất chậm.

Viết xong, bác gấp giấy lại, nhét vào chiếc túi vải trong túi áo khoác - chiếc túi vải màu xanh lam đậm, các góc đã sờn trắng.

Bác trả bút cho bà chủ tiệm, bà chủ hỏi gì đó, bác chỉ lắc đầu.

Khi đứng dậy, đầu gối bác hơi cứng lại, phải vịn tường đứng một lúc mới bước đi nổi.

Mẹ tôi nhìn từ xa, không biết bác đã viết gì.

-- * --

Đúng mười hai giờ đêm hôm đó, mẹ gọi điện đến, giọng r/un r/ẩy:

“Bác gái con bị nhồi m/áu n/ão, đang cấp c/ứu trong b/ệnh viện, cần người ký giấy, con mau qua đây.”

Đầu dây bên kia có tiếng xe c/ứu thương, lúc xa lúc gần.

Đêm hôm đó mẹ không yên tâm, lại đến dưới lầu nhà bác gái xem thử, thấy người nằm gục trên sàn phòng khách qua khe rèm không khép kín, mẹ mới gọi 120.

Tôi bỏ điện thoại xuống rồi chạy thẳng ra ngoài, mặc áo khoác ngoài bộ đồ ngủ, khóa kéo mới được một nửa, vừa chạy vừa kéo.

Tôi đến phòng cấp c/ứu, bác sĩ nói bị liệt nửa người bên phải, ý thức mơ hồ, vẫn còn trong khung giờ vàng để tiêu sợi huyết, cần người nhà ký tên.

Tôi đứng trong hành lang phòng cấp c/ứu, ánh đèn trắng đến chói mắt, có bóng đèn trên đầu kêu o o.

Bác trai mất sớm, anh họ đang ở đồn, chỉ còn mình tôi.

Y tá giục bên cạnh:

“Ký nhanh lên, còn hai mươi phút nữa thôi.”

Cô ấy đưa bút vào tay mẹ tôi.

Mẹ không dám ký, tay cứ run lẩy bẩy, tôi đỡ mẹ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Y tá đưa bút vào tay tôi, thân bút lạnh ngắt.

Tôi cúi đầu nhìn vào cột ký tên trên tờ đơn đồng ý, trên giấy in những dòng chữ nhỏ, các điều khoản cụ thể tôi chẳng đọc lọt chữ nào, chỉ nhìn thấy những hàng chữ xếp đều tăm tắp ở đó.

Mũi bút dừng trên mặt giấy một thoáng, rồi tôi viết xuống.

Tên của tôi, ba chữ, viết rất lâu, viết xong chữ cuối cùng tôi mới nhận ra mình đã nín thở từ lúc nào.

Tôi không biết nét bút này là c/ứu bác, hay là khiến bác h/ận tôi hơn, nhưng tôi vẫn ký.

Khi trả lại bút, tay tôi không hề run, nhưng mẹ cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

Y tá lấy tờ đơn đi, tôi thấy ngón tay phải của bác gái khẽ động đậy, như muốn nhấc lên nhưng không nhấc nổi, ngón tay run lên rồi buông thõng.

Bác sĩ đẩy bác vào phòng phẫu thuật, cửa đóng lại, chiếc đèn đỏ trên cửa bật sáng, tôi đứng trước cửa, nhìn chằm chằm vào chiếc đèn đó.

-- * --

Sau khi phẫu thuật kết thúc, bác gái vẫn đang hôn mê.

Y tá lục trong túi áo khoác bác thay ra được một chiếc túi vải, gói vải xanh, các góc đã sờn trắng, đưa cho tôi và nói, túi áo khoác phồng lên, lục ra chính là cái này, giấy tờ nhăn nhúm hết cả.

Tôi nhận lấy, chiếc túi vải rất nhẹ, bên trong có hai tờ giấy.

Một tờ là bản photo sổ đỏ của bà nội, dòng số sổ đỏ là chữ mới, mực còn bóng.

Một tờ là mảnh giấy nhăn nhúm.

Trên mảnh giấy viết một dòng chữ bằng bút bi:

“Trả lại nhà cho mẹ. Đừng nói với Bân Bân.”

Nét chữ hơi xiêu vẹo, giống như tư thế ngồi xổm mà viết.

Tôi nhận ra chữ của bác gái - nét kết thúc của chữ “nói” cuối cùng kéo rất dài, như thể không yên tâm, lại như thể không nói nên lời.

Danh sách chương

4 chương
01/08/2026 17:21
0
08/08/2026 03:42
0
08/08/2026 03:42
0
08/08/2026 03:42
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Bạn thân say rượu ngủ lại nhà tôi, nửa đêm chồng cô ấy gõ cửa, dựa vào khung cửa cười với tôi: "Cô ấy ngủ rồi, tôi lại không ngủ được, em trò chuyện với tôi một lát nhé?"

Chương 13

7 phút

Anh trai của bạn thân ép tôi ở quảng trường để tỏ tình, tôi từ chối, không ngờ hắn lại sai cô ấy bỏ thuốc mê tôi sau khi về nhà.

Chương 14

10 phút

Sếp quỵt tiền thưởng cuối năm vì 'doanh số kém', tôi đập báo cáo lên bàn: 'Doanh số của một mình tôi đã chiếm một nửa, rốt cuộc là ai kém?'

Chương 9

12 phút

Chồng đưa thanh mai trúc mã về biệt thự cũ đón Tết, tôi liên hệ môi giới bán nhà: 'Bán tháo giá rẻ, chỉ cần đuổi hết kẻ không liên quan ra ngoài!'

Chương 10

15 phút

Chồng bảo công ty xoay vòng vốn khó khăn, bảo tôi mang của hồi môn đi thế chấp, ai ngờ hôm sau tôi phát hiện trong xe anh ta có bộ gậy golf mới toanh cùng chiếc thẻ hội viên vàng.

Chương 15

17 phút

Chồng chê tôi là bà nội trợ vô dụng, tôi liền quay lại công ty làm việc. Khi anh ta phát hiện ra tôi là sếp tổng, anh ta đã mắng tôi suốt mười phút ngay giữa phòng họp trước mặt cả đội.

Chương 11

21 phút

Chồng chê tôi béo, ép giảm cân rồi đăng ảnh dìm hàng lên mạng: "Sự tự giác của đàn bà trung niên"

Chương 13

24 phút

Ngày ly hôn, chồng cũ bảo: 'Xem sau này cô sống thế nào.' Tôi mở app ngân hàng: 'Công ty mới gọi vốn được 50 triệu, anh có muốn xem qua không?'

Chương 15

27 phút
Bình luận
Báo chương xấu