Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/08/2026 21:47
Ông chủ cửa hàng bên cạnh ló đầu ra từ sau tấm rèm cửa: “Sáng nay có mấy người tới, bảo chồng cô n/ợ tiền, khóa cửa tiệm lại rồi, bảo đợi chồng cô về mới mở.”
Khi ông chủ nói “chồng cô n/ợ tiền”, giọng không lớn, nhưng phía tiệm sửa xe bên kia đường hình như cũng có người quay đầu nhìn lại. Tôi đứng đó, không biết nên để mắt vào đâu.
Ông chủ lại nói tiếp: “Sáng nay lúc chồng cô tới lấy két tiền, anh ta bảo vài hôm nữa là về, nhờ tôi trông chừng giúp.”
Khi nói, ánh mắt ông ta lướt qua sau lưng tôi một chút rồi thu hồi lại.
Tôi ngồi trên bậc thềm cửa tiệm, gọi điện cho mẹ tôi, reo ba tiếng thì có người bắt máy, tôi nói: “Mẹ à, không có gì, con chỉ hỏi thăm xem con bé thế nào thôi.” Rồi cúp máy.
Mẹ tôi ngập ngừng ở đầu dây bên kia: “Sao nghe giọng con lạ thế?”
Tôi đáp: “Con bị cảm.” Bà không hỏi thêm nữa.
Cúp máy, tôi ngồi trên bậc thềm, nhẩm lại giọng nói của mẹ trong đầu một lần nữa rồi mới đứng dậy. Vốn dĩ tôi muốn hỏi bà xem cuốn sổ đỏ căn nhà đó rốt cuộc để ở đâu, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt ngược vào trong.
Tên của bố mẹ chồng ghi trên quyết định niêm phong, con dấu đỏ đó chói mắt quá, kiểu gì tôi cũng phải gặp họ một lần.
Tôi về đến cửa nhà, chiếc chìa khóa cũ trong túi cắm vào ổ, không xoay được. Khóa lại bị thay rồi.
Lúc rút chìa ra, tôi cố đ/è ch/ặt tay để không bị run, trên miếng nhôm xuất hiện hai vết trầy trắng, rất mới, như hai vết thương nhỏ. Tôi nhìn hai vết trầy đó, không lau đi, lại nhét chìa khóa vào túi.
Câu nói “không cần” mà tôi nói với bác Vương sửa khóa sáng hôm đó đột nhiên hiện về, kèm theo đó là nửa câu sau của bác ấy: “Cái phố này người ta thay khóa nhiều lắm, có người sáng thay, chiều lại thay tiếp.”
Lúc đó tôi không hiểu, giờ thì hiểu rồi, mà cũng như chưa hiểu hết.
Tôi đứng trước cửa nhà mình, cách đó hai mươi bước chân là cửa nhà hàng xóm, chỉ cách một bức tường, nhà người ta mở được, mà chìa khóa nhà tôi lại không mở nổi.
Tôi đếm thử, từ cửa nhà tôi đến cửa nhà hàng xóm, tổng cộng hai mươi bước chân. Hai mươi bước này, tôi đi qua rồi lại đi lại.
Trên đường đi ngược trở về, tôi nghĩ: Cái nhà này, thật sự cần một chiếc chìa khóa mới vào được sao?
Tôi ngồi xổm xuống, nắm ch/ặt chiếc chìa khóa cũ trong lòng bàn tay, nắm đến mức lòng bàn tay đỏ ửng mới đứng dậy.
Tôi gọi điện cho A Thanh.
“Cậu tra giúp mình, lãi suất v/ay n/ợ vượt quá bao nhiêu là vi phạm pháp luật. Với lại, nếu trên thủ tục thế chấp có nhiều hơn một người ký tên, món n/ợ này nên tính thế nào.”
Khi gọi điện, giọng tôi rất vững vàng. A Thanh im lặng một lúc ở đầu dây bên kia rồi nói: “Có thứ gửi vào điện thoại cậu rồi đấy, về nhà rồi xem.”
Sau khi kết thúc cuộc gọi, tôi đứng tại chỗ một lúc, mới nhận ra trời đã sập tối.
Trời sắp tối, mà tôi vẫn đứng ngoài hành lang. Chìa khóa không cắm vào được cửa nhà mình, chồng tắt máy, tài khoản con gái bị đóng băng, cửa tiệm bị khóa, cảnh sát bảo tôi “đến tòa án khởi kiện”.
Tôi đứng ngoài cửa, lần đầu tiên cảm thấy, cái nhà này tôi không vào được nữa rồi. Nhưng tôi cũng không đi -- tôi ngồi xổm trong lối thoát hiểm, viết lại toàn bộ những khoản n/ợ mà tôi nhớ.
Nếu không vào được, thì tôi cứ tính cho rõ ràng xong xuôi rồi hẵng gõ cửa.
Bóng đèn ở lối thoát hiểm bị hỏng một cái, chớp tắt liên hồi, tôi nương theo chút ánh sáng đó viết vào mục ghi chú trong điện thoại, viết sai một chữ lại xóa đi viết lại.
Đến lần viết thứ ba, tôi mới phát hiện lòng bàn tay mình toàn nước, không biết là mồ hôi hay thứ gì khác.
Tôi đang viết thì màn hình điện thoại sáng lên, là một tin nhắn thoại A Thanh gửi tới: “Bản sao của tờ giám định đó mình đã gửi cho cậu rồi, bảo trọng.”
Bên dưới còn có một dòng chữ: “Sổ đỏ nhà cậu, mình giữ lại một bản sao.”
Tôi nhìn chằm chằm hai chữ “sổ đỏ” rất lâu, sợi dây th/ần ki/nh trong lòng từ từ căng thẳng. Tôi trả lời một chữ: “Được.”
Khi đi ra từ lối thoát hiểm, tôi đi ngang qua ô cửa sổ mở hờ ở góc hành lang, trên bậu cửa có một mẩu tàn th/uốc, chưa hút hết, đầu lọc hơi vàng ố. Cái nhãn hiệu đó, chính là loại mà chồng tôi hay hút.
Anh ấy không bao giờ dập tắt tàn th/uốc hẳn, toàn ấn xuống bậu cửa sổ mà di di hai cái. Trên bậu cửa quả nhiên có một vết di, rất mới.
Tôi đứng đó, đợi mắt thích nghi với bóng tối trong hành lang rồi mới tiếp tục xuống lầu.
Tôi đẩy cửa tiệm sửa khóa của bác Vương, bác ấy đang bôi dầu cho một lõi khóa mới, thấy tôi vào cũng không ngẩng đầu lên.
“Đến rồi à?”
Tôi nói: “Bác Vương, hôm trước bác bảo phố này người ta thay khóa nhiều, sau đó cháu nghĩ lại, muốn hỏi bác một câu -- khóa nhà cháu, đã thay mấy lần rồi?”
Tay đang bôi dầu của bác ấy khựng lại.
“Khóa nhà cô à? Tuần này ba lần rồi. Chưa tính cái lần mất chìa khóa đâu nhé.”
Bác ấy ngẩng đầu nhìn tôi.
“Cái chìa khóa trong tay cô ấy, vứt đi được rồi.”
Tôi đáp: “Không nên vứt.”
Nói xong tôi bỏ đi.
-- * --
Chương 13
Chương 24
Chương 18
Chương 18
Chương 8
Chương 20
Chương 10
13
Bình luận
Bình luận Facebook