Vợ chồng tôi kết hôn muộn, tôi muốn sinh con trước 35 tuổi nhưng chồng cứ bảo không vội, cho đến khi người đàn bà bên ngoài của anh ta cầm tờ giấy khám thai đến tận cửa.

Màn đêm từ phía sau những dãy núi xa xăm từ từ lan tỏa tới. Tôi áp tay vào lớp kính cửa sổ, mặt kính lạnh buốt, nhưng lòng bàn tay tôi lại ấm áp.

Trên mặt kính phản chiếu gương mặt tôi, mờ mờ ảo ảo.

Mở phần ghi chú trong điện thoại, mục "Trữ đông trứng" vẫn nằm ở đó, phía sau đã được đá/nh dấu tích hoàn thành.

Tôi nhấn vào phần chỉnh sửa, con trỏ nhấp nháy ở dòng cuối cùng.

Trên cùng của ghi chú, tôi gõ thêm dòng chữ mới:

"Ngắm một buổi bình minh không cần phải vội vã."

Tôi đặt dòng chữ này làm mục ghim trên cùng, rồi khóa màn hình điện thoại.

Khi tàu chuyển bánh, toa tàu khẽ rung lên một cái.

Ánh đèn chảy trôi ngoài cửa sổ bắt đầu lùi lại phía sau, ngày càng nhanh.

Tôi tựa lưng vào ghế, cảm nhận nhịp rung đều đặn của đường ray dưới thân tàu – cạch cạch, cạch cạch, cạch cạch, từng nhịp một, như nhịp đ/ập của trái tim.

Tay tôi vô thức sờ vào túi áo – trống không. Cái lọ th/uốc màu trắng kia không còn ở đó nữa.

Nhưng khi đầu ngón tay chạm vào vân vải của túi áo, tôi vẫn nhớ đến sức nặng của nó trong lòng bàn tay. Nhẹ, rỗng, lạnh.

Nó đã bị tôi vứt vào thùng rác ở sân bay rồi.

Con tàu đang xuyên qua một đường hầm dài, ngoài cửa sổ tối đen như mực, nhưng tôi nghe thấy tiếng bánh tàu va vào đường ray, thình, thình, thình, vững chãi như thể tôi đang bước đi trên mặt đất.

Con tàu này không biết sẽ đi về đâu, nhưng tôi biết, dù có xuống ở bất kỳ trạm nào, đứng dậy, đeo ba lô lên, bước ra khỏi cửa tàu – đó đều là sự lựa chọn của riêng tôi.

Danh sách chương

3 chương
07/08/2026 22:03
0
07/08/2026 22:03
0
07/08/2026 22:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Vừa nghỉ hưu, con dâu đã đưa mẹ đẻ bị liệt về nhà tôi ở, tôi chẳng nói lời nào, hôm sau liền đăng ký chuyến du thuyền 42 ngày rồi xách vali đi mất

Chương 24

13 phút

Ngày đầu tốt nghiệp đại học, mẹ đưa tôi một tấm thẻ: 'Sau này học phí của em trai con, con lo.' Tôi nhận lấy, bẻ đôi ngay tại chỗ.

Chương 11

21 phút

Bạn cùng phòng ăn sạch đồ trong tủ lạnh tôi rồi bảo 'bạn bè cả mà, đừng tính toán', tôi liền trừ sạch tiền cọc của cô ta, cô ta khóc lóc đòi tìm chủ nhà phân xử – chủ nhà chính là dì tôi.

Chương 9

25 phút

“Bác sĩ Lý, có phải chồng cô tên Vương Cương không?” Tôi gật đầu: “Có chuyện gì sao?” Y tá trưởng nói: “Anh ta… trong lúc đang làm chuyện ấy trên xe thì gặp tai nạn. Vừa được đưa tới bệnh viện chúng ta.”

Chương 12

28 phút

“Bụng mang dạ chửa, ngoài con trai tôi ra thì ai thèm lấy cô!”: Mẹ chồng từ chối thách cưới, tôi lập tức phá thai rồi ly hôn, bà đâu biết con trai bà bị yếu tinh trùng.

Chương 10

32 phút

“Em trai con muốn mua xe, con đưa năm vạn đi.” “Mẹ ơi, tiền thuê nhà con còn sắp không trả nổi đây này.” “Vậy thì dọn về nhà mà ở, tiết kiệm tiền cho em con.”

Chương 12

34 phút

Tôi xuyên thành chính thất pháo hôi trong truyện ngược, hệ thống bắt tôi đi theo cốt truyện để bị đuổi khỏi nhà. Tôi quay xe tố cáo tra nam trốn thuế – cốt truyện sụp đổ, tôi được sống, còn hắn thì vào tù.

Chương 10

37 phút

Mẹ nuôi tôi khôn lớn chẳng dễ dàng: Chồng 'bám váy mẹ' muốn thuê người báo hiếu, tôi bắt chước theo thế là cả nhà yên ấm

Chương 9

39 phút
Bình luận
Báo chương xấu