Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
08/08/2026 04:45
Con chó lao đến chân tôi, đứng dậy bấu vào đầu gối, móng vuốt để lại mấy vệt bùn trên quần. Tôi cúi người bế nó lên.
Nhịp tim của nó xuyên qua lớp lông truyền vào cánh tay tôi, nhanh và nóng hổi, như thể trong lồng ngựk nó giấu một mặt trời nhỏ. Tôi vùi mặt vào lưng nó, nước mắt làm ướt sũng lớp lông trên cổ, lông bết lại thành từng lọn. Nó quay đầu li/ếm tai tôi, cái lưỡi vừa nóng vừa nhám.
-- *
Vài ngày sau, đơn ly hôn đặt trên bàn. Đơn được in, giấy A4, mép hơi quăn lại.
Trần Dư ngồi đối diện tôi, cả người g/ầy rộc đi, hốc mắt thâm quầng, sâu hoắm như hai cái hố. Lúc cầm bút ký, đầu bút khựng lại trên giấy mấy lần, làm nhòe ra mấy chấm mực. Tôi không giục anh, chỉ nhìn đôi bàn tay ấy, những đ/ốt xươ/ng ngón tay gồ lên, g/ầy guộc, gân xanh nổi trên mu bàn tay.
Bên ngoài, hoa cây vông đồng lại rụng thêm một đợt, những cánh hoa tím trắng dính bết trên mặt kính cửa sổ.
Ký xong anh đứng dậy, nói với tôi một câu, giọng khàn đặc không ra hơi: "Ba năm trước, không nên giấu em."
Anh quay người bước đi, vai chùng xuống, như thể những thứ đ/è nặng trên người vẫn chưa được trút bỏ sạch sẽ. Lưng anh c/òng hơn mấy ngày trước, cổ rướn về phía trước, cả người như thu nhỏ lại một vòng.
-- *
Ngày dọn đi, tôi kéo chiếc vali cũ đứng trước cổng sân. Một cái bánh xe vali bị hỏng, kéo trên nền xi măng kêu cọc cạch.
Trần Dư dắt Tiểu Dư--con chó đó--đứng ở đầu ngõ đợi tôi. Con chó nhìn thấy tôi, vẫy đuôi kéo Trần Dư lảo đảo một bước. Dây xích chó căng cứng trong tay anh, anh quấn dây quanh tay một vòng để giữ ch/ặt.
Anh đưa dây dắt chó qua, nhét vào tay tôi: "Nó vốn dĩ là tên của cậu ấy, em mang đi đi." Sợi dây treo lơ lửng giữa lòng bàn tay anh và mu bàn tay tôi, sợi dây nylon thô ráp cọ vào da th!t.
Tôi không nhận. Tôi nhìn vào đôi mắt đen láy của con chó, bỗng nhiên nhớ ra, mỗi khi Trần Dư gi/ật mình tỉnh giấc giữa đêm, con chó đều nhảy từ cuối giường xuống, gác đầu lên gối anh.
Con vật này đã bầu bạn với tôi, nhưng nó cũng đã bầu bạn với anh--bầu bạn với anh trong suốt ba năm đó, qua từng đêm không ngủ mà tôi không hề hay biết.
Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu con chó, từ trán vuốt xuống tận gốc tai, đôi tai nó mềm mại áp sát vào đầu. Tôi áp mặt vào bên tai con chó dừng lại hai giây--lông nó cọ vào má tôi, nóng hổi và ẩm ướt.
Sau đó tôi đứng dậy, nhìn Trần Dư, nói: "Nó đã bầu bạn với anh ba năm rồi--sau này, hãy để nó bầu bạn với một Tiểu Dư khác."
Sợi dây treo lơ lửng giữa lòng bàn tay anh và mu bàn tay tôi, con chó nhìn qua nhìn lại hai chúng tôi, nghiêng đầu, đôi tai động đậy trước sau, nó không hiểu, chỉ lấy mũi húc vào mu bàn tay tôi. Húc hết lần này đến lần khác, đầu mũi mát lạnh.
Tôi lùi lại một bước, gót chân va vào vali. Buông tay ra, dây dắt chó trượt qua kẽ ngón tay anh, sợi dây nylon cọ vào tay anh, phát ra một tiếng khẽ.
Anh ôm con chó ngồi thụp xuống, lưng tựa vào gốc cây hòe vẹo vọ ở đầu ngõ. Vỏ cây hòe thô ráp cọ vào lưng anh, nhưng anh chẳng hề cảm thấy gì.
Khuôn mặt vùi sâu vào lớp lông bên sườn con chó, vai run lên, rồi lại run thêm lần nữa, sau đó cả người đổ sụp xuống. Không tiếng động, chỉ có cơ thể đang co gi/ật--cách cơ thể đó khóc, vẫn là cái cách học được từ năm bảy tuổi.
Đuôi con chó từ từ rủ xuống, kẹp gi/ữa hai ch/ân sau, nó quay đầu li/ếm li/ếm tóc Trần Dư.
Tôi kéo vali bước về phía trước, không ngoái đầu lại. Phía sau, con chó kêu lên hai tiếng, không phải tiếng sủa gâu gâu, mà là tiếng ừ ử, giống như tiếng trẻ con nũng nịu. Thứ âm thanh nghẹn lại từ sâu trong cổ họng, tủi thân tột cùng.
Gió thổi lá cây vông đồng rơi xuống, mép lá đã ngả vàng, một chiếc rơi trúng vai tôi, tôi nhặt lấy đặt lên bậc thềm bên đường. Trên bậc thềm có một đàn kiến đang chuyển nhà, chiếc lá vừa vặn chặn đường chúng, chúng vòng qua rồi tiếp tục đi tới.
Từ đầu ngõ phía xa vọng lại tiếng thở dốc của một người đàn ông và một con chó, hòa vào nhau, không phân biệt được đâu là người, đâu là chó. Tiếng thở của người đàn ông thô, ngắt quãng, tiếng thở của con chó mảnh, nhịp nhàng.
Tôi rảo bước, chiếc bánh xe hỏng của vali phía sau kêu cọc cạch.
Bước ra khỏi con ngõ đó, ánh nắng buổi chiều mùa thu lọt qua kẽ mây, chiếu xuống mu bàn tay tôi. Vết bỏng trên mu bàn tay đã đóng vảy, màu đỏ nhạt, nắng chiếu lên vảy hơi ngứa ngáy.
Gió đầu ngõ thổi tóc bay vào mặt, tôi gạt ra rồi tiếp tục bước đi. Tiếng chó sủa phía sau dần xa khuất, cuối cùng chỉ còn lại tiếng còi xe từ xa vọng tới.
Trong lòng tôi bỗng lóe lên một ý nghĩ: Con ngõ đó, sau này tôi sẽ không bao giờ quay lại. Nhưng ánh lửa bên bờ sông mỗi năm sẽ không bao giờ tắt--đó là một người mẹ khác đang đ/ốt giấy cho đứa con bảy tuổi của mình.
Khi rẽ hướng, gió lùa vào cổ áo, tôi kéo khóa áo khoác, bước vào dòng người phía trước.
Chương 15
Chương 8
Chương 18
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Chương 18
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook