Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
08/08/2026 03:34
“Người đứng tên quyền sở hữu là mẹ cô. Khi ký hợp đồng cần bà ấy đích thân có mặt, hoặc phải có giấy ủy quyền có chữ ký của bà ấy.”
Tôi nói: “Em trai tôi đang giữ một bản giấy ủy quyền quản lý tài sản mà nó đã lừa mẹ tôi ký từ bảy năm trước.”
“Nó định dùng tờ giấy đó để thay mẹ tôi ký hợp đồng.”
Nhân viên lúc này mới ngẩng đầu nhìn tôi.
“Giấy ủy quyền chỉ cần không phải đồ giả, thì trên phương diện văn bản vẫn có hiệu lực.”
“Cô nói là bị lừa, thì phải đi theo quy trình pháp luật, cửa sổ này không giải quyết được.”
Tôi hỏi: “Các anh không thẩm định khi ký hợp đồng sao?”
Anh ta đáp: “Thẩm định xem giấy tờ, không xem qu/an h/ệ gia đình.”
Anh ta xoay trang đăng ký lại cho tôi xem.
Ở mục chủ sở hữu, ghi tên mẹ tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ đó hồi lâu.
Câu nói của em trai “Khiến mẹ không ký được một chữ nào”.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra ý nghĩa.
Ra khỏi đại sảnh, tôi đứng ở cửa một lúc.
Tôi gọi điện cho cậu bạn đại học, người đã làm luật sư dân sự mười năm nay.
Điện thoại đổ chuông ba tiếng thì cậu ấy bắt máy, tôi trình bày rõ tình hình.
Đầu dây bên kia im lặng một chút.
Tôi nói: “Mẹ tôi từng bị lừa ký một bản ủy quyền quản lý tài sản từ bảy năm trước.”
“Em trai tôi muốn dùng nó để thay mẹ tôi ký thỏa thuận giải tỏa.”
Cậu ấy bảo: “Giấy ủy quyền chừng nào người ủy quyền chưa hủy bỏ, thì trên văn bản vẫn có hiệu lực.”
“Cái cô có thể ngăn chặn chỉ có hai cách: Mẹ cô đích thân đến nói không đồng ý, hoặc chứng minh tờ giấy ủy quyền đó là do l/ừa đ/ảo mà có.”
Tôi nói: “Mẹ tôi giờ rất sợ nó, đến nói chuyện cũng không dám nói nhiều.”
Cậu ấy bảo: “Vậy cô hãy đi thu thập bằng chứng, càng nhanh càng tốt. Văn phòng giải tỏa sẽ không đợi cô giải quyết việc gia đình đâu.”
Cuối cùng cậu ấy bồi thêm một câu: “Nếu em trai cô thực sự dùng giấy ủy quyền để ký, thì mẹ cô đến quyền lên tiếng cũng không còn nữa.”
Tôi cúp máy, ngồi trên bậc thềm trước cửa văn phòng giải tỏa rất lâu.
Lâu đến mức có người phát tờ rơi lại gần hỏi tôi có muốn xem căn hộ mới không.
Tôi lắc đầu.
Nắng làm bậc thềm nóng rát, tôi vẫn không nhúc nhích.
— * —
Ngày hôm sau tôi đi làm.
Em trai dẫn người đến nhà, nói viện dưỡng lão còn chưa khám sức khỏe bảo hiểm y tế xong, muốn đón mẹ đi ở hai ngày.
Bố tôi không ngăn nổi, đuổi theo đến tận cửa cầu thang thì ngã nhào.
Tôi nghe dì Triệu ở tầng dưới kể lại sau đó.
Bà nói ở đầu dây bên kia: “Bố cháu ngã rồi.”
Chìa khóa trong tay tôi suýt nữa thì rơi.
Buổi chiều, em trai đăng một dòng trạng thái lên trang cá nhân:
“Biết ơn chính sách, nhà cũ có giá, lòng hiếu thảo là vô giá.”
Kèm theo hình ảnh nó đang đi xem căn hộ mới, ngón tay chỉ vào mô hình sa bàn, cười đến lộ cả hàm răng.
Tôi lướt thấy dòng này ở phòng trà nước.
Bên cạnh vẫn có đồng nghiệp đang trò chuyện.
Vừa xem xong bài đăng đó, trong đầu tôi chỉ toàn là hình ảnh bố ngã ở cầu thang.
Trong điện thoại vẫn còn lưu những dòng sao kê tài khoản của mẹ – ghi chú toàn là “tiền trà sữa”, “tiền lì xì”.
Người nhận là cô gái tên Tiểu Nhã bên cạnh em trai tôi.
Ngón tay tôi đã bấm gửi – gửi ảnh chụp màn hình các khoản chuyển khoản vào nhóm gia đình.
Kèm theo một câu: “Xem đứa cháu hiếu thảo của các người đã làm gì đi.”
Ngay giây phút gửi đi tôi đã hối h/ận.
Nhưng ngón tay không bấm thu hồi.
Chưa đầy mười phút sau, mẹ gọi điện đến:
“Con gái, con đi/ên rồi à? Con làm vậy thì họ hàng nhìn chúng ta thế nào?”
Giọng bà r/un r/ẩy, như thể có ai đang bóp cổ bà vậy.
Tôi cúp máy.
Bà gọi lại.
Tôi không nghe.
Điện thoại rung trên bàn bốn lần.
Lần thứ năm tôi tắt máy luôn.
Ngồi tại vị trí làm việc, tôi úp mặt điện thoại xuống bàn.
Một lát sau lại lật lên.
Không có tin nhắn mới.
Tan làm tôi về nhà.
Khóa cửa bị cạy, cửa khép hờ, lõi khóa vẹo sang một bên.
Trong nhà bị lục tung, đệm bị lật lên, các ngăn kéo đều mở toang.
Sấp tài liệu sao kê mất rồi, máy tính cũng mất.
Bố tôi ngồi trên bậc thềm cửa, ống quần dính bụi, tay vẫn nắm ch/ặt tờ phiếu chẩn đoán.
Tôi đứng ở cửa, nhìn đống hỗn độn đầy nhà.
Nhận ra mình thật quá đỗi ng/u ngốc.
May là trong điện thoại cũ vẫn còn ảnh sao lưu.
Nhưng bản in mất rồi, đồng nghĩa với việc hai ngày tôi bỏ ra sắp xếp công dã tràng một nửa.
Tôi ngồi xổm xuống nhặt một mảnh giấy bị x/é đôi, là bản tổng hợp chuyển khoản tôi tự in.
Trên mép vẫn còn vết x/é ngay ngắn.
Đêm đến tôi dọn dẹp nhà cửa.
Lịch trên tủ vẫn để ở ô khoanh tròn đỏ – ngày hết hạn ký hợp đồng.
Tôi nhìn chằm chằm hai giây.
Không x/é.
Báo cảnh sát.
Cảnh sát đến lập biên bản và khám nghiệm hiện trường, thu giữ bộ khóa cửa.
Tôi yêu cầu xem camera.
Cảnh sát đi hỏi ban quản lý.
Ban quản lý nói: “Camera hỏng chín tháng rồi, không có tiền sửa.”
Khi làm biên bản, tôi nói khẽ: “Tôi biết rõ là ai làm, nhưng khóa cửa không tìm ra bằng chứng gì, nói ra cũng không ai tin.”
Cảnh sát nhìn tôi một cái, không hỏi thêm nữa, để lại biên nhận rồi nói:
“Có manh mối sẽ liên lạc với cô.”
Chương 13
Chương 14
Chương 9
Chương 10
Chương 15
Chương 11
Chương 13
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook