Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mẹ tôi nhờ hôn nhân mà đổi đời, một bước chân vào giới thượng lưu. Sau khi tôi trưởng thành, câu đầu tiên bà dạy tôi là: "Tình cảm sẽ mất giá, nhưng số dư trong tài khoản thì không."
Thế nên khi nhà họ Lục đến bàn chuyện liên hôn, tôi gật đầu cái rụp.
Ngày thứ hai sau lễ đính hôn, "anh em tốt" của vị hôn phu công khai ôm cổ anh ta, hôn xong còn quay sang cười hì hì xin lỗi tôi: "Chị dâu, chị đừng để ý nhé, bọn em chơi với nhau từ nhỏ, đều là anh em cả mà."
Tôi giơ điện thoại lên, nghiêm túc hỏi cô ta: "Anh em? Vậy ca phẫu thuật này của cô làm tự nhiên thật đấy, ở cơ sở nào vậy? Tôi muốn đầu tư."
Không ít người không nhịn được cười, bảo tôi miệng lưỡi đ/ộc địa.
Cho đến khi nhà họ Lục muốn nhắm vào số cổ phần trong tay mẹ tôi để lấp đầy lỗ hổng tài chính của chính họ cho cặp "anh em" này.
Tôi x/é bỏ hôn ước ngay trước mặt quan khách, tiện tay thu hồi dự án mà họ khao khát nhất.
Suy cho cùng, tôi chỉ yêu tiền, nhưng tiền cũng phải chọn một gia đình biết tôn trọng chủ nhân của nó chứ, đúng không?
1.
Khi Lục Thừa Vũ bị Trình Kiến Lộc ôm cổ hôn một cái, tôi vừa đẩy cửa phòng bao ra.
Cả căn phòng đầy người huýt sáo, ly rư/ợu vang va vào nhau leng keng. Trình Kiến Lộc mặc một chiếc váy hai dây màu xám bạc, nửa người dựa vào lòng Lục Thừa Vũ, vết son trên khóe môi anh ta được quẹt rất đều.
Thấy tôi đứng ở cửa, cô ta cười không chút chột dạ: "Chị dâu đừng hiểu lầm, chơi trò mạo hiểm thua thôi. Em và Thừa Vũ lớn lên cùng nhau, hôn một cái thì có sao? Dù sao trước giờ bọn em cũng toàn xưng anh em với nhau."
Lục Thừa Vũ đỡ lấy eo cô ta, không đẩy ra, chỉ lộ vẻ bất lực với tôi: "Kiến Lộc từ nhỏ đã không biết chừng mực, em đừng chấp nó."
Tôi giơ điện thoại lên, phóng to khuôn mặt cô ta ra xem hai giây.
"Mặt và ngựk đều tự nhiên thật đấy, hoàn toàn không nhìn ra trước đây là đàn ông. Cô Trình, giới thiệu cho tôi cơ sở làm phẫu thuật đó đi, dạo này tôi đang định tìm dự án để đầu tư."
Không khí im bặt.
Nụ cười trên mặt Trình Kiến Lộc cứng đờ, biểu cảm của Lục Thừa Vũ cũng trầm xuống: "Hứa Chiếu Vi, cô nói chuyện có cần phải cay nghiệt thế không?"
"Có chứ." Tôi cất điện thoại, ngồi xuống đối diện họ: "Các người coi tôi là trò cười, thì tôi kể lại trò cười đó cho trọn vẹn. Có qua có lại, anh Lục chưa nghe bao giờ sao?"
Một người đàn ông mặc áo sơ mi hoa không nhịn được bật cười, rồi vội vàng cúi đầu uống rư/ợu. Hốc mắt Trình Kiến Lộc đỏ lên, túm lấy tay áo Lục Thừa Vũ: "Em chỉ đùa thôi mà, tại sao chị dâu lại s/ỉ nh/ục em?"
Tôi nhìn bàn tay cô ta.
Móng tay cô ta sơn màu hồng nude, trên cổ tay đeo một chiếc vòng tay đinh của Cartier. Mẫu đó tôi từng thấy ở trung tâm thương mại nửa tháng trước, quầy không có hàng sẵn, nhân viên b/án hàng nói đã bị một vị họ Lục lấy đi rồi.
Hóa ra không phải quà đính hôn cho vị hôn thê.
Tôi cười khẩy: "Cô hôn vị hôn phu của người khác thì gọi là đùa, tôi hỏi một câu về cơ sở phẫu thuật thì gọi là s/ỉ nh/ục. Cách tính toán này của cô Trình mới mẻ thật đấy, khuyên cô nên đi phỏng vấn ở các công ty kế toán, da mặt dày thế này có thể tiết kiệm không ít chi phí văn phòng phẩm."
Lục Thừa Vũ gõ gõ lên bàn: "Đủ rồi."
"Anh nói đúng, đủ rồi." Tôi đứng dậy, đẩy ghế về chỗ cũ: "Bữa tiệc sinh nhật hôm nay, hai người cứ chơi tự nhiên. Tôi về bàn với mẹ tôi xem, đối tượng liên hôn phẩm chất kém quá, có nên trả hàng hay không."
Sắc mặt Lục Thừa Vũ thay đổi dữ dội, cuối cùng chạy theo ra hành lang chặn tôi lại: "Hứa Chiếu Vi, đính hôn không phải chuyện của một mình cô."
"Vậy thì tốt, hủy bỏ cũng không phải chuyện của một mình tôi."
Tôi ngước mắt nhìn anh ta: "Sáng mai mười giờ, bảo cha anh mang theo luật sư đến Hãn Xuyên Capital. Dự án phụ trợ khu công nghiệp năng lượng mới mà nhà họ Lục các người muốn, chúng ta có thể ngồi xuống bàn xem ai xứng đáng hơn."
Lông mày anh ta gi/ật gi/ật.
Cuối cùng anh ta cũng nhớ ra, nhà họ Hứa không phải là hạng tiểu gia đình dựa vào nhà họ Lục để leo lên.
Khi mẹ tôi Hứa Mạn Thanh gả cho cha tôi, bà quả thực chẳng có gì.
Nhưng lúc ly hôn, bà mang theo 38% cổ phần của Hãn Xuyên Capital, và một đội ngũ đầu tư còn nghe lời hơn cả chồng cũ của bà.
Bà thường nói tiền sẽ không phản bội người, lần này tôi đã thấu hiểu.
2.
Khi tôi về đến nhà, mẹ tôi đang ngồi bên bàn ăn uống canh.
Bà năm nay bốn mươi tám tuổi, trên mặt không nhìn ra dấu vết thời gian, ngay cả khi mặc đồ ở nhà trông cũng như vừa bước ra từ bàn đàm phán. Nghe xong chuyện của tôi, bà hỏi trước: "Chiếc vòng tay bao nhiêu tiền?"
"Giá niêm yết hai trăm sáu mươi tám nghìn."
"Thẻ phụ của Lục Thừa Vũ?"
"Chắc là vậy."
Bà gật đầu, đặt thìa xuống: "Vậy thì ghi vào khoản lễ nghĩa mà nhà họ Lục n/ợ con. Còn chuyện hôn hít kia, có ảnh không?"
Tôi gửi video cho bà.
Mẹ tôi xem xong, thong thả lau miệng: "Nếu con thích Lục Thừa Vũ, mẹ có thể dạy con cách trị nó. Đàn ông phạm sai lầm chỉ có hai loại, một là loại không có n/ão, hai là loại nghĩ rằng con không nỡ bỏ. Loại thứ nhất không cần giữ, loại thứ hai càng không cần."
"Con không thích anh ta."
"Vậy thì càng đơn giản. Nhà họ Lục vội vàng liên hôn là vì họ nhắm vào nguồn tài nguyên dự án trong tay Hãn Xuyên. Con đồng ý là để mượn kênh sản xuất của nhà họ Lục nhằm triển khai khu Vân Tê. Hai nhà mỗi bên lấy cái mình cần, chẳng ai n/ợ ai."
Tôi dựa vào lưng ghế: "Nhưng họ đặt Trình Kiến Lộc lên đầu con để chà đạp."
Mẹ tôi cười: "Đó là do họ phá giá trước. Trong kinh doanh có người đột ngột thêm điều kiện, con sẽ làm thế nào?"
"Thay nhà cung cấp."
"Thế là đúng rồi."
Sáng hôm sau, cha con nhà họ Lục đến Hãn Xuyên đúng giờ.
Chương 10
Chương 20
Chương 16
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook