Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/08/2026 21:34
Anh ấy vơ lấy áo khoác, khi đi đến cửa, tay vịn lên khung cửa một lúc, đầu cúi xuống trong thoáng chốc, thở hắt ra một hơi dài như thể vừa vác cả ngày trời xi măng mà chưa được trút bỏ.
Nhưng ngay sau đó, anh ấy đã sập cửa cái rầm rồi bỏ đi.
Tiếng bước chân trong sân ngày một xa dần.
Tôi ngồi xổm bên bếp một lúc lâu, đầu gối tì lên nền gạch men lạnh lẽo, trong tai ù đi.
Ngồi đủ rồi, tôi đứng dậy dọn những mảnh bát vỡ, từng miếng từng miếng bỏ vào thùng rác, tay không run, nhưng nước mắt cứ tự rơi xuống.
Có một mảnh sứ vỡ vẫn còn dính chút canh trứng, tôi dùng ngón tay lau sạch rồi mới ném vào.
Tôi ngồi xổm dưới đất, cúi đầu nhìn mảnh sứ vỡ đó, đưa tay nhặt lên, soi dưới ánh sáng xem thử.
Trong đầu tôi chỉ nghĩ duy nhất một điều: Anh ấy không phủ nhận.
Tôi hỏi “Thúy Phương là ai”, anh ấy không trả lời, nhưng anh ấy đã hất đổ bàn -- đó chính là câu trả lời rồi.
-- * --
Nửa đêm về sáng, tôi ngồi bên mép giường, lôi giấy đăng ký kết hôn ra xem đi xem lại, trên đó là gương mặt tôi năm hai mươi hai tuổi, đôi mắt cong cong.
Trên lớp màng ép nhựa của ảnh có một vết trầy, tôi dùng ngón cái miết thử nhưng không sạch.
Trời tờ mờ sáng, tôi thay một bộ quần áo sạch sẽ nhất.
Tôi nhấc ống nghe điện thoại trên bếp lên, định gọi cho mẹ đẻ, nhưng bấm được hai số lại đặt xuống.
Lần trước nói với mẹ là Đại Quân đối xử không tốt với mình, mẹ chỉ nói một câu: “Gái xuất giá như bát nước hắt đi.”
Tôi đặt ống nghe xuống, rồi gói giấy đăng ký kết hôn và căn cước công dân vào trong một mảnh vải.
Đó là mảnh vải Iót từ chiếc áo bông cũ, giặt đến bạc màu, sờ vào mềm nhũn.
Khi gói giấy tờ, tôi nhìn thấy mấy vết gỉ sắt trong lòng bàn tay, những vụn gỉ vẫn còn găm trong các đường chỉ tay, tôi phủi thử nhưng không sạch, thôi thì cứ để vậy.
Tôi bắt chuyến xe sớm đi lên huyện, xe xóc nảy hơn một tiếng đồng hồ, lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi.
Ngoài cửa sổ, lúa trên đồng vừa gặt xong, đất đai trơ trọi, tôi nhìn chằm chằm vào mảnh đất trống đó một lúc lâu.
Đến huyện, tôi không tìm được chỗ Hội Phụ nữ, bèn hỏi một chị lao công đang quét đường.
Chị ấy nhìn tôi từ trên xuống dưới, rồi bĩu môi về phía tòa nhà cũ:
“Tòa đó, chỗ hành lang chất đầy hộp hồ sơ ấy.”
Hội Phụ nữ huyện nằm trong một tòa nhà cũ, hành lang chất đầy các hộp hồ sơ, sặc mùi bụi giấy.
Một nữ cán bộ họ Chu tiếp đón tôi, chị ấy bảo tôi ngồi, rót cho tôi một cốc nước nóng.
Tôi đưa tay ra nhận cốc giấy, tay run lên, nước nóng b/ắn ra làm tôi bỏng, tôi hít một hơi.
Cô Chu vội lấy giẻ lau, vừa lau vừa thở dài:
“Chị à, chúng tôi ở đây đã gặp không ít trường hợp, đàn ông cứ hễ vội là những thứ quan trọng nhất đều biến mất. Những giấy tờ quan trọng của bản thân, chị phải tự nắm lấy cho chắc.”
Nói xong, cô ấy bẻ cong một đoạn miệng cốc rồi mới đưa cho tôi.
Cô ấy nghe tôi kể xong, cúi đầu im lặng một lúc, lật hai trang hồ sơ cũ trên bàn, như thể nhớ ra điều gì đó, mới hạ thấp giọng nói:
“Chị à, chúng tôi từng tiếp nhận những vụ tương tự, đàn ông hễ vội là việc đầu tiên họ làm là chuyển hết tiền đi. Sổ tiết kiệm, giấy tờ trong nhà phải tự mình giữ lấy, nhỡ đâu có chuyện gì xảy ra...”
Cô ấy nhìn ra ngoài một chút vì sợ có người nghe thấy.
Cô ấy đưa cho tôi một mảnh giấy ghi số điện thoại, lúc nhận lấy, tay tôi run run.
Những con số trên mảnh giấy viết nguệch ngoạc, mực bị nhòe một góc nhỏ.
Tôi gấp mảnh giấy lại vuông vức, giấu vào túi áo trong, cục tức nghẹn trong lồng ngựk dường như cũng tan đi được một chút.
-- * --
Sau này tôi mới biết, tối hôm đó sau khi sập cửa, Trương Đại Quân đi thẳng đến nhà bố mẹ anh ấy, mẹ anh ấy gọi điện cho mấy người họ hàng suốt đêm.
Ngày hôm sau tôi ra tiệm tạp hóa m/ua muối, ông Trần chủ tiệm vừa trả lại tiền thừa vừa bắt chuyện với tôi:
“Tú Lan à, nghe nói cô định lên thành phố tố cáo Đại Quân à? Mẹ lão Trương tối qua gọi bảy tám cuộc điện thoại, nửa đêm nửa hôm mà hàng xóm ai cũng nghe thấy.”
Tôi “ừ” một tiếng, nắm ch/ặt túi muối rồi bước nhanh ra khỏi cửa.
-- * --
Chiều muộn ngày hôm sau, tôi về đến nhà, đèn trong phòng khách đã sáng -- mẹ chồng không biết đã đến từ lúc nào, đang ngồi một mình trên chiếc ghế gỗ ở chính giữa.
Bà thấy tôi liền lên tiếng:
“Đại Quân gọi điện bảo mẹ là con định lên thành phố tố cáo nó, mẹ thức trắng cả đêm...”
Nói rồi bà trượt từ trên ghế xuống, “bịch” một tiếng quỳ trước mặt tôi, hai tay nắm ch/ặt lấy ống quần tôi, nước mắt giàn giụa:
“Tú Lan, coi như mẹ c/ầu x/in con, nhà họ Trương chúng ta không mất mặt được! Làm vợ thì phải biết cam chịu!”
“
Tôi cúi người định đỡ bà dậy, bà không chịu đứng lên.
Bà nắm ch/ặt lấy ống quần tôi, cứ lặp đi lặp lại câu “cam chịu đi, cam chịu đi”, giọng nghe như đang khóc mà cũng như đang tụng kinh.
Tôi chỉ thấy một ngọn lửa bùng lên trong lòng, tại sao tôi phải cam chịu?
Tôi cố sức rút ống quần ra, bà lại càng nắm ch/ặt hơn, những ngón tay bấm sâu vào vải.
Mái tóc bạc trên đỉnh đầu bà cứ lay động trước mắt tôi, lơ thơ lác đác, tôi nghiến răng, không nói một lời.
Sau khi mẹ chồng đi khỏi, tôi ngồi trên ngưỡng cửa, dùng tay vuốt phẳng lại ống quần bị vò nhăn nhúm từng chút một.
Chương 9
Chương 12
Chương 10
Chương 14
Chương 11
Chương 10
Chương 10
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook