Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Chiếc lư hương đó..." Giọng cô ta nghẹn lại.
"Tôi không biết bên trong có gì," tôi thản nhiên nói, "Nhưng phản ứng của cô lúc nãy khi nhìn thấy nó đã đủ để tôi đá/nh cược một lần."
Sắc mặt cô ta còn khó coi hơn lúc nãy.
Tôi đã thắng cược.
Khi Tống Duy An được dẫn vào, anh ta vừa vặn nhìn thấy Tô Vãn Vãn đặt bút ký vào tờ cung trạng. Sự bình tĩnh cố tỏ ra trên mặt anh ta tan vỡ hoàn toàn, thốt lên: "Chiếu Dã, đừng tin cô ta! Cô ta là kẻ giỏi lừa lọc nhất!"
Tôi ngước mắt: "Biểu huynh hiểu cô ta đến vậy sao?"
Tống Duy An nghẹn lời.
Tôi nhớ lại dạo gần đây anh ta thường xuyên chạy đến Quốc Tử Giám, còn chép giúp Tô Vãn Vãn một cuốn "Nữ Giới". Trước đây tôi cứ ngỡ anh ta là người nhiệt tình giúp đỡ, giờ nhìn lại, e rằng đã bị người ta dắt mũi từ lâu.
"Anh cũng trùng sinh rồi?" Tôi hỏi.
Tống Duy An cúi đầu, hồi lâu sau mới nói: "Phải."
"Kiếp trước anh từng hại Khương gia?"
"Tôi đã tiết lộ thông tin về con đường vận lương ở biên thành cho Tô Vãn Vãn." Anh ta nói từng chữ một, như thể mỗi chữ đều đang c/ắt cứa vào chính mình, "Cô ta nói chỉ là muốn gom lương thực cho nạn dân. Tôi đã tin. Sau đó, Cố tướng dùng con đường vận lương đó ép quân biên giới đ/ứt bữa, khiến rất nhiều người ch*t."
Anh ta ngẩng mặt lên, hốc mắt đỏ hoe.
"Tôi biết cô sẽ không tha thứ. Kiếp trước cô cũng không tha thứ. Cô bắt tôi phải canh m/ộ ở đất Bắc suốt mười năm."
chút hối lỗi này không lay chuyển được tôi.
Tống Duy An quả thực không đ/ộc á/c bằng Cố Trường Sách, nhưng sự ng/u dốt chưa bao giờ là lý do để bào chữa cho tội lỗi. Đặc biệt là với người nắm giữ thông tin, một câu "tôi cứ tưởng" nhẹ bẫng, có thể đ/è ch*t bách tính cả một tòa thành.
"Vậy thì đi canh m/ộ đi," tôi nói, "Kiếp này biên giới phía Bắc vẫn còn thiếu một giám quân vận lương chịu được khổ. Anh đi đi, đem số lương thực đã thiếu n/ợ kiếp trước, từng xe một bù đắp lại."
Tống Duy An sững người, nước mắt rơi lã chã xuống đất.
Tôi xoay người bỏ đi, không hứng thú nhìn anh ta khóc.
Đã còn sống thì hãy làm chút chuyện có ích.
Quỳ xuống c/ầu x/in tha thứ không thể làm no bụng binh sĩ nơi biên ải.
4.
Vụ án của Cố tướng vẫn chưa thu lưới, trong cung đã truyền tin đến.
Hoàng đế đột ngột triệu tôi vào cung, ban cho tôi một cặp vòng tay vàng ròng, rồi cười hỏi sau khi hủy hôn với Cố gia, tôi đã có người trong mộng chưa.
Tôi ngồi trong thủy tạ ở Ngự hoa viên, ngửi mùi hương sen sắp tàn khắp hồ, trong lòng không ngừng thắc mắc.
Hoàng đế năm nay bốn mươi ba tuổi, dưới gối có bốn người con trai. Thái tử ốm yếu, nhị hoàng tử dũng mãnh nhưng lỗ mãng, tam hoàng tử Bùi Văn Cảnh là Thành Vương, tứ hoàng tử vẫn đang ở nơi xa. Binh quyền trong tay Khương gia, trong mắt bất kỳ ai cũng là miếng th!t vừa nóng hổi vừa đầy cám dỗ.
Nếu tôi nói có người trong mộng, hoàng đế có thể thuận nước đẩy thuyền ban hôn cho tôi, trói Khương gia vào phe cánh của một vị hoàng tử nào đó.
Nếu tôi nói không, ông ta sẽ chọn cho tôi một người dễ bảo hơn.
Vì thế, tôi cười đáp: "Thần nữ hiện tại ưng ý nhất là mấy con ngựa mới được đưa từ biên giới phía Bắc về."
Hoàng đế sững sờ một lúc, rồi cười lớn.
"Khương khanh nuôi dạy được một cô con gái tốt, tâm tính còn hoang dã hơn cả nam nhi."
"Hoang dã một chút, mới có thể thay bệ hạ trông chừng lũ sói phương Bắc." Tôi đáp lời rất nhanh.
Nụ cười của hoàng đế nhạt đi đôi chút, không nhắc đến chuyện hôn sự nữa, chỉ ban cho tôi một con ngự mã.
Ra khỏi cửa cung, Bùi Văn Cảnh đang tựa vào xe ngựa đợi tôi. Anh ta khoác chiếc áo choàng màu trắng trăng, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, trong tay xách một túi bánh hạt dẻ nóng hổi.
"Thành Vương điện hạ cũng đến tiếp thánh chỉ sao?" Tôi lật người lên ngựa.
"Đến đón một cô nương có lá gan lớn hơn trời." Anh ta đưa túi bánh hạt dẻ qua, "Bệ hạ không làm khó cô chứ?"
"Ông ta muốn tìm phu quân cho thần nữ, thần nữ nói thần nữ thích ngựa."
Bùi Văn Cảnh khẽ cười một tiếng, ho đến mức vai rung lên bần bật.
Tôi nhíu mày: "Thân thể này của ngài, cười hai tiếng cũng ho, ngày thường bớt làm vẻ thần bí, uống th/uốc nhiều vào."
Anh ta nhìn tôi, trong mắt hiện lên một chút ánh sáng rất mờ nhạt.
"Khương cô nương không nhớ chuyện trước kia, tại sao vẫn thích quản người như vậy?"
Tôi ghì cương ngựa, quay đầu nhìn anh ta: "Trước kia?"
Anh ta biết mình lỡ lời, sắc mặt khôi phục vẻ bình tĩnh: "Ý ta là, trước kia thấy cô thẩm vấn người ở Đại lý tự, cô cũng thích quản như vậy."
Tôi không tin.
Tôi chưa từng vào Đại lý tự, nhưng giọng điệu vừa rồi của anh ta, giống như đã từng gặp một 'tôi' khác vậy.
Đêm về phủ, tôi nằm mơ.
Trong mơ là gió tuyết ngập trời, một tòa cung thành cao đến đ/áng s/ợ. Tôi mặc long bào huyền kim, ngồi trên ngự tọa, dưới điện là văn võ bá quan đang quỳ rạp.
Cố Trường Sách mang gông cùm, đầu tóc Tô Vãn Vãn rũ rượi, Tống Duy An khoác bộ giáp cũ của đất Bắc.
Tôi nghe thấy chính mình nói: "Trẫm không nhận sự hối h/ận của các ngươi, trẫm chỉ nhận những món n/ợ các ngươi đã thiếu."
Sau đó cảnh tượng thay đổi, một người khoác áo choàng màu xanh xám đứng bên cạnh tôi. Anh ta chắn gió lùa qua khe cửa cho tôi, thấp giọng nói: "A Dã, thiên hạ thuộc về nàng, ta thuộc về nàng."
Tôi choàng tỉnh giấc, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Ngoài cửa sổ trời vẫn chưa sáng, chiếc nhẫn ngọc ưng của ông nội áp sát vào lòng bàn tay, lạnh buốt đến kinh người.
Tôi cuối cùng cũng hiểu ra, những gì Cố Trường Sách và bọn họ sợ hãi không phải là hư vọng.
Nhưng người ngồi trên ngai vàng trong mơ kia, thực sự là tôi sao?
Tôi suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy vấn đề này chẳng có gì quan trọng.
Có phải hay không đều được. Dù sao hiện tại có người muốn hại Khương gia, tôi cứ đá/nh bọn họ nằm rạp xuống trước đã. Còn về ngai vàng, đợi đến khi nó thực sự bày ra trước mắt tôi, rồi tính tiếp có ngồi hay không.
5.
Ba ngày sau, Tô Vãn Vãn mang theo một chiếc rương gỗ nặng trịch đến Hầu phủ.
Chương 9
Chương 16
Chương 19
Chương 10
Chương 9
Chương 17
Chương 5
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook