Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/08/2026 22:27
Trong cổ họng Phương Thảo phát ra một âm thanh nhỏ xíu, như tiếng chuột bị giẫm phải đuôi.
Bố chồng không thèm đếm xỉa đến nó, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn chiếu lên mặt ông, ông cứ ngồi như thế cho đến tận đêm.
Tôi không đi, cứ đứng ngay cửa phòng sách.
Đêm đến, bố chồng ngồi trên ghế, chiếc gậy chống trượt khỏi tay, nảy lên trên sàn rồi lăn vào góc tường.
Phương Thảo quỳ xuống ôm lấy chân ông, ông đẩy mạnh nó ra, lực mạnh đến mức Phương Thảo đ/ập người vào tủ sách, những lọ th/uốc phía trên đổ rào rào, lăn lóc khắp sàn.
Bố chồng lên cơn nhồi m/áu cơ tim, xe c/ứu thương lại đến một lần nữa, lần này thì không c/ứu kịp.
Khi bác sĩ bước ra, họ lắc đầu sau lớp khẩu trang.
Tôi không hỏi vì nguyên nhân gì.
Ba tháng đá/nh tráo th/uốc đó, trái tim ông ta sớm đã bị tôi mài cho mỏng đi rồi.
Mấy câu nói kia của Phương Thảo, chẳng qua chỉ là cọng rơm cuối cùng mà thôi.
Câu này tôi không nói với bất kỳ ai, cứ để nó mục rữa trong bụng.
Ngay cả bản thân tôi cũng chẳng x/ác định được, liệu mình có tư cách để h/ận ông ta hay không.
Khi tin tức truyền về nhà, mẹ chồng nằm bệt dưới đất gào khóc, x/é cả quần áo mình, hai chiếc cúc áo văng ra, lăn dưới gầm sofa.
Vương Cường lấy đầu đ/ập vào tường, đ/ập đến mức bong cả mảng vữa, đ/ập ba cái, trên trán sưng lên một cục u lớn.
Triệu Phương Thảo đứng ở cửa, mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc, môi r/un r/ẩy muốn nói gì đó mà không thốt nên lời.
Nó nhìn tôi một cái, ánh mắt đó không phải là h/ận, mà là trống rỗng.
Tay nó vẫn nắm ch/ặt điện thoại, thư mục trên màn hình vẫn đang mở.
Tôi đứng ở cửa bếp, tay bưng bát cháo trắng, từng thìa từng thìa uống cạn.
Cháo đã nguội, hạt gạo trôi xuống cổ họng hơi nghẹn lại.
Uống xong, đặt bát vào bồn rửa, rửa sạch rồi úp lên giá.
Trên giá bát xếp bốn cái bát, cái của tôi nằm ở ngoài cùng bên phải.
-- * --
Đám tang bố chồng được ấn định ba ngày sau.
Cái nhà đó hoàn toàn lo/ạn lạc.
Mẹ chồng và Phương Thảo túm tóc đá/nh nhau ở phòng khách, mẹ chồng gi/ật được một nắm tóc của Phương Thảo, Phương Thảo đẩy mẹ chồng ngã vào bàn trà.
Chẳng ai lo việc linh đường, ảnh thờ là tôi đi tiệm rửa ảnh phóng to, ông ta mặc chiếc áo sơ mi màu xám đó.
Tôi nhờ chị Lâm đi in giúp tôi những tấm danh thiếp kia.
Chị Lâm là đồng nghiệp cũ khi tôi còn làm thuê theo giờ ở nhà máy, chị nghe tôi bảo muốn in đồ, không hỏi nhiều, ngày hôm sau đã nhét danh thiếp vào tay tôi.
Lúc đi chị ngoái đầu nhìn tôi một cái, nói: “Phương Hoa, em tự bảo trọng.”
Sau này ngày đám tang, tôi nhìn thấy chị đứng từ xa ở đầu ngõ, muốn vào mà không dám.
Sau này tôi mới biết cảnh sát vì chuyện chị in mấy thứ đó cho tôi mà tìm đến chị, chị mất công việc nhân viên sắp xếp hàng hóa ở siêu thị, phải chuyển sang khu khác.
Đêm canh linh cữu, mẹ chồng trước mặt mấy người họ hàng, chỉ tay vào mũi tôi m/ắng: “Chính là con đàn bà đ/ộc á/c này đá/nh tráo th/uốc hại ch*t bố chồng mày! Nó còn mặt mũi đứng trước linh cữu!”
Những người họ hàng đồng loạt lùi lại, ánh mắt nhìn sang vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
Tôi không cãi lại, trong tai ong ong, nhưng hòn đ/á trong lòng lại được đặt xuống đất.
Tôi nhìn chằm chằm chiếc áo sơ mi xám trên ảnh thờ, dưới ánh đèn trắng của từ đường thầm nghĩ: Cái gì đến, sớm muộn cũng sẽ đến.
Đêm đó về nhà, tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa trong bếp, chép những đoạn video giám sát hạ đ/ộc trong điện thoại của em gái—đoạn mà nó bắt tôi xem, tôi nhắm mắt cũng có thể đọc thuộc lòng hình ảnh—và các đoạn ghi âm vào USB.
Lại sắp xếp cả những ghi chép về việc mẹ chồng đi thuê phòng với gã đàn ông bên ngoài.
Ghi chép thuê phòng của mẹ chồng là tôi tranh thủ lúc bà đi tắm, dùng điện thoại của bà đăng nhập vào ứng dụng khách sạn để chụp màn hình, mật khẩu khóa màn hình của bà là ngày sinh của Vương Cường, mười năm chưa từng đổi.
Tôi in những thứ này ra làm ba bản, máy in kêu o o, từng tờ giấy chạy ra vẫn còn hơi ấm.
Khi máy in làm việc, tôi ngồi bên cạnh uống cháo trắng, từng thìa từng thìa uống cạn.
Sau đó cho tài liệu đã in vào ba chiếc túi giấy da bò.
Ba chiếc túi giấy da bò đặt cạnh nhau trên bàn, căng phồng.
Tôi quấn ch/ặt dây buộc trên mỗi túi, nhấn mạnh lên miệng phong bì.
Tôi lôi chiếc váy đỏ mặc lúc xuất giá mười năm trước ra—mùi băng phiến dưới đáy rương rất nồng.
Chiếc váy đã phai màu, vòng eo hơi chật, khóa kéo đến nửa chừng thì kẹt lại, tôi dùng sức kéo lên.
Đứng trước gương mặc vào, chải tóc cho gọn gàng, dùng chiếc lược gỗ g/ãy răng chải mười cái.
-- * --
Ngày đám tang có rất nhiều người đến, họ hàng hàng xóm chen chúc chật kín cả gian nhà.
Trong sân bày đầy vòng hoa, giấy làm vòng hoa bị gió thổi kêu xào xạc.
Khi tôi mặc chiếc váy đỏ đó bước vào, tất cả mọi người đều im bặt.
Có người hít ngược một hơi, có người lùi lại nửa bước, cốc trà trong tay chị dâu suýt nữa rơi xuống đất.
Phương Thảo nhìn thấy tôi, miệng vừa há ra, tôi đã đi tới trước linh cữu, chỉ vào ba chiếc túi giấy da bò trên bàn.
Tay tôi đưa về phía bụng, qua lớp váy đỏ, sờ lên miếng đệm bông đã kh//âu suốt ba tháng qua.
Chương 13
Chương 24
Chương 18
Chương 18
Chương 8
Chương 20
Chương 10
13
Bình luận
Bình luận Facebook