Lớn lên bên tiếng mạt chược, 16 tuổi tôi được tuyển thẳng vào chương trình cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ tại Thanh Hoa

"Bố tôi tên là Tô Mãnh. Mẹ tôi tên là Liễu Yến. Họ chưa từng học đại học, không có lý lịch sáng lạn. Nhưng họ đã dạy tôi một điều--"

Cả hội trường càng yên tĩnh hơn.

"Người ta có thể xuất thân không tốt, nhưng không thể sống mà không có khí phách."

Dưới đài không còn tiếng vỗ tay nữa.

Thay vào đó là một sự tĩnh lặng sâu sắc hơn.

Tôi bước xuống đài, đi về chỗ ngồi của mình.

Lâm Khả ở bên cạnh thì thầm: "Vừa rồi ngầu thật đấy."

"Im miệng."

"Thật sự ngầu mà."

Thầy Tôn nhìn tôi từ phía sau, biểu cảm rất vui mừng, nhưng khóe miệng hơi r/un r/ẩy.

Thầy có lẽ muốn nói gì đó, nhưng lại nhịn xuống.

Có những lời, không cần phải nói ra.

Sau giờ học, Tống Thanh Hòa chặn tôi ở cổng trường.

Tay cô ấy đang run.

"Tô Niệm."

"Ừ."

"Những bài đăng đó..." cô ấy cắn môi, "Là mình sai người đăng."

Tôi không nói gì.

"Ảnh chụp màn hình tin tức về bố cậu... cũng là mình tìm ra."

Tôi vẫn không nói gì.

"Mình..." giọng cô ấy bắt đầu r/un r/ẩy, "Mình chỉ là không cam tâm. Mình từ nhỏ đã nỗ lực hơn bất kỳ ai, thuê gia sư tốt nhất, học lớp phụ đạo đắt nhất. Nhưng cậu chẳng có gì cả, dựa vào đâu mà cậu giỏi hơn mình?"

Tôi nhìn cô ấy.

Viền mắt cô ấy đỏ hoe.

"Mình biết điều này thật đáng gh/ê t/ởm. Nhưng lúc đó mình thực sự cảm thấy... nếu mọi người biết gia cảnh của cậu, cậu sẽ không còn vẻ vang như thế nữa."

"Rồi sao nữa?" tôi hỏi.

"Rồi mình phát hiện ra, cậu còn lợi hại hơn mình tưởng. Dù người khác nói về cậu thế nào, thì số điểm cậu đạt được, không ai có thể phủ nhận."

Cô ấy lau mắt.

"Xin lỗi cậu."

Tôi im lặng vài giây.

"Cậu từng ném bài tập Hóa mà mình không làm được lên bàn mình."

Cô ấy sững người.

"Bài kiểm tra Hóa tháng đầu tiên lớp bảy, câu trắc nghiệm. Mình đã nhầm lẫn giữa khối lượng mol và khối lượng phân tử tương đối."

"...Lúc đó mình vẫn chưa bắt đầu nhắm vào cậu."

"Mình biết. Lúc đó cậu chỉ muốn so tài với mình thôi."

Cô ấy lại sững người.

"Tô Niệm, ý cậu là sao?"

"Vấn đề của cậu không phải là không đủ nỗ lực, mà là sai phương hướng. Cậu dành quá nhiều thời gian và sức lực để nhìn người khác rồi."

Cô ấy há miệng.

"Cậu về suy nghĩ kỹ xem rốt cuộc mình muốn gì. Nếu là vượt qua mình-- vậy thì cứ tiếp tục. Nếu là trở thành chính mình-- vậy thì đổi hướng đi."

Tôi quay người bỏ đi.

Đi được vài bước, ngoảnh đầu lại nhìn.

Cô ấy vẫn đứng đó.

Gió rất lớn.

Tóc cô ấy bị thổi rối bời.

Nhưng ánh mắt cô ấy không còn là kiểu nhìn khóa mục tiêu đó nữa.

Giống như đang hoang mang hơn.

Nhưng đôi khi hoang mang lại là một điểm khởi đầu.

Một tháng sau khi thi quốc gia kết thúc, một lá thư được gửi đến trường.

Thông báo tuyển chọn đội tuyển quốc gia Trung Quốc tham dự Olympic Toán học quốc tế (IMO).

Trong số các thí sinh đạt huy chương vàng toàn quốc, chọn ra sáu người xuất sắc nhất vào đội tuyển tập huấn quốc gia, cuối cùng đại diện cho Trung Quốc tham dự IMO.

Sáu suất.

Cạnh tranh toàn quốc.

Khi thông báo gửi đến trường, tay thầy Tôn run lên.

Thầy đi dạy hai mươi năm, chưa từng có học sinh nào đi được đến bước này.

"Tô Niệm, cơ hội này..."

"Em biết ạ."

"Em có tham gia không?"

"Tất nhiên ạ."

"Tập huấn ở Bắc Kinh, ít nhất hai tháng. Chương trình học phổ thông của em..."

"Em đã tự học xong nội dung học kỳ một lớp mười một rồi."

Thầy há miệng, rồi lại khép lại.

"Em học xong từ khi nào?"

"Hai tháng chuẩn bị cho thi quốc gia ạ. Ban ngày làm đề thi đấu, ban đêm học sách giáo khoa."

"Một ngày em ngủ mấy tiếng?"

"Bốn đến năm tiếng ạ."

Thầy không nói gì nữa.

Ánh mắt nhìn tôi chứa đầy sự xót xa, nhưng không nói ra.

Tin tức về thông báo tập huấn không thể giữ bí mật.

Nhanh chóng lan truyền khắp trường.

Rồi lan truyền khắp thành phố.

Rồi--

Truyền đến tiệm sửa xe của bố tôi.

"Anh Mãnh, con gái anh sắp đại diện Trung Quốc đi thi đấu à?"

"Ừ."

"Thi đấu quốc tế ư?"

"Ừ."

"Nước nào?"

"Chưa định."

Bảy tám anh em trong tiệm sửa xe đồng loạt đứng dậy.

"Anh Mãnh! Thi đấu quốc tế đấy!"

"Ừ."

"Sao anh bình thản thế?"

Bố tôi đặt cờ lê xuống, lau vết dầu trên tay.

"Con gái tôi làm gì tôi cũng không ngạc nhiên."

Ông nói miệng vậy thôi, nhưng tối hôm đó mẹ tôi kể với tôi--

"Bố con chiều nay uống hết một cân rư/ợu trắng, ôm bức ảnh chụp con đạt huy chương vàng quốc gia khóc nửa tiếng đồng hồ."

"..."

"Rồi anh em của ông ấy lại đ/ốt một tràng pháo."

"Hàng xóm không khiếu nại ạ?"

"Có khiếu nại. Bố con bảo là ăn mừng con gái đi thi đấu quốc tế, hàng xóm liền không khiếu nại nữa. Còn tặng thêm hai thùng bia."

Tôi thực sự không biết phải nói gì.

Gia đình này, mãi mãi có thể làm mới nhận thức của tôi.

Trước khi đi Bắc Kinh tập huấn, tôi về nhà một chuyến.

Bên cạnh lá cờ lưu niệm trong phòng khách, có thêm một bức ảnh đóng khung-- là tôi tại lễ trao giải quốc gia.

Bố tôi đứng trước bức ảnh, chỉ vào đó cho mẹ tôi xem.

"Nhìn xem, con gái chúng ta khí chất chưa kìa."

"Khí chất cái gì? Sườn xám không vừa người, gấu quần còn dài nữa."

"Cái đó quan trọng à? Con bé là hạng nhất toàn quốc đấy!"

"Hạng nhất toàn quốc thì cũng phải mặc quần áo vừa vặn."

Mẹ tôi lục lọi tủ tìm ra một sợi dây chuyền bà đeo thời trẻ-- dây bạc, mặt treo một con bướm nhỏ, giống hệt hình xăm trên tay bà.

"Cầm lấy."

"Cái gì đây ạ?"

"Năm mẹ mười tám tuổi, bà ngoại cho mẹ. Bảo là để cầu bình an."

Danh sách chương

5 chương
01/08/2026 18:04
0
01/08/2026 18:04
0
08/08/2026 07:10
0
08/08/2026 07:10
0
08/08/2026 07:09
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu