Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
08/08/2026 06:49
Sau đó tôi mở cuốn sổ ra, viết một dòng chữ lên trang giấy trắng: Khởi kiện ngân hàng cho v/ay trái quy định.
Viết xong tôi ngẫm nghĩ một chút, tô đậm hai chữ “khởi kiện” thêm một lần nữa.
Tôi lại viết tiếp một dòng: Tài sản thế chấp khi v/ay vốn ghi là căn nhà cũ, dù sao cũng nên bù đắp được một chút.
Đáng lẽ tôi có thể mở trang tra c/ứu bất động sản, nhưng ngón tay cứ dừng lại phía trên ô tìm ki/ếm.
Nhớ lại cảnh mẹ múc cơm cho tôi bên bếp lò thuở nhỏ, cuối cùng tôi vẫn không bấm vào.
Viết xong, tôi gập cuốn sổ lại, đ/è dưới gối.
Chiếc gối hơi mềm, bị đ/è lõm xuống một chỗ.
Tôi nằm xuống, tay mân mê cuốn sổ dưới gối.
Tiếng máy giặt ngoài cửa sổ vo ve suốt cả đêm, cuốn sổ nằm dưới gối tôi, tựa như một con d/ao chưa mở vỏ.
Vụ kiện ngân hàng kiện tôi vẫn đang nằm trong hồ sơ, tôi khởi kiện ngân hàng cho v/ay trái quy định ở một vụ án khác, lại phải đi lại từ đầu các thủ tục.
Luật sư Dương gọi điện nhắc nhở tôi: Vụ này khó thắng, về quyền sở hữu tài sản thế chấp, phía ngân hàng e là sẽ làm khó.
Tôi nói tôi biết.
Thực ra tôi không biết.
Tôi cứ tưởng tòa án sẽ tin vào chứng cứ.
Nhưng cha tôi đã chặn đường tôi từ trước, chặn sớm hơn tôi tưởng rất nhiều.
Bàn tay ký tên của ông chắc chắn rất vững vàng, tôi nhắm mắt lại cũng có thể nhìn thấy.
Buổi chiều ngày tôi khởi kiện, tôi đã biết vụ kiện này sẽ không dễ dàng, nhưng tôi không ngờ nó lại đ/au đớn đến thế.
-- *
Tôi khởi kiện ngân hàng cho v/ay trái quy định ở một vụ án khác, phiên tòa mở lần đầu.
Tôi mang theo bản sao hợp đồng v/ay vốn năm đó, đọc từng điều khoản lỗ hổng trong kh//âu x/ác minh nhân thân của ngân hàng, đọc rất chi tiết.
Đến lần đọc thứ ba, cổ họng tôi hơi đ/au, thẩm phán không ngắt lời tôi.
Luật sư đại diện ngân hàng cứ lắc đầu.
Đợi tôi đọc xong, ông ta nói: “Những yêu cầu của bị đơn không liên quan đến vụ án này.”
Khi ông ta nói, cây bút trong tay cứ xoay trên bàn, xoay rất đều.
Đến lượt phía đối phương đưa chứng cứ.
Luật sư đẩy một cuốn sổ đỏ qua: “Về quyền sở hữu tài sản thế chấp, phía chúng tôi xin nộp giấy chứng nhận đăng ký bất động sản.”
Tôi cầm lên, bìa ghi “Giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản”, mặt giấy bóng loáng, nhẹ hơn tôi tưởng.
Tôi lật đến trang người sở hữu, nhìn thấy tên em trai.
Ngày sang tên là hai năm trước.
Luật sư nói thêm một câu: “Căn nhà cũ được điền làm tài sản thế chấp trong hợp đồng v/ay vốn, hai năm trước đã sang tên cho người ngoài vụ án là Chu X.”
Khi ông ta nói “quyền thế chấp không thành lập”, giọng nói chậm lại nửa nhịp.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng ngày tháng đó, cả người sững sờ.
Tôi chưa bao giờ biết, cha mẹ đã sang tên căn nhà cũ cho em trai.
Tôi lật lại bìa, rồi lại lật về trang người sở hữu, cứ như thể lật thêm một lần nữa thì cái tên đó sẽ thay đổi.
Tôi hỏi: “Ai ký tên?”
Luật sư nói: “Cha mẹ cô với tư cách là người đồng sở hữu đã ký tên, thủ tục đầy đủ.”
Thủ tục đầy đủ.
Bốn chữ này tôi nghe đi nghe lại, cứ vang vọng mãi.
Tôi há miệng, rồi lại ngậm lại.
Trước khi khởi kiện tôi không hề tra c/ứu quyền sở hữu căn nhà cũ, lúc đó tôi nghĩ, cha mẹ dù thế nào cũng không đến mức đưa cả căn nhà cũ cho em trai.
Tôi đã sai rồi.
Tay tôi đặt trên mép bàn, không hề nhúc nhích.
Thẩm phán hỏi tôi còn gì cần bổ sung không.
Tôi nói: “Không.”
Giọng nói khô khốc, như thể chưa từng uống nước vậy.
Tòa án tuyên bố bác đơn khởi kiện.
Tiếng búa tòa rơi xuống, như giáng thẳng vào ngựk tôi.
Khi tôi đứng dậy, chiếc ghế đẩy lùi ra sau, suýt chút nữa không đứng vững.
Ở hàng ghế dự thính có người đứng dậy, tôi nghe thấy tiếng bước chân vội vã, nhưng không ngoảnh lại nhìn.
Bước ra khỏi tòa án, điện thoại hiện lên một tin nhắn: Tài khoản đuôi 4297 của bạn đã bị tòa án phong tỏa theo quyết định bảo toàn tài sản.
Tôi nhìn một cái, thầm đếm số tiền trong tài khoản, không đủ để m/ua một tấm vé xe quay về.
Tôi đứng trên bậc thềm, đọc lại tin nhắn đó bốn lần.
Gió rất mạnh, túi giấy bị thổi kêu sột soạt, tôi ấn ch/ặt miệng túi, rồi lại lướt tin nhắn lên trên, đọc từng chữ từng chữ một.
Hai chữ “phong tỏa” trên màn hình màu đen, nét chữ rất nhạt.
-- *
Buổi chiều quay lại công ty thương mại nhỏ, trưởng phòng tài chính gọi tôi vào văn phòng: “Thông báo phong tỏa của tòa án đã gửi đến phòng tài chính rồi, cô tạm thời nghỉ việc đi.”
Hai năm nay ban ngày tôi làm kế toán ở công ty do chị Trần giới thiệu, tối về quán mì rửa bát, mọi hy vọng mỗi ngày đều đặt cả vào đồng lương này.
Ông ta nói rất chậm, tôi nhìn chằm chằm vào chiếc cốc trà trong văn phòng ông ta.
Tôi gom ống bút, máy tính, báo cáo vào thùng giấy, gom được một nửa lại ngồi xuống vuốt phẳng tờ báo cáo trên cùng.
Bước ra khỏi đơn vị, chủ nhà đợi sẵn trước cửa phòng thuê: “Cô Chu, tiền thuê nhà tháng này không đóng thì tôi thu lại nhà đấy.”
Tôi gật đầu, không giải thích thêm.
Ông ta cầm chìa khóa xoay một vòng trong tay, rồi nhét lại vào túi quần, bỏ đi.
-- *
Đêm đó tôi kéo vali đi ra công viên.
Đi ngang qua đầu ngõ, ông Trương ở tiệm sửa giày ngẩng đầu nhìn tôi một cái, rồi cúi xuống bấm một cuộc điện thoại.
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 13
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook