Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thái tử phi họ Trần biết tin cha bị bắt, chồng bị phế, liền dẫn theo hai cung nữ thân tín định trốn khỏi thành qua cửa Tây Hoa. Nàng không mang theo châu báu, chỉ mang ba bức thư viết cho các thương nhân muối ở Giang Nam. Trong thư hứa hẹn, chỉ cần họ giúp nàng gom bạc, liên lạc với các cựu thần, thì sau này dù ai lên ngôi, nhà họ Trần vẫn có thể Đông Sơn tái khởi.
Khi nàng đến dưới cửa thành, người canh cổng là Quý Hoài An. Thiếu niên khoác trên mình bộ kh/inh giáp vừa nhận, thần thái khác hẳn ngày thường. Hắn không nhục mạ nàng, chỉ đặt lệnh bài cửa thành vào lòng bàn tay, bình thản nói: "Thái tử phi, trong thành đang giới nghiêm, xin hãy quay về."
Trần thị nghiến răng nói: "Cha ngươi cũng đang ở trong ngục, ngươi làm chó săn cho Vân Thanh Án, không sợ nhà họ Quý tuyệt hậu sao?"
Quý Hoài An nhìn nàng: "Lỗi cha ta phạm, tự có quốc pháp. Nếu nhà họ Quý phải dựa vào việc b/án chủ cầu vinh mới xứng đáng tồn tại, thì có tuyệt hậu cũng chẳng oan ức gì."
Sắc mặt Trần thị trắng bệch. Nàng định xông vào, Vân Tê Nguyệt vừa hay dẫn người tới. Vân Tê Nguyệt không rút đ/ao, chỉ sai người lấy ra tập sổ sách nhà họ Trần mượn danh Cục Từ Ấu để vận chuyển đồ đạc, từng trang từng trang đọc cho bách tính vây xem nghe.
Những việc thiện nàng dùng để lấy danh tiếng, những tờ đơn quyên góp ghi là dược liệu bông vải, bên dưới đều đ/è nặng hỏa tiêu và quân nỏ. Trần thị muốn biện giải, nhưng ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói nổi.
"Ngươi lấy nơi ở của trẻ nhỏ làm kho hàng." Vân Tê Nguyệt nhìn nàng: "Cha ngươi lấy bách tính làm lá chắn, ngươi lấy hôn nhân làm bậc thang. Hôm nay ngươi không đi được, không phải vì ta h/ận ngươi, mà vì những món n/ợ ngươi đã gây ra, ngươi phải tự mình nhìn nó thanh toán."
Khi Trần thị bị áp giải về cung, ngoài cửa thành, bách tính đang xếp hàng nhận cháo. Hơi nóng bốc lên từ nồi như một làn sương dịu dàng. Vân Tê Nguyệt đứng trước lều cháo, tự tay đưa bát cuối cùng cho một cô bé. Cô bé nhận bát, nhỏ giọng hỏi: "Tỷ tỷ, người x/ấu đã bị bắt hết chưa?"
Vân Tê Nguyệt lau vết bụi trên mũi cô bé, cười nói: "Bắt được rồi. Sau này ở đây sẽ có những bức tường dày hơn, những sổ sách rõ ràng hơn, và cũng sẽ có người nhớ rằng các em đã từng sợ hãi điều gì."
Ta đứng cách đó không xa, nhìn bóng lưng con gái, lòng bỗng thấy rất an tâm. Điện vàng và tường thành cách bách tính rất xa, thứ thực sự nằm trong tay họ là bát cháo nóng này, là một giấc ngủ ngon lành vào ban đêm.
11.1.
Đêm đó, Vân Tê Nguyệt gửi danh sách an trí và quy định mới của Cục Từ Ấu đến bàn ta. Nó viết rõ ràng từng điều: sổ sách công khai hàng tháng, lương thực th/uốc men phải có hai người nghiệm thu, tên tuổi và nơi đi của trẻ nhỏ không được để bất kỳ gia tộc nào tự ý nắm giữ.
Ta đóng dấu Trưởng Công Chúa vào cuối văn bản, rồi bảo nó mang đi xin Bệ Hạ đóng ấn nội đình. Quyền lực nếu chỉ dừng lại ở những lời nói hay ho thì gió thổi là tan; viết nó vào những quy tắc mà ai cũng có thể tra c/ứu, mới bảo vệ được những người thực sự cần được bảo vệ.
12.
Ngày Ninh Vương bị áp giải về kinh, bách tính đầy đường đứng xem hắn. Không ai ném rau thối vào tù xa. Mọi người chỉ im lặng nhìn, như đang nhìn một cơn mưa cuối cùng cũng hạ màn.
Tam ty hội thẩm kéo dài bảy ngày. Trần Quốc Công khai ra tư binh và hỏa tiêu, Quý Minh Hạnh khai ra lệnh điều quân của Binh Bộ, Phùng Túc khai ra bức thư tay Thái tử gửi hắn. Tiêu Cảnh Lan ban đầu còn muốn biện bạch rằng mình chỉ hộ giá, cho đến khi Tạ Trường Trú mang ra triều đình bức mật thư hắn qua lại với Ninh Vương, cùng cặn rư/ợu đ/ộc lấy từ khe gạch hành cung, hắn mới hoàn toàn c/âm nín.
Tiêu Thừa Diệu không trút gi/ận lên nữ quyến phe Thái tử, cũng không nhân cơ hội thanh trừng tất cả quan viên từng phản đối mình. Hắn chỉ định tội theo chứng cứ: chủ mưu đền tội, tòng phạm lưu đày; cấm quân bị ép buộc thì giáng chức sử dụng; gia quyến vô tội được đưa về quê quán. Bạc tịch thu từ phủ Trần Quốc Công, một nửa bổ sung vào quân lương biên quân, một nửa cấp cho Cục Từ Ấu các nơi, do Vân Tê Nguyệt phối hợp cùng Hộ Bộ kiểm tra.
Trên triều, có người không phục, nói nữ tử không nên nhúng tay vào sổ sách quan trường. Vân Tê Nguyệt mặc bộ quan phục màu xanh gọn gàng, ngay tại chỗ ném xấp sổ sách trước mặt kẻ đó: "Vương đại nhân nếu thấy nữ tử không hiểu sổ sách, chi bằng hãy giải thích xem, tại sao thiện đường dưới quyền ngài mỗi năm nhận ba nghìn thạch gạo, mà trẻ nhỏ đến áo mùa đông cũng không có mặc đủ?"
Vương đại nhân mặt c/ắt không còn giọt m/áu. Nó lại nói: "Ta không cầu đại nhân khen ta, chỉ cầu đại nhân nhả ra số bạc đã tham ô. Không làm được thì bớt lấy quy tắc tổ tông ra che đậy bàn tay mình."
Tiêu Thừa Diệu ngồi trên cao, suýt chút nữa không nhịn được cười. Hắn nhìn ta, ánh mắt đầy đắc ý, như thể đang nói: "Xem đi, người do cô mẫu dạy dỗ lợi hại chưa kìa."
Ta gật đầu với hắn. Còn Vân Nghiên Chi thì vào Kinh Kỳ Vệ, bắt đầu từ một giáo úy bình thường nhất. Nó không cần cha sắp xếp vị trí cao, cũng không cần ta chống lưng. Nó nói muốn học cho rõ những quy tắc thực sự trong quân doanh, tránh sau này chỉ biết dựa vào oai danh của mẹ để đ/è người. Ta đồng ý.
Lần đầu nó trực đêm về, ủng đầy bùn đất, ngồi trước bàn ăn chén sạch ba bát mì lớn. Tạ Trường Trú chê nó ăn ngấu nghiến, Vân Tê Nguyệt cười nó như q/uỷ đói, ta gắp quả trứng ốp cuối cùng vào bát nó. Vân Nghiên Chi cắm cúi ăn, bỗng nói: "A nương, hôm nay trong doanh có người hỏi con, cha mẹ đã chia phủ rồi, sao con vẫn ở phủ Công Chúa."
Ta nhướng mày: "Con nói sao?"
"Con nói, chia phủ chứ có đoạn tuyệt thân tình đâu. Hơn nữa cha con ngày nào cũng đến chực cơm, đuổi cũng không đi."
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 16
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook