Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/08/2026 22:56
Khi đứng dậy, vì ngồi xổm quá lâu, chân bà ta bị tê, loạng choạng một lúc mới đứng vững.
Bà ta dẫn tôi đến tiệm trà sữa ở đầu ngõ, lấy từ trong túi ra một tờ giấy: “Bố cháu bảo, cháu ký cái này thì ông ấy mới yên tâm.”
Loa của tiệm trà sữa đang phát một bài hát rất ồn ào, tôi đọc đi đọc lại tờ giấy đó hai lần, trong tai chỉ toàn là tiếng ồn.
Trên giấy là mấy chữ to: Thỏa thuận tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế.
Chữ được in bằng máy, phông chữ Tống, ngay ngắn chỉnh tề, bên dưới là những đường gạch ngang, chờ điền tên và ngày tháng.
Tôi hỏi tại sao phải ký cái này.
Bà ta nói: “Bố cháu sợ mẹ kế cháu tranh tiền, nên viết cái này trước cho cả nhà yên tâm, còn tiền thì ông ấy sẽ âm thầm đưa cho cháu.”
Khi bà ta nói, mắt rất sáng, giọng rất trôi chảy, như thể đoạn này bà ta đã nói hàng trăm lần rồi.
Bố tôi đang hôn mê, làm sao có thể bảo người ta đợi tôi ở cổng? Ý nghĩ này lóe lên trong đầu tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, cây bút xoay hai vòng trên ngón tay, chợt nhớ đến cảnh bố nằm trên giường b/ệnh không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Khi cây bút xoay vòng thứ hai, tôi dừng lại, cắn vào nắp bút, cắn ra một hàng dấu răng.
Nghĩ đến số tiền trong thẻ còn chưa đến sáu mươi phần trăm viện phí, cây bút vẫn đặt xuống.
Tên tôi ký từng nét một, lúc ký nét ngang cuối cùng của chữ “Nhã”, đầu bút dừng lại trên giấy, để lại một chấm mực nhỏ.
Bà ta nói còn cần bản sao căn cước công dân.
Tôi lục trong túi ra bản sao đưa cho bà ta.
Bà ta chuyển khoản ngay trước mặt tôi, điện thoại tôi lập tức nhận được thông báo tiền về.
Bà ta lại đưa trang chuyển khoản thành công cho tôi xem: “Hai vạn này là bố cháu đưa trước làm tiền cọc, b/ệnh viện cần kiểm tra tài sản, cháu cứ để tiền vào thẻ đi, mai số còn lại sẽ tới.”
Tôi mở tin nhắn ngân hàng, con số dư tài khoản nhiều hơn hôm qua hai vạn, mắt tôi hơi cay.
Bà ta cất điện thoại nói: “Còn phải chạy dòng tiền, số thẻ, mã x/ác thực tin nhắn, mật khẩu thanh toán đều phải thao tác tại chỗ, kiểm tra xong mới động được vào tiền.”
Tôi hỏi một câu: “B/ệnh viện cần mật khẩu thanh toán sao?”
Bà ta lập tức đáp lời: “Đây là quy trình kiểm tra tài sản, sáng mai tám giờ tiền không “chảy qua” thì giường b/ệnh sẽ bị người khác lấy mất.”
Tôi liếc nhìn thời gian, nhớ đến tiếng tít tít của máy theo dõi trong phòng b/ệnh.
Bà ta giục tôi: “Nhanh lên, bố cháu đang đợi phẫu thuật đấy.”
Tôi nắm ch/ặt điện thoại, đọc mã x/ác thực vừa nhận được ra.
Về sau tôi mới biết, trong phần ghi chú của khoản tiền hai vạn đó có ghi “Trương Lệ chuyển khoản”, nhưng lúc đó tôi quá vội vàng nhìn con số kia nên không để ý đến cái tên này.
Bà ta lấy điện thoại của tôi qua, bấm hai cái rồi đưa trả lại, mỉm cười: “Cháu thấy chưa? Tiền vào được thì ra được.”
Ống hút trà sữa trong tiệm bị hút đến tận đáy, phát ra tiếng sột soạt.
Tôi nắm ch/ặt điện thoại quay về b/ệnh viện, trên đường vẫn còn nghĩ: Liệu ca phẫu thuật của bố có hy vọng rồi không.
Đi ngang qua hiệu th/uốc, tôi định m/ua cho bố một hộp tăm bông, lúc rút tiền mới phát hiện ví để quên ở tiệm trà sữa, lại quay lại lấy.
-- *
Tám giờ tối, tôi kiểm tra ngân hàng, hai vạn đó đã bị chuyển đi, kéo theo cả một trăm hai mươi tư nghìn trong thẻ của tôi, chia làm ba lần, không còn một xu.
Số dư trên màn hình là con số không.
Tôi nhìn chằm chằm vào con số không đó rất lâu, rồi thoát ra đăng nhập lại một lần nữa, vẫn là con số không.
Tôi lao về tiệm trà sữa, người đã đi từ lâu.
Chủ tiệm nói bà ta là khách thuê ngắn hạn, chiều nay đã trả phòng rồi.
Trời vẫn đang mưa.
Tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa trước cửa tiệm trà sữa, lau màn hình điện thoại hai lần, số dư vẫn là không.
Tôi đứng dậy, đi đến đồn công an báo án.
Viên cảnh sát trực ban lập biên bản, nói bên nhận tiền ở tỉnh khác, điều tra cần thời gian, bảo tôi về đợi tin.
Tôi hỏi phải đợi bao lâu, ông ấy không trả lời.
-- *
Tôi cầm bản sao “tự nguyện từ bỏ thừa kế” lao vào phòng b/ệnh.
Mẹ kế đã ngồi trên chiếc ghế đó, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, ngồi rất thẳng, như đang đợi tôi.
Mẹ kế đ/ập tờ giấy tôi ký lên tủ đầu giường: “Mày không phải giỏi lắm sao? Mày không phải đổi mật khẩu sao? Mày đổi đi.”
Tờ giấy đ/ập lên mặt tủ, nảy lên một cái rồi rơi xuống đất, bà ta không nhặt, tôi cũng không nhặt.
Giọng tôi r/un r/ẩy: “Đó là giả, là một cú lừa.”
Tôi cúi người nhặt tờ giấy lên, góc giấy ướt một mảng, không biết là nước mưa hay nước mắt.
Bà ta nói: “Giả hay không, mày đã ký tự nguyện từ bỏ, người thân đều nhìn thấy cả, tao mang đi cho phòng y vụ xem, mày cũng không giải thích rõ được là mình có tham tiền hay không đâu.”
“Người nhà ký tên tao sẽ ký, còn phẫu thuật thì tao không ký.”
Khi bà ta nói “phẫu thuật tao không ký”, giọng điệu rất bình thản, như đang nói tối nay không nấu cơm vậy.
Em trai Trương Lỗi từ ngoài cửa đi vào, rút phích cắm dây theo dõi.
Miệng lầm bầm một câu: “Bố, nhẫn nhịn một chút, con tìm được thần y rồi, không nằm viện nữa, mình đi thôi. Thần y nói rồi, chữa khỏi cho bố, tiện thể giúp con xóa n/ợ luôn.”
Máy theo dõi phát ra một tiếng kêu dài, y tá lao vào, nó đẩy mạnh y tá ra, động tác rất nhanh.
Chương 13
Chương 24
Chương 18
Chương 18
Chương 8
Chương 20
Chương 10
13
Bình luận
Bình luận Facebook