Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/08/2026 21:58
Tiểu Vũ và mấy học sinh đó giúp tôi lập một tài khoản Douyin, biến những nội dung tôi viết thành dạng hình ảnh và chữ viết. Chúng ngồi xổm trên sàn thư viện, Iót cặp sách lên đầu gối làm bàn, từng chữ từng chữ một gõ vào điện thoại.
Giữa chừng, một học sinh vô tình chạm khuỷu tay làm đổ hộp phấn trên bàn, bụi trắng văng tung tóe khắp sàn.
Cậu bé vội vàng nói xin lỗi cô, cúi người xuống nhặt.
Tôi ngồi xổm xuống, cùng cậu nhặt từng viên một, nhặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Phông nền là những bức ảnh chụp sân trường, ảnh chụp chung của các lớp tôi từng dạy, và cả tấm ảnh chín ô vuông về những vết nứt trên sân trường.
Lần đầu tiên số lượt chia sẻ vượt quá một trăm, tôi đang thay ga giường cho mẹ thì Tiểu Vũ gọi điện đến, giọng vô cùng phấn khích - cậu bảo cô ơi, một trăm người chia sẻ rồi.
Sau đó, cậu hạ giọng nói tiếp, vừa nãy có một người không quen nhắn tin riêng cho em, bảo anh ta làm việc tại văn phòng Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật tỉnh, hỏi xem có thể cung cấp thêm tài liệu không.
Tay cầm điện thoại của tôi khựng lại. Chẳng nói gì cả, cứ nghe cậu nói hết câu.
Tối hôm đó, một giáo viên già đã nghỉ hưu trong huyện gọi điện đến, giọng tuy già nua nhưng rất rõ ràng, bảo ông nghe từ học sinh cũ của mình, hỏi tôi những chuyện đó có thật không.
Tôi nói có.
Ông im lặng một hồi trong điện thoại, tiếng thở truyền qua ống nghe, xào xạc như radio chưa bắt đúng đài.
Rồi ông bảo, tôi giúp cô chia sẻ.
Ông lại hạ thấp giọng nói thêm một câu: "Tôi có một học sinh làm ở văn phòng Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật tỉnh, gần đây tỉnh đang tiến hành đợt tuần tra chỉnh đốn tham nhũng cấp cơ sở, đưa tài liệu lên lúc này là đúng thời điểm lắm."
Cúp điện thoại, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, bỗng nhiên nhận ra mình đang cười - không phát ra tiếng, chỉ là khóe miệng khẽ nhếch lên một chút.
Đây là lần đầu tiên sau hơn một tháng qua.
Tối hôm gọi điện xong, tôi về phòng trọ, ngồi bên giường cởi tất. Cởi xong một chiếc, chiếc kia mới cởi được một nửa thì tay tôi khựng lại.
Ngoài cửa sổ có người đang đ/ốt pháo hoa, tiếng bùm bùm vài tiếng, chắc là nhà nào đó đang tổ chức hỷ sự. Ánh sáng pháo hoa xuyên qua rèm cửa lóe lên vài cái, màu đỏ, màu xanh, màu vàng.
Tôi cởi nốt chiếc tất còn lại, cuộn tròn rồi ném vào giỏ quần áo. Sau đó nằm xuống, nhìn chằm chằm vào vết ố vàng trên trần nhà do nước từ tầng trên thấm xuống.
Hình dáng vết ố giống như một tấm bản đồ, đường viền mờ nhạt, trên bản đồ chẳng có lấy một con đường.
Tôi nhắm mắt lại, rồi mở ra, pháo hoa ngoài cửa sổ đã tắt hẳn.
-- * --
Ngày thứ ba: Có người đăng ảnh chụp màn hình dự toán công trình của Trịnh Cương lên diễn đàn. Chín tấm ảnh, mỗi tấm đều chụp lại bảng dự toán đã in, con dấu đỏ, chữ ký, số tiền, rõ ràng rành mạch.
Những dữ liệu này tôi chưa từng tiếp xúc, không biết ai đã chụp, làm thế nào mà có được.
Lượt xem bài viết đã vượt quá ba trăm, lượt chia sẻ cũng đang tăng lên.
Nhưng cùng chiều hôm đó, mẹ tôi lại bị thúc ép chuyển viện tại b/ệnh viện.
Người đến lần này không phải y tá, mà là một người đàn ông trung niên đeo kính, cổ tay áo vest đã mòn đến bóng loáng, kẹp một chiếc cặp tài liệu dưới nách, tự xưng là "người của khoa Y chính thuộc Sở Y tế".
Khi tôi đến b/ệnh viện, ông ta đang đứng ở cuối giường mẹ tôi lật b/ệnh án, lật rất chậm, ngón trỏ chỉ từng dòng từng dòng một, miệng phát ra những âm thanh "ừm, ừm" vô nghĩa.
Tôi đứng sau lưng ông ta, nhìn tấm lưng ấy, sau lưng áo vest có hai nếp nhăn, là dấu vết bị tựa vào ghế lâu ngày.
Ông ta lật xong, khép b/ệnh án lại, nói: Phòng b/ệnh này có b/ệnh nhân khác đang xếp hàng, các người cân nhắc chuyển viện đi, thủ tục chúng tôi có thể hỗ trợ làm.
Nói xong, ông ta đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
Tôi nhận lấy, không nhìn, đút vào túi.
Sau khi ông ta đi, tôi lôi tấm danh thiếp ra, trên đó in dòng chữ "Khoa Y chính Sở Y tế huyện - Chu... ".
Tôi x/é tấm danh thiếp làm đôi, ném vào thùng rác. Trong thùng rác có vỏ quýt của mẹ, nửa khô nửa ướt, làm ướt sũng mảnh giấy.
-- * --
Ngày thứ sáu: Một phụ huynh nhắn tin riêng gửi ảnh vết nứt sân trường, chụp chín tấm, mỗi tấm đều hiển thị ngày chụp là mùa thu năm ngoái.
Trong ảnh, vết nứt trên đường chạy rộng đến mức có thể nhét vừa một ngón tay, dưới lớp nhựa đường lộ ra phần nền xám trắng, bên cạnh vứt một nửa chai nước khoáng và một lon nước ngọt bị dẫm bẹp.
Ông ấy đính kèm một câu: Con trai tôi năm ngoái bị ngã ở đó, đầu gối phải kh//âu bốn mũi, nhà trường nói đường chạy nhựa không thể bắt nhà trường chịu trách nhiệm, bảo chúng tôi tìm đơn vị thi công. Đơn vị thi công là ai, cô chắc phải biết.
Cùng chiều hôm đó, bố từ chợ về, ngồi xổm dưới đất không nói lời nào.
Tôi hỏi bố sao vậy.
Bố bảo ngồi cả buổi sáng, chỉ b/án được ba cân khoai tây. Chị b/án hàng ở sạp bên cạnh lén dúi cho bố một túi sủi cảo đông lạnh, đẩy tay bố ra ngoài - đừng b/án ở đây nữa, lên phía tây thành phố thử xem, bên đó không ai quen bố đâu.
Bố cất sủi cảo vào tủ lạnh, cửa ngăn đ/á không đóng ch/ặt, lộ ra một đường khe trắng.
-- * --
Ngày thứ bảy: Tiệm karaoke của Tiểu Vũ xảy ra chuyện.
Chương 24
Chương 11
Chương 9
Chương 12
Chương 10
Chương 12
Chương 10
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook