Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/08/2026 20:37
Nó không chỉ gửi gói bằng chứng đi, mà còn thông qua cửa sau tôi để lại trong hệ thống hiển thị của sàn giao dịch ba năm trước để chiếm quyền điều khiển màn hình LED khổng lồ của Sở Giao dịch Chứng khoán Thâm Quyến.
Hệ thống hiển thị đó được thuê ngoài cho công ty của Chu Cẩm Hằng, cửa sau vẫn là cái tôi để lại từ ba năm trước, đường dẫn đăng nhập sử dụng giao thức đăng nhập một lần (SSO) nội bộ của công ty họ, chưa bao giờ thay đổi.
Màn hình đột ngột đen ngóm, ba giây sau hình ảnh xuất hiện trở lại.
Nhưng thứ đang cuộn trên đó không phải biểu đồ chứng khoán, mà là từng trang dữ liệu y tế cá nhân của phụ nữ.
Định dạng bảng biểu, mỗi dòng là một tệp hồ sơ cá nhân đã được ẩn danh của người dùng.
Hồ sơ kinh nguyệt, báo cáo khám th/ai, kết quả xét nghiệm HPV.
Mỗi trang đều ghi chú khoảng thời gian và nhãn nguồn dữ liệu, sau mỗi dòng dữ liệu đều ghi rõ giá b/án và tên đơn vị m/ua.
Cuối trang có một dòng chữ nhỏ: “Dữ liệu này do Công ty TNHH Công nghệ Dữ liệu Hive cung cấp, chỉ dành cho đối tác xem xét”.
Tốc độ lật trang trên màn hình lớn ngày càng nhanh, cuối cùng dừng lại ở trang cuối cùng--nền đen chữ trắng, từng nét từng nét viết bốn chữ: “Thợ làm bánh M”.
Máy ảnh của các phóng viên bên dưới đi/ên cuồ/ng hoạt động, tiếng màn trập như mưa rào, đèn flash chiếu sáng rực cả đại sảnh sàn giao dịch.
Chu Cẩm Hằng đứng trên bục, chiếc micro trên người quên chưa tắt, tiếng thở của anh ta--kiểu thở nặng nề, dồn nén từ sâu trong cổ họng--truyền qua micro lan tỏa khắp sàn giao dịch, vang vọng vo ve trong đại sảnh.
Ủy ban Chứng khoán và Công an cùng can thiệp.
Trong buổi họp báo lúc bốn giờ chiều, người phát ngôn đã dùng cụm từ “vụ rò rỉ dữ liệu y tế quy mô lớn nhất năm nay”.
Nguồn dữ liệu của công ty anh ta liên quan đến hệ thống nội bộ của hơn hai trăm b/ệnh viện trên cả nước--sau đó điều tra ra rằng họ đã chèn SDK vào hệ thống đăng ký khám b/ệnh của b/ệnh viện, sử dụng quyền hạn hợp pháp của trạm làm việc bác sĩ để gián tiếp thu thập dữ liệu b/ệnh nhân. Lộ trình này bao phủ hai trăm mười bảy b/ệnh viện, trải dài mười chín tỉnh thành.
Vụ án lên bản tin thời sự ngay đêm đó, tôi xem trên tivi trong phòng b/ệnh--hình ảnh Chu Cẩm Hằng bị áp giải chỉ vỏn vẹn ba giây, anh ta cúi đầu, tay bị áo khoác che khuất, nhưng vẫn có thể nhìn thấy ánh kim loại phản chiếu trên tay.
Mười giờ tối, tôi dùng điện thoại ở trạm y tá trong phòng b/ệnh gọi cho số của Chu Cẩm Hằng.
Chiếc điện thoại bàn ở trạm y tá có màu trắng, trên dây nghe quấn một đoạn băng dính trong suốt.
Điện thoại đổ chuông rất lâu rồi mới có người bắt máy. Đầu dây bên kia là một giọng nam trầm thấp, thận trọng: “Ai đấy?”
Tôi sững người một chút, ngay lập tức nhận ra đó có thể là cảnh sát. Tôi nói: “Xin hãy cho Chu Cẩm Hằng nghe điện thoại.”
Bên kia im lặng vài giây, tôi nghe thấy tiếng bước chân di chuyển và tiếng xì xào bàn tán, rồi điện thoại được chuyển đi.
Giọng Chu Cẩm Hằng truyền đến, khản đặc và yếu ớt: “...Alo.”
Tôi lên tiếng trước: “Chu Cẩm Hằng, ba năm trước tại buổi đá/nh giá thuật toán đó, anh nói rằng kỹ thuật phải dùng để làm việc thiện. Tôi trả lại câu nói đó cho anh--phiên bản thuật toán anh tặng tôi, tôi đã sửa nó thành chiếc chìa khóa để phá hủy công ty anh.”
Khi nói câu này giọng tôi rất bình thản, không hề r/un r/ẩy.
Tiếng thở bên kia đầu dây đột nhiên nặng nề hơn, rồi lại im lặng.
Tôi nghe thấy anh ta khóc, không phải kiểu nức nở kìm nén, mà là tiếng khóc như hồi đại học, sau khi thua cuộc thi ở trường bên cạnh, anh ta đ/ập bàn phím một mình trong phòng thí nghiệm--vừa khóc vừa thở, nhịp thở lo/ạn xạ cả lên.
Thứ âm thanh đó truyền dọc theo đường dây điện thoại, vang vọng trong tai tôi suốt mấy giây.
Rồi tôi cúp máy, ngón tay nhấn vào nút kết thúc cuộc gọi, chiếc điện thoại phát ra tiếng “cạch”.
Tôi ôm đứa bé vào lòng.
Tiếng thở của bé rất nhẹ, miệng nhỏ đóng mở, đang mơ.
Tôi đi ra phía cửa sổ, cửa sổ phòng b/ệnh nhìn ra hàng cây ngô đồng bên đường, thân cây được quét vôi trắng.
Đèn đường chiếu lên lá cây, vàng vọt, lá cây bị gió đêm thổi lay động nhẹ.
Tôi đứng trước cửa sổ nhìn những cây ngô đồng đó, đứng rất lâu, lâu đến mức đèn đường từ màu vàng chuyển sang màu trắng--trời sáng rồi.
Tiếp theo còn có các vụ kiện phải đối mặt.
Với tư cách người tố giác, tôi phải ra tòa làm chứng nhiều lần, l/ừa đ/ảo chứng khoán, xâm phạm thông tin cá nhân công dân, kinh doanh trái phép, ba tội danh được lập án riêng biệt.
Tiệm bánh phải mở cửa lại, tờ thông báo về xử lý nước thải phải tìm cục môi trường kiểm tra lại, xem có phải do mẹ Chu Cẩm Hằng làm giả hay không.
Những lời đe dọa về gia đình tôi trong tay mẹ anh ta cũng phải giải quyết từng thứ một--thỏa thuận từ bỏ quyền thuê tiệm bánh đó được ký kết dưới sự cưỡng ép, về mặt pháp lý là vô hiệu, nhưng cần phải chứng minh sự tồn tại của hành vi cưỡng ép.
Những việc này vẫn chưa làm xong. Nhưng bây giờ, tôi đi ngủ trước đã.
Tôi nằm lại giường b/ệnh, đặt đứa bé vào chiếc cũi nhỏ bên cạnh, nhắm mắt lại, không nằm mơ.
Đây là giấc ngủ an yên đầu tiên mà cô ấy đổi lấy bằng cái giá của bảy tháng trời.
Bảy tháng, từ tầng hầm đến phòng sinh, từ những dòng ký tự đen như than trên giấy dán tường đến những dữ liệu cuộn trào trên màn hình lớn của sàn giao dịch.
Chương 14
Chương 9
Chương 21
Chương 1
Chương 16
Chương 17
Chương 19
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook