Tôi chọn một buổi chiều để đến gõ cửa. Tiểu Chu mở cửa thấy là tôi thì không nói gì, chắn ở cửa hỏi tôi làm gì.
Tay anh ta vịn vào khung cửa, các đ/ốt ngón tay trắng bệch vì đang bấu ch/ặt lấy cạnh cửa.
Tôi nói tôi không đến để gây sự với anh. Tôi không xách đồ đạc gì, cũng không bế con gái, cứ đứng đó, nói rằng tôi biết Trương Lỗi đã lấy tiền của anh, anh h/ận anh ta.
Tôi lấy từ túi vải ra bản sao lá đơn tố cáo có hình mặt cười mà Trương Lỗi đã vẽ, rồi kể vắn tắt chuyện tôi bị đuổi khỏi nhà và con gái bị cư/ớp mất.
Lúc nói những lời đó, chính tôi cũng tự hỏi, tại sao anh ta phải tin tôi - tôi chẳng có bằng chứng, cũng không có ghi âm, chỉ có mỗi cái miệng.
Ánh mắt Tiểu Chu thay đổi, không phải là gi/ận dữ, mà là vẻ hoảng lo/ạn của một người bị nhìn thấu tâm can.
Ánh mắt anh ta co rút lại, rồi anh ta ngoảnh mặt đi, nhìn vào mắt mèo của nhà đối diện một lúc, mặt kính của mắt mèo phản chiếu bóng dáng chúng tôi, dẹt lép.
Anh ta bảo tôi vào trong. Nhà anh ta trang trí rất tinh tế, nhưng trên bàn trà lại bày bừa một đống hóa đơn.
Tiểu Chu ngồi trên sofa hút th/uốc, hút rất nhanh, nói: “Nói đi, cô muốn làm gì.”
Tôi nói tôi cần bằng chứng Trương Lỗi trốn thuế và hối lộ, anh giúp tôi, tôi sẽ giúp anh lấy lại tiền.
Nói xong tôi đứng đó, không ngồi, đợi anh ta tự suy nghĩ. Gạt tàn đã đầy ắp đầu lọc th/uốc, có vài cái vẫn còn đang bốc khói nhè nhẹ.
Tiểu Chu không đồng ý ngay, lại hút thêm nửa điếu th/uốc nữa. Anh ta im lặng rất lâu, điếu th/uốc kẹp giữa ngón tay quên cả hút, tàn th/uốc tích lại một đoạn dài.
Sau đó, anh ta trầm giọng kể về việc Trương Lỗi đã lừa anh ta đầu tư tiền thế nào, lấy căn cước công dân của anh ta đi đăng ký công ty m/a ra sao, và đe dọa nếu dám nói ra thì sẽ khiến anh ta không thể sống nổi trong nghề này.
Đến cuối cùng, giọng anh ta khản đặc, dí mạnh điếu th/uốc vào gạt tàn, đứng dậy đi vào phòng ngủ, lôi ra một chiếc thùng giấy.
Anh ta nhìn chằm chằm vào chiếc thùng một hồi lâu, cầm lên rồi lại đặt xuống, lúc đặt xuống góc thùng đ/ập vào sàn gỗ tạo thành một vết lõm nhỏ. Anh ta cúi đầu nhìn vết lõm đó, cuối cùng đ/ập mạnh một cái: “Cầm lấy đi! Đằng nào anh ta mà sụp đổ thì mấy năm nay của tôi cũng coi như bỏ đi hết. Nhưng sau này cảnh sát có hỏi, cô cứ nói đống này là tìm thấy trong văn phòng của Trương Lỗi, không liên quan gì đến tôi.”
Nắp thùng không đậy ch/ặt, có góc giấy ló ra ngoài.
Anh ta nói những thứ này anh ta đã giữ hai năm rồi, vốn định để làm bằng chứng, kết quả là Trương Lỗi ngày càng đề phòng anh ta, giờ đến cả tiền của công ty ở đâu anh ta cũng không biết.
Anh ta bảo tôi tự chụp, chụp xong thì mang đi, đừng để Trương Lỗi biết là lấy từ chỗ anh ta.
Khi nói “đừng để anh ta biết”, giọng anh ta thấp xuống, tay vô thức sờ vào sau gáy.
Tôi bày từng món trong thùng ra bàn trà, dùng điện thoại chụp ảnh lại.
Có hợp đồng thi công, hóa đơn m/ua vật liệu, bản sao hồ sơ chuyển khoản cho vài quan chức, và cả mấy cuốn sổ sách ghi chi tiết việc trốn thuế và số tiền hối lộ.
Tay tôi lật giở sổ sách, trong đầu chỉ toàn là dòng chữ bằng bút chì ở mặt sau lá đơn tố cáo. Từng trang, từng trang, cho đến khi dòng chữ “Phí xử lý môi trường, 20 vạn” đ/ập vào mắt, quả nhiên khớp với dòng chữ ở mặt sau lá đơn.
Vài tờ giấy đã rất cũ, nếp gấp sâu đến mức bạc màu, không biết anh ta đã xem đi xem lại bao nhiêu lần.
Lúc chụp ảnh tay tôi r/un r/ẩy, chụp mấy tấm đều bị nhòe, tôi hít một hơi thật sâu, chống khuỷu tay lên cạnh bàn trà cho vững, rồi chụp lại từng tấm một.
Chụp được một nửa, Tiểu Chu nói một câu: “Anh ta không tốt với cô, anh ta cũng chẳng tử tế gì với tôi.”
Nói xong anh ta lại châm một điếu th/uốc, ngón tay đang r/un r/ẩy.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta trút bỏ lớp vỏ bọc chải chuốt kia, chỉ là một chàng trai từ thị trấn nhỏ bước ra, trong đôi mắt toàn là sự mệt mỏi.
Tàn th/uốc rơi trên quần jeans, anh ta cũng chẳng phủi, cứ để mặc nó rơi.
Dáng vẻ anh ta nhả khói th/uốc rất giống người công nhân ngồi xổm hút th/uốc trước cửa nhà nghỉ hôm nọ, đều là vai co lại, lưng khom xuống.
Tôi chụp xong mọi thứ, đứng dậy định đi.
Tiểu Chu tiễn tôi ra cửa, đột nhiên kéo nhẹ tay áo tôi, tôi ngoảnh lại nhìn, anh ta mở miệng rồi cuối cùng hỏi một câu: “Đứa bé vẫn khỏe chứ?”
Tôi không trả lời, xoay người bỏ đi.
Khi thang máy đi lên, tiếng “dinh” một tiếng, tôi bước vào, tựa lưng vào vách thang, nhắm mắt lại.
Lúc ra ngoài trời đã gần tối.
Tôi ôm ch/ặt túi vải vào lòng, trong túi có điện thoại, trong điện thoại chứa bằng chứng khiến Trương Lỗi phải ngồi tù.
Tôi bước rất nhanh, gót giày dẫm lên gạch vỉa hè kêu cộp cộp, như thể đang đ/ập thay cho nhịp tim.
Đi đến trạm xe buýt, đợi một lát không thấy xe, tôi cứ thế đi tiếp, gót chân bị cọ rá/ch một miếng da, tôi cúi xuống nhìn rồi đạp gót giày xuống để đi như dép lê.
-- * --
Luật sư Chu giúp tôi liên hệ với cơ quan kiểm định, báo cáo kiểm tra mẫu vật liệu trên tường nhà lão Trần đã có, hàm lượng formaldehyde vượt mức năm lần, các loại hợp chất hữu cơ dễ bay hơi đều vượt ngưỡng.
Báo cáo được in ra, tôi đọc đi đọc lại mấy lần, tờ giấy bị tôi sờ đến mức xù cả lông.
Chỗ mép giấy mềm nhất, đã bị tôi kéo qua kéo lại mấy lần.
Bình luận
Bình luận Facebook