Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
08/08/2026 03:38
Gã họ Lý cũng đứng dậy, bàn tay đang rót trà khựng lại: “Chị, cái kiểu nghiêm túc này của chị chẳng thú vị gì đâu. Hợp đồng của thằng Hàng chẳng đáng một xu--phí thẩm định chúng tôi thu trong một sự kiện đủ m/ua ba cái vòng như thế, tôi còn thiếu ba nghìn của nó à? Chị cứ làm ầm lên, người chịu thiệt là em trai chị đấy: nó đang n/ợ v/ay tiền qua mạng, vụ án mà đào sâu thêm, chính nó cũng chẳng sạch sẽ gì đâu.”
Tôi nhìn cái cổ rụt lại của Chu Hàng khi gã họ Lý nói đến hai chữ “v/ay tiền qua mạng”, bỗng hiểu ra tử huyệt mà gã dùng để kh/ống ch/ế nó là gì.
Chu Hàng đứng đó, cổ rụt lại, như vừa bị ai dội một gáo nước lạnh.
Tôi không tranh cãi với gã nữa, những thứ cần lấy tôi đã lấy được rồi.
Tôi quay người bước ra khỏi cổng công ty, ánh nắng đ/ập vào mặt khiến tôi nheo mắt lại.
Chu Hàng đuổi theo, tiếng dép lê đ/ập trên mặt đất nghe bồm bộp: “Chị, em đã nói với cảnh sát rồi, chiếc vòng đó là em ủy thác b/án, không phải em tr/ộm, thế chị hài lòng chưa?”
Nó nói xong đứng trước mặt tôi, lồng ngựk phập phồng, hai tay không biết để đâu, cuối cùng đút vào túi quần rồi lại rút ra.
Tôi ngoái đầu nhìn nó: “Chu Hàng, lúc em ký cái hợp đồng đó, người ta có cho em xem điều khoản thứ 4 về phí làm gấp không?”
Khi nói câu này, gió thổi tóc bay vào mặt tôi, tôi cũng chẳng buồn vén nó ra, cứ nhìn nó qua lớp tóc.
Nó sững người: “Không xem... Anh Lý bảo là điều khoản mẫu, cái nào cũng như nhau cả.”
Khi nó nói “cái nào cũng như nhau”, giọng nó như bị thứ gì đó chặn lại, chắc bản thân nó cũng hiểu câu nói đó chẳng đáng tin.
Tôi nói: “Đến hợp đồng em còn chẳng đọc xong đã ký, mà em vẫn tin hắn giúp em phát tài được à?”
Nó há miệng, không đáp được lời nào.
Nó đứng dưới nắng, mặt ch/áy đỏ rực, tôi bắt đầu thấy vị đắng trong miệng không sao kìm lại được.
Chu Hàng sốt sắng: “Vậy em biết làm sao được! Em n/ợ v/ay qua mạng! Anh Lý bảo chỉ cần ki/ếm được đồ, b/án ra là trả được n/ợ ngay!”
Hét xong, nó thở dốc mấy hơi, giọng lại trầm xuống: “Năm vạn... lãi mẹ đẻ lãi con, giờ gần tám vạn rồi.”
Nói xong câu này, cả người nó như bị rút cạn sức lực, ngồi xổm xuống bên đường, tay ôm lấy đầu.
Tôi đứng cạnh nó, sững sờ hồi lâu.
Tôi nhớ đến những nhãn giá dán trên mấy lọ th/uốc của mẹ, nhớ đến dãy số trên hóa đơn nhà th/uốc mà bà đã phải chắt chiu từ miệng ăn, chỉ cảm thấy đắng ngắt trong miệng.
Tôi muốn nói gì đó, mà lại chẳng biết nói gì, cuối cùng cũng ngồi xổm xuống, ngồi cạnh nó, giữa hai người là khoảng cách của một chiếc vỏ chai nước khoáng rỗng.
Tôi nhìn chằm chằm vào cái chai đó một lúc lâu.
Nó sụt sịt mũi.
Tôi không nhìn nó, cũng không vươn tay chạm vào nó.
Qua một hồi lâu, tôi nói: “Đi thôi, về nhà trước đã.”
-- * --
Chiều tối, tôi đạp xe về nhà mẹ--ban ngày đi vội quá, th/uốc cao huyết áp của mẹ bỏ quên trong túi xách tôi, tôi mang qua cho bà.
Chìa khóa cắm vào ổ, vặn hai vòng, cửa đã bị chốt trong.
Tiếng chìa khóa quay rỗng trong ổ khóa nghe như những lời nghẹn lại trong cổ họng không thốt ra được.
Tôi gõ cửa: “Mẹ, mở cửa đi, con để th/uốc trên bàn rồi đi ngay.”
Không ai đáp.
Tôi gõ thêm hai cái, đèn cảm ứng ở hành lang bật sáng, chiếu vào túi th/uốc trên tay tôi.
Qua một hồi lâu, bên trong cửa mới có tiếng động.
Giọng mẹ truyền qua tấm cửa, nghe ồm ồm: “Em con đã nhận rồi, con còn báo cảnh sát làm gì nữa?”
Câu nói này truyền qua tấm cửa, nghe như bay đến từ một nơi rất xa.
Tôi không tài nào nghe ra được biểu cảm trên mặt bà qua câu nói đó.
Tôi đứng ở hành lang, giọng hơi run: “Nó nhận là tự nguyện b/án, đó là do anh Lý dạy nó nói thế. Chiếc vòng là nó tr/ộm, chính miệng nó nói với con--là nó tự lục ngăn kéo.”
Nói xong câu này, hành lang im bặt, đèn cảm ứng tắt ngóm, tôi dậm chân một cái, đèn sáng lên, trong cửa vẫn không có tiếng động.
Mẹ không nói gì.
Tôi nghe thấy tiếng chốt khóa xoay một cái, rồi lại xoay ngược lại, khóa ch/ặt lần nữa.
Tiếng động không lớn, nhưng nghe rất rõ trong hành lang, tôi nghe thấy, và bà cũng biết là tôi nghe thấy.
Tôi tựa vào cửa chống tr/ộm, chiếc chìa khóa trong tay cọ vào lòng bàn tay đ/au điếng.
Tay thò vào túi, đầu ngón tay chạm vào lớp nhung bên cạnh chiếc hộp, áp vào một cái rồi lại buông ra--tôi không biết tại sao hôm nay đi đâu cũng mang theo nó, nhưng sờ vào nó, tôi mới thấy chân mình còn bám trụ được trên mặt đất.
Đèn cảm ứng ở hành lang lại tắt, tôi không dậm chân nữa, cứ đứng trong bóng tối.
Đứng một lúc, tôi treo túi th/uốc lên tay nắm cửa rồi xuống lầu.
Đi đến góc rẽ tầng hai, tôi dừng lại một bước, dỏng tai nghe--trên lầu không có tiếng mở cửa.
Tôi đứng thật lâu rồi mới tiếp tục bước xuống.
-- * --
Về đến phòng trọ, đã gần mười giờ.
Chìa khóa cắm vào ổ, chưa kịp vặn, điện thoại hiện lên một lời mời kết bạn.
Ảnh đại diện là một màu đen, tin nhắn x/ác minh viết: “Hợp đồng của em trai cô, không chỉ có mỗi tờ này đâu.”
Tôi đứng trước cửa, đèn hành lang tắt ngóm, ánh sáng yếu ớt từ màn hình phản chiếu lên hình dáng những ngón tay tôi.
Chương 13
Chương 14
Chương 9
Chương 10
Chương 15
Chương 11
Chương 13
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook