Bác sĩ bảo tôi không sống qua nổi tháng này, bảo tôi lập danh sách di nguyện. Việc đầu tiên trong danh sách: Giết chết người cha đã để mặc tiểu tam bức tử mẹ tôi.

Đèn không bật, chỉ có màn hình điện thoại của chị ấy sáng lên.

Chị ấy hạ thấp giọng nói: “Mẹ em không phải tự mình điều tra đâu. Năm đó cả chị và Chu Mẫn đều đang giúp bà ấy.”

Ngón tay chị ấy không ngừng miết lên vỏ điện thoại, “Trước khi Chu Mẫn bị đưa đi, cô ấy đã gửi cho chị thứ quan trọng nhất. Chị không dám để ở ký túc xá--con trai chị làm bảo vệ ở b/ệnh viện này, là người của cha em. Hai năm nay chị giả vờ như không biết gì về chuyện của mẹ em, gặp ai cũng nói ‘Tiếc cho chị Lâm quá’, họ thấy chị đã mềm lòng nên mới buông tha.”

Chị ấy ngồi xổm xuống, cạy lớp ngăn cách dưới đáy tủ hồ sơ--tấm sắt đã bị tua vít nạy, mép cong lên.

Lấy ra một túi giấy kraft, bên ngoài bọc túi nilon chống ẩm, quấn ba lớp.

Bên trong là danh mục chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh do mẹ tôi viết tay: Số lô khớp nhân tạo quá hạn, thông tin b/ệnh nhân phẫu thuật, thời gian và số tiền nhận lại quả, cùng tên những người tham gia cuộc họp--cha tôi, Chu Kiến Minh, Phó cục trưởng Cục Y tế Triệu.

Sau mỗi mục đều có chú thích vị trí lưu trữ gốc trong ngoặc đơn, bao gồm “Tủ B, tầng bốn”.

Tôi nhìn dòng chữ “Tủ B, tầng bốn”--lần trước khi tôi đến phòng lưu trữ dưới tầng hầm, vị trí đó trống không.

Chị Trần chỉ vào cột “Số lô khớp nhân tạo quá hạn” trong danh mục và nói, lô khớp này là cha tôi và Phó cục trưởng Triệu liên thủ lấy ra từ kho, sau khi đổi nhãn thì trực tiếp đưa lên bàn mổ.

Ba b/ệnh nhân, hai người bị liệt, một người ch*t trong ICU.

Mẹ tôi điều tra ra chuyện này nên mới bị vu khống trong ca “t/ai n/ạn y tế” đó.

Tay chị Trần bóp ch/ặt lấy mu bàn tay tôi, móng tay gần như cắm vào th!t: “Em phải nhanh lên. Mẹ em năm xưa cũng từng bước điều tra ra như vậy, rồi bà bị giam trong phòng lưu trữ tầng hầm thứ hai. Ba ngày sau, bà “nhảy” từ trên tầng thượng xuống. Đây là phòng lưu trữ tòa nhà nội trú, tầng âm một, không phải căn phòng mẹ em bị giam--nhưng từ đây có thể nhìn thấy lối vào tầng hầm thứ hai.”

Khi chị ấy nói từ “nhảy”, giọng chị ấy vỡ vụn.

Tôi hỏi tại sao chị không đưa cho tôi sớm hơn.

Chị ấy buông tay, lùi lại một bước, lưng tựa vào tủ hồ sơ, chiếc tủ sắt phát ra tiếng động trầm đục.

Chị ấy nói: “Con trai chị làm bảo vệ ở b/ệnh viện này. Cha em dùng biên chế của nó để đe dọa chị. Ngày Chu Mẫn bị đưa đi, chị đã ngồi trong phòng lưu trữ này suốt một đêm.”

Màn hình điện thoại tắt ngấm, tối đen hoàn toàn.

Trong bóng tối, tôi nghe thấy tiếng chị ấy thở dốc, rất khẽ.

-- * --

Khi trời sắp sáng, tôi trở về căn nhà thuê.

Khóa cửa, kéo rèm ch/ặt, dùng chiếc điện thoại cục gạch chụp ảnh lại từng trang tài liệu bằng chứng.

Mỗi lần chụp xong một trang, tôi lại dừng lại thở dốc, ho hai tiếng, trên mu bàn tay có vệt m/áu.

Chụp xong, tôi bỏ điện thoại vào túi nilon buộc ch/ặt, rút thẻ nhớ ra bọc kỹ bằng khăn giấy, giấu dưới miếng Iót giày.

-- * --

Buổi sáng, tôi sắp xếp ảnh b/ệnh án và ghi chép số lô thành tài liệu tố cáo.

Dùng đầu đọc thẻ cắm thẻ nhớ vào máy tính công cộng, sao chép ảnh ra.

In tại tiệm internet bằng máy tính công cộng, xóa tệp, dọn sạch thùng rác.

Sau đó dùng điện thoại bàn bên đường liên lạc với một phóng viên điều tra ở tỉnh.

Số của anh ta là tôi tìm được trên tờ báo cũ.

Trong điện thoại, anh ta nói: “Ba ngày sau gặp, mang đủ bản gốc.”

Hẹn ở quán mì bên cạnh bến xe thành phố.

Tôi nói được.

Cúp điện thoại, tôi đứng trong bốt điện thoại công cộng rất lâu, nhìn những người đi ngang qua bên ngoài.

-- * --

Ngày thứ ba, tôi không đợi được phóng viên.

Thứ tôi đợi được là Phó viện trưởng Chu Kiến Minh đẩy cửa quầy hướng dẫn, theo sau là hai bảo vệ.

Ông ta công khai tuyên bố: “Trần Vũ, cô bị đình chỉ công tác. Lợi dụng chức vụ để đá/nh cắp thông tin riêng tư của b/ệnh nhân.”

Mười mấy người đang xếp hàng đăng ký khám trước quầy đều quay đầu nhìn tôi.

Tôi hỏi bằng chứng đâu.

Ông ta xoay màn hình điện thoại về phía tôi--đó là toàn bộ nội dung email tôi gửi cho phóng viên, bao gồm tất cả tệp đính kèm.

Ảnh chụp màn hình từ chiếc điện thoại cục gạch đều có đủ, xếp từng tấm một.

Sau này nhớ lại, hôm đó người quản lý tiệm internet nhìn tôi thêm vài lần, tôi cứ ngỡ là mình nghĩ nhiều.

Tôi đứng im, trong lòng rà soát lại tất cả mọi người.

Phóng viên, chị Trần, Chu Mẫn, và cả số điện thoại bí ẩn gửi cho tôi chữ “đợi” kia.

Chu Kiến Minh lấy lại điện thoại: “Quyết định của văn phòng viện. Nộp thẻ nhân viên ra.”

Tôi tháo thẻ nhân viên trước ngựk đặt lên quầy, quay người bước đi.

Ra khỏi cổng lớn, tôi đứng lại trước cửa tiệm tạp hóa.

Vặn nắp chai ba lần mới mở được--tay vẫn còn run, những dòng chữ trên tờ giấy đình chỉ công tác cứ xoay vần trong đầu.

Đứng đó uống hết nước, vứt chai vào thùng rác.

đ/ập nát chiếc điện thoại cục gạch, vứt vào những thùng rác khác nhau.

M/ua hai chiếc điện thoại người già và vài thẻ SIM dùng một lần, lắp vào trong nhà vệ sinh công cộng.

Dùng thẻ mới gửi một tin nhắn cho số bí ẩn kia, chỉ gửi đúng một chữ: “Ai”.

Không có hồi âm.

-- * --

Sau đó đi tìm tiệm in ấn.

Chọn một tiệm không có camera, chuyển ảnh trong thẻ nhớ dưới miếng Iót giày thành bản in giấy, rồi đ/ốt thẻ nhớ đi.

Danh sách chương

5 chương
01/08/2026 17:36
0
01/08/2026 17:36
0
07/08/2026 21:21
0
07/08/2026 21:21
0
07/08/2026 21:21
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Bạn cùng phòng ăn sạch đồ trong tủ lạnh tôi rồi bảo 'bạn bè cả mà, đừng tính toán', tôi liền trừ sạch tiền cọc của cô ta, cô ta khóc lóc đòi tìm chủ nhà phân xử – chủ nhà chính là dì tôi.

Chương 9

3 phút

“Bác sĩ Lý, có phải chồng cô tên Vương Cương không?” Tôi gật đầu: “Có chuyện gì sao?” Y tá trưởng nói: “Anh ta… trong lúc đang làm chuyện ấy trên xe thì gặp tai nạn. Vừa được đưa tới bệnh viện chúng ta.”

Chương 12

6 phút

“Bụng mang dạ chửa, ngoài con trai tôi ra thì ai thèm lấy cô!”: Mẹ chồng từ chối thách cưới, tôi lập tức phá thai rồi ly hôn, bà đâu biết con trai bà bị yếu tinh trùng.

Chương 10

10 phút

“Em trai con muốn mua xe, con đưa năm vạn đi.” “Mẹ ơi, tiền thuê nhà con còn sắp không trả nổi đây này.” “Vậy thì dọn về nhà mà ở, tiết kiệm tiền cho em con.”

Chương 12

12 phút

Tôi xuyên thành chính thất pháo hôi trong truyện ngược, hệ thống bắt tôi đi theo cốt truyện để bị đuổi khỏi nhà. Tôi quay xe tố cáo tra nam trốn thuế – cốt truyện sụp đổ, tôi được sống, còn hắn thì vào tù.

Chương 10

15 phút

Mẹ nuôi tôi khôn lớn chẳng dễ dàng: Chồng 'bám váy mẹ' muốn thuê người báo hiếu, tôi bắt chước theo thế là cả nhà yên ấm

Chương 9

17 phút

“Nghiên Nghiên, chúng ta không còn thuộc về cùng một thế giới nữa.” Sau khi bạn trai tra nam đỗ cao học liền ngoại tình, tôi gọi cho bố là tỷ phú: “Con đồng ý về nhà kế thừa công ty rồi.”

Chương 12

19 phút

Vừa cưới mẹ chồng đã đòi quản lý tài chính, tôi vung sổ đỏ: 'Đây là nhà tôi, tôi là chủ!'

Chương 10

22 phút
Bình luận
Báo chương xấu