Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
08/08/2026 02:42
"Cô ấy nói gì, chẳng lẽ anh không rõ nhất sao?" Tôi nhìn anh, từng chữ từng chữ một nói: "Cô ấy nói anh đã nhận được học bổng nghiên c/ứu sinh ở nước ngoài, tiền đồ vô lượng. Nói anh và con gái của giáo sư hướng dẫn tâm đầu ý hợp, đã định cư ở bên đó rồi. Nói anh bảo tôi đừng liên lạc với anh nữa, đừng làm lỡ dở tương lai của anh. Cô ấy còn nói... anh chúc tôi tìm được hạnh phúc mới."
Tôi không nói tiếp được nữa.
Mỗi một chữ đều như một lưỡi d/ao, một lần nữa rạ/ch toang những ngày tháng đen tối nhất đó, m/áu chảy đầm đìa.
Sắc mặt Thẩm An, theo lời tôi nói, cứ thế nhợt nhạt đi từng chút một.
Môi anh mấp máy, như muốn biện minh, nhưng lại chẳng thốt ra được lấy một lời.
Anh chỉ trừng trừng nhìn tôi, nỗi đ/au trong ánh mắt gần như sắp trào ra ngoài.
Dáng vẻ đó, không giống như đang giả vờ.
Nhưng nếu không phải là thật, tại sao Lâm Vi lại nói như vậy? Cô ta là em họ thân thiết nhất của anh mà.
"Em..." Anh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khàn đặc đi trông thấy, "Chỉ vì điều này mà em muốn bỏ đứa bé sao?"
"Không thì sao? Giữ nó lại để làm gì?" Tôi vặn hỏi, "Chờ nó lớn lên rồi hỏi tôi rằng tại sao những đứa trẻ khác có bố, còn nó thì không à? Hay là chờ đến ngày nào đó anh lương tâm trỗi dậy, dẫn vợ mới và con của hai người về nước thăm hai mẹ con tôi - những kẻ đáng thương này?"
"Anh không có!" Anh bất ngờ ngắt lời tôi, trong giọng nói chứa đựng sự tuyệt vọng, "Anh không có người mới, anh không định cư ở nước ngoài. Lần này anh đi là để tham gia một khóa đào tạo tập trung kéo dài hai tháng! Tối qua anh mới xuống máy bay! Vừa hạ cánh anh đã gọi cho em, tại sao điện thoại em lại tắt máy? Anh gửi tin nhắn, tại sao em không trả lời?"
Anh nói rất nhanh và dồn dập, như thể muốn lấp đầy tất cả những khoảng trống của hai tháng qua.
Đào tạo tập trung?
Không phải ra nước ngoài định cư?
Tôi sững người.
Điều này hoàn toàn khác với phiên bản mà Lâm Vi đã kể cho tôi.
Tôi theo bản năng mò tìm điện thoại trong túi.
Màn hình đen ngòm.
Hôm qua tâm trạng sụp đổ, tôi cứ khóc rồi thiếp đi lúc nào không hay, điện thoại hết pin cũng không biết.
"Em..."
"Lâm Vi," Thẩm An nhìn chằm chằm tôi, đôi mắt đỏ ngầu đ/áng s/ợ, "Con bé đã nói gì với em? Nó còn nói với em những gì nữa? Em hãy kể lại nguyên văn cho anh nghe."
Tôi nhìn anh, lòng rối như tơ vò.
Một người là người tôi từng yêu nhất, một người là em họ thân thiết nhất của anh.
Một người nói đông, một người nói tây.
Rốt cuộc là ai đang nói dối?
Tôi bị Thẩm An kéo ra khỏi phòng khám.
Tay anh vẫn nắm ch/ặt cổ tay tôi, lực đạo rất mạnh, như thể sợ tôi sẽ biến mất ngay giây tiếp theo.
Người qua lại trong hành lang b/ệnh viện đổ dồn những ánh mắt kỳ lạ về phía chúng tôi, nhưng tôi chẳng còn bận tâm được nữa.
Anh nhét tôi vào ghế phụ lái của xe mình, tự mình ngồi vào ghế lái, rồi cứ thế im lặng, không nói một lời.
Không khí trong xe ngột ngạt khiến tôi không thở nổi.
Trên người anh có mùi th/uốc sát trùng thoang thoảng, hòa lẫn với chút hơi thở của bụi đường, không còn là mùi hương quen thuộc trong ký ức của tôi nữa.
"Đi đâu?" Tôi lên tiếng trước, giọng khô khốc.
"Nhà anh."
"Tôi không đi." Tôi lập tức từ chối.
Anh quay đầu nhìn tôi, những tia m/áu trong mắt càng đậm hơn.
"Khương D/ao, chúng ta bắt buộc phải nói chuyện. Có một số việc hôm nay anh mới biết, nó không bình thường, rất không bình thường."
"Có gì mà nói?" Tôi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, "Sự thật chẳng phải ở đó sao? Anh đã đi, và chúng ta đã chia tay."
"Anh không hề đi!" Anh tăng âm lượng, vô lăng bị anh bóp ch/ặt đến mức kêu kẽo kẹt, "Anh chỉ đi đào tạo! Anh đã để lại lời nhắn cho em, anh đã bảo Vi Vi nói với em rằng anh sẽ gửi email cho em mỗi ngày, đợi anh về chúng ta sẽ đính hôn!"
Đính hôn?
Tôi như vừa nghe thấy một trò đùa nực cười nhất thế gian.
Tôi quay đầu lại, nhìn anh: "Thẩm An, anh coi tôi là đồ ngốc sao? Lâm Vi nói với tôi, ngày anh đi, chính bạn gái mới của anh đã tiễn anh ra sân bay, cô ta còn gửi ảnh cho tôi nữa."
"Ảnh?" Mày Thẩm An nhíu ch/ặt lại thành một nút thắt, "Ảnh gì?"
Tôi lấy điện thoại ra, bật nguồn.
Ngay khi tín hiệu được khôi phục, vô số cuộc gọi nhỡ và tin nhắn WeChat ùa vào.
Toàn bộ đều là của Thẩm An.
Từ mười một giờ đêm qua cho đến tận sáng nay.
Tay tôi r/un r/ẩy, bỏ qua những tin nhắn đó, nhấn vào cuộc trò chuyện với Lâm Vi, lật lại ngày đó của hai tháng trước.
Tôi mở tấm ảnh đó ra, đưa đến trước mặt anh.
Trong ảnh, Thẩm An mặc một chiếc áo khoác măng tô màu sẫm, đứng ở sảnh khởi hành của sân bay.
Bên cạnh anh là một cô gái, đang cười rất ngọt ngào, vươn tay giúp anh chỉnh lại khăn quàng cổ.
Khung cảnh rất hài hòa, và cũng rất chói mắt.
Thẩm An trừng trừng nhìn tấm ảnh đó, ánh mắt từ bối rối, chuyển sang kinh ngạc, cuối cùng biến thành một sự lạnh lẽo thấu xươ/ng.
"Đây là... con gái của giáo sư Trương, Lý Tư Kỳ. Hôm đó cô ấy cũng tình cờ đi Boston, giáo sư Trương nhờ anh chăm sóc cô ấy trên đường. Tấm ảnh này... là Vi Vi chụp sao?"
Giọng anh rất lạnh.
"Đúng vậy," tôi thu điện thoại lại, lồng ngựk đ/au nhói từng hồi, "Cô ta chụp rồi gửi cho tôi, nói rằng đây chính là lựa chọn của anh. Cô ta nói anh không muốn tự mình nói với tôi vì sợ tôi đ/au lòng, nên nhờ cô ta truyền đạt lại. Cô em họ của anh đúng là chu đáo thật đấy."
Thẩm An nhắm mắt lại, tựa đầu vào ghế, yết hầu chuyển động dữ dội.
Chương 17
Chương 5
Chương 5
Chương 5
Chương 15
Chương 11
Chương 8
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook