Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
08/08/2026 05:20
“Hắn đang nh/ốt bạn cháu, chuyến xe chiều mai là đi rồi. Cháu chỉ còn đúng một ngày. Một mình cháu không chặn nổi, nhưng các dì đông người.”
Tay phải tôi nắm ch/ặt điện thoại, màn hình hướng về phía dì.
“Cháu không c/ầu x/in gì khác, chỉ mong các dì giúp cháu canh chừng.”
Dì Lý đặt chiếc quạt lụa đỏ lên bàn, chiếc chuông nhỏ trên cán quạt vang lên một tiếng.
Ngoài cửa sổ trời đã sáng rõ, chiếc đồng hồ trên tường chỉ bảy giờ hai phút sáng.
Lại một ngày nữa bắt đầu.
Thời gian còn lại ba mươi hai tiếng.
Sáng hôm đó, dì Lý lập một nhóm chat bảy người tên là “Đội cạ cứng mạt chược”, toàn là các dì cùng nhảy múa quảng trường với chúng tôi.
Tin nhắn đầu tiên trong nhóm là bức ảnh dì chụp từ siêu thị đối diện nhà nghỉ—rèm phòng 212 kéo hờ một nửa, có thể thấy hắn đang ngồi bên giường gọi điện thoại.
Tôi kiểm tra lại toàn bộ mọi thứ một lần nữa.
Chiếc điện thoại dự phòng của bạn thân tuy đã bị hắn giẫm nát, file ghi âm cũng kẹt trong màn hình vỡ không trích xuất ra được, nhưng tôi đã sớm sao lưu ảnh vào tài khoản của mình—ảnh cốc nước có cặn th/uốc m/ua ở tiệm th/uốc, ảnh b/ệnh án bác sĩ Lưu viết, ảnh lưu trữ những vết bầm tím suốt nửa năm qua mà cô ấy tự chụp.
Đã lưu trên đám mây, hắn không thể phá hủy được.
Khi tôi bấm mở thư mục sao lưu, ngón tay treo lơ lửng trên màn hình một lúc.
Thời gian ở góc dưới bên phải màn hình máy tính hiển thị chín giờ mười bốn phút sáng.
Cách ba giờ chiều ngày mai còn chưa đầy ba mươi tiếng.
Tôi lại gửi một tin nhắn cho người “Chị” kia, kể lại tình trạng hiện tại của bạn thân và thời gian chuyến xe một lần nữa, cuối tin nhắn thêm một câu: “Cô ấy không dám chạy, vì sợ hắn tìm về quê tìm bố mẹ. Nhưng nếu con trai chị có thể ở bên cô ấy trong khoảng thời gian trước khi lên xe, cô ấy sẽ có đủ dũng khí để lên tiếng.”
Mười phút sau nhận được hai chữ: Đã nhận.
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ đó rất lâu.
Chiều hôm đó, tôi đưa ra một quyết định.
Tôi đến tiệm in, in màu những tấm ảnh vết bầm đ/áng s/ợ nhất của bạn thân ra, sau đó tìm một miếng bìa cứng còn sót lại lúc chuyển nhà, dán từng tấm ảnh lên.
Bên cạnh, tôi dùng bút dạ viết một dòng chữ: “Cô ấy là bạn tôi. Chồng cô ấy đá/nh cô ấy, bỏ th/uốc cô ấy. Ngày mai hắn định đưa cô ấy đi. Một mình tôi không chặn nổi. Có ai giúp tôi được không?”
Mực bút dạ chưa khô, dính đầy lên ngón tay tôi.
Tôi cố tình tô đậm hai chữ “Ngày mai” hai lần, để người khác nhìn vào là thấy ngay thời gian cấp bách thế nào.
Kim đồng hồ treo tường chỉ bốn giờ chiều, tiếng tích tắc như lá bùa đòi mạng.
Tôi cầm tấm bìa đứng bên bồn hoa ở cổng khu chung cư, dựa lưng vào gốc cây.
Đó là con đường cư dân bắt buộc phải đi qua để m/ua thức ăn, người qua kẻ lại tấp nập.
Một cô gái dừng lại chụp ảnh, đăng vào nhóm cư dân rồi bước nhanh đi mất.
Người xem có kẻ móc điện thoại ra, có kẻ cúi đầu lảng tránh.
Giữ tấm bìa lâu quá, tay phải bắt đầu mỏi, tôi đổi sang tay kia.
Mặt trời từ đỉnh đầu từ từ dịch về phía tây, cái bóng trên mặt đất dài ra từng tấc một.
Trong đầu tôi cứ tính toán xem còn lại bao nhiêu tiếng.
Bên cạnh tấm bìa, tôi dùng băng dính dán chú lợn nhựa vào góc, nó cúi đầu, trông như một nhân chứng nhỏ bé.
Đứng được một tiếng, tôi nhận được ảnh chụp màn hình từ nhóm cư dân của cô gái kia—có người hỏi “Con nhỏ này là ai thế”, có người gửi biểu tượng cảm xúc “ôm một cái”, nhưng chẳng ai nói “tôi đến giúp bạn đây”.
Một đứa trẻ đi ngang qua, chỉ vào tấm bìa hỏi mẹ “Tay dì ấy sao thế ạ”, người mẹ đó kéo đứa trẻ bước nhanh đi, tiếng giày cao gót nện xuống đất nhanh và chói tai.
Ngay sau đó, một bà thím mặc áo bông xám từ chợ về, đi chậm lại trước mặt tôi, nhìn lên nhìn xuống mấy lần rồi quay sang thì thầm với người bên cạnh: “Đây chẳng phải là con nhỏ mà nhóm chat nói là... có vấn đề về tác phong sao?”
Câu “có vấn đề về tác phong” đ/âm vào tai tôi như một chiếc kim.
Sống mũi tôi cay xè, tôi ngước nhìn trời, cố nén sự chua xót đó vào trong.
Không được khóc, khóc là không cầm nổi tấm bìa nữa.
Khi cúi đầu xuống, điện thoại lại rung lên, một tin nhắn xuất hiện trong nhóm: “Cái đứa có vấn đề tác phong trong nhóm, chẳng phải chính là con nhỏ đang cầm biển trong ảnh kia sao?”
Đầu tôi ong lên—hóa ra gáo nước bẩn này đã bị tạt cả lên mạng lẫn ngoài đời.
Tôi gạt ảnh chụp màn hình đi, dùng tay phải nắm ch/ặt tấm bìa hơn, tiếp tục đứng đó.
Chập tối, tôi ngồi bên bồn hoa dưới lầu gặm bánh bao, cánh tay bó bột treo trước ngựk.
Dì Vương bưng một bát mì xuống cho tôi, dưới đáy bát còn có một quả trứng ốp.
Dì ngồi trên mép bồn hoa bên cạnh, cùng tôi nhìn dòng người qua lại.
Trong bồn hoa có mấy gốc nguyệt quế, cánh hoa rụng đầy mặt đất.
“Cháu nói xem, cháu vì cái gì chứ.” Giọng dì Vương rất khẽ, như đang tự nói với chính mình, không phải hỏi tôi.
“Nó đã không dám chạy, cháu tốn công tốn sức thế này, đến cuối cùng lỡ nó lại oán trách cháu vì đã làm tan nát gia đình nó thì sao?”
Dì Vương cầm một tờ khăn giấy, gấp lại rồi lại gấp.
Tôi nuốt bát mì xuống, dùng đũa chọc chọc vào đáy bát.
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook