Chồng quỳ gối thú nhận ngoại tình với em gái tôi, tôi im lặng hồi lâu rồi nói: 'Đứa bé trong bụng tôi là con của bố anh.'

Tôi chưa bao giờ để ý rằng trên mặt cái đồng hồ vốn dĩ không chạy đó, lỗ kim giây lại là một chấm đen bằng đầu kim—vị trí nó giúp tôi đặt, đối diện thẳng với tủ th/uốc.

Khi xe rẽ, tôi bị văng vào cửa xe, vai đ/ập mạnh vào tay nắm khiến mắt tôi tối sầm lại.

Tôi đưa tay ôm lấy bụng—cái thói quen đó chẳng thể c/ứu được tôi, nhưng ký ức cơ thể của cơ bắp thì không sao sửa được.

Phương Thảo liếc nhìn tôi, khóe miệng động đậy nhưng không nói gì.

Nó dí màn hình điện thoại vào mắt tôi, phát một đoạn ngắn: Tôi vặn mở lọ th/uốc, đổ bột bên trong viên nang ra, đổi thành bột mì, rồi vặn lại.

Bột mì lấy từ túi bột trên bếp, tôi dùng tay bốc, đầu ngón tay dính đầy màu trắng.

Tôi nhìn hình ảnh nó chiếu, nhớ lại lúc mình đổ th/uốc tay chưa từng r/un r/ẩy.

Việc đá/nh tráo th/uốc chỉ là muốn ông ta nằm liệt giường vài ngày để tôi tiện lục lọi đồ đạc—trong ngăn kéo khóa kín ở phòng sách của ông ta, giấu thứ gì đó mà tôi không hề hay biết.

Tôi chằm chằm nhìn vào màn hình, cảm thấy thứ gì đó trong bụng quặn lên dữ dội, đ/au đến mức tôi phải gập người lại.

Không phải cảm giác giả tạo như miếng đệm bông, mà là đ/au thật sự, như có một sợi dây thép đ/âm từ trong ra ngoài.

Xe dừng ở một trạm xe buýt, họ đẩy tôi xuống.

Đầu gối tôi đ/ập vào lề đường, trầy xước một mảng da.

Phương Thảo ném ra từ cửa sổ xe tờ mười tệ, nói: “Chị, còn bày trò nữa thì tôi cho chị vào tù ngồi đến già.”

Khi xe chạy đi, khói xả phun thẳng vào mặt tôi.

Trong thùng rác cạnh trạm xe buýt vứt một con búp bê vải, bẩn thỉu, bông từ chỗ cổ lòi ra ngoài.

Tôi nhìn hai cái, nhớ lại con búp bê từng kh//âu cho cô cháu gái nhỏ, đường kim mũi chỉ cũng vặn vẹo thế này—sau đó bị mẹ chồng vứt đi.

Tôi quay đầu đi, không nhìn nữa.

Tôi ngồi xổm trên ghế nhựa ở trạm xe, bụng đ/au đến mức không đứng dậy nổi, trên quần thấm ra một mảng tối màu, một chị đợi xe nhìn chằm chằm vài giây, miệng định mở rồi lại ngậm, cuối cùng quay đi.

Tôi nắm ch/ặt tờ mười tệ, ấn nó lên bụng, tờ tiền nhanh chóng bị thứ thấm ra làm ướt một góc.

Cạnh giấy sắc lẹm đ/âm vào kẽ móng tay, tôi nhìn chằm chằm vào bốt điện thoại thẻ từ phía đối diện, trên kính phản chiếu khuôn mặt tôi.

Tôi nhấc ống nghe rồi đặt xuống ba lần, thẻ từ nhét vào rồi lại rút ra—lần đầu nhét vào, bấm phím 11, rút thẻ; lần thứ hai nhét vào, bấm 11, lại rút thẻ; lần thứ ba nhét vào, rút thẻ ra, đặt lên trên máy điện thoại, đi được hai bước rồi lại quay lại nhặt thẻ lên.

Hình ảnh trong điện thoại của Phương Thảo còn nặng nề hơn cả c/òng tay.

Đến khi tôi có thể đứng dậy được, đã qua hai tiếng đồng hồ.

Trên ghế dài ở trạm xe có một ông cụ đang đợi xe, nhìn tôi hai cái rồi lại nhìn đi chỗ khác.

Lên xe buýt về thành phố, bầu trời ngoài cửa sổ âm u như sắp đổ ập xuống, bên ngoài cửa kính dán một tờ quảng cáo bong tróc, mép giấy bị gió thổi bay kêu lạch cạch.

Trở về cái nhà đó, tôi đẩy cửa bếp, thấy nồi cháo trên bếp vẫn còn đó, đã ch/áy đáy, khô khốc.

Những hạt cơm dưới đáy nồi dính ch/ặt thành một khối, ch/áy đen thui.

Tôi đặt tay lên mép nồi, lạnh ngắt.

Cúi đầu thấy trên bếp có con kiến đang bò, tôi nhìn nó đếm mười nhịp, rồi tự nhủ: còn bốn tuần nữa.

Tôi đổ nồi cháo ch/áy vào thùng rác, cọ nồi, vo gạo lại, đổ nước, bật lửa—như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Từ ngày đó, ngày nào tôi cũng dậy từ năm giờ nấu bữa sáng, cháo không cho muối, rau cho nhiều dầu, bố chồng ăn đến nhíu mày nhưng không ai dám nói nửa lời.

Ông đ/ập đôi đũa xuống bàn, nhìn tôi một cái rồi lại nhặt đũa lên ăn tiếp.

Cả nhà đều tưởng đã nắm được tử huyệt của tôi, tôi hoàn toàn khuất phục—

Khi Phương Thảo vứt điện thoại trước mặt tôi để chiếu camera, tôi chỉ cúi đầu lau bàn, không nói một lời.

Miếng giẻ lau bàn là miếng giẻ cũ, giặt qua không biết bao nhiêu lần, sợi bông đã tơi tả cả ra.

Mẹ chồng lại bắt đầu ch/ửi tôi, ch/ửi còn á/c liệt hơn trước, như thể muốn trút hết nỗi sợ hãi khi tờ kết quả xét nghiệm bị giấu đi lên người tôi.

Bà ch/ửi tôi là “đồ sao chổi”, “đồ lẳng lơ”, tiếng ch/ửi vang vọng trong bếp.

Khi bà túm tai tôi, tôi không tránh nữa, cứ để mặc bà túm, tai đỏ lên một nửa, tay rửa rau của tôi vẫn không dừng.

Nước vòi chảy ào ào, lá rau xoay tròn trong chậu.

Phương Thảo thấy tôi không phản kháng, ngày càng lấn tới, có hôm trước mặt mẹ nó, nó gác chân lên bàn trà, bắt tôi đi cọ dép lê cho nó.

Dép của nó màu hồng phấn, đế dép dính một miếng kẹo cao su đã nhai.

Tôi ngồi xổm trong phòng vệ sinh, cầm bàn chải, từng nhịp, từng nhịp cọ đôi dép đó.

Vòi nước đang mở, khuôn mặt trong gương bị hơi nước phủ mờ, tôi chỉ có thể nhìn thấy đường nét của chính mình.

Khi bàn chải chấm vào nước xà phòng, bọt trượt từ tay xuống, chậm thật là chậm.

Tôi ngồi xổm trong phòng vệ sinh, nhớ lại đường kim mũi chỉ khi kh//âu con búp bê vải đó, cũng vặn vẹo hệt như khi kh//âu miếng đệm bông.

Danh sách chương

5 chương
01/08/2026 17:31
0
01/08/2026 17:31
0
07/08/2026 22:27
0
07/08/2026 22:26
0
07/08/2026 22:26
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Vợ chồng tôi độc lập tài chính suốt tám năm, anh ấy khoe vừa mua nhà cho em gái, đêm đó tôi chuyển ngay 5,8 triệu vào tài khoản mẹ đẻ, một năm sau bố chồng phẫu thuật cần tiền, nghe bác sĩ báo giá anh ấy sững sờ.

Chương 13

2 phút

Tôi lén cả nhà cho chị gái vay 1,8 tỷ xoay vòng, chị đỏ hoe mắt quỳ xuống thề sẽ trả, 6 năm sau chị có khối tài sản trăm tỷ, tôi gọi điện hỏi vay 450 triệu lúc khẩn cấp, chị chỉ buông đúng sáu chữ

Chương 24

5 phút

Tôi có mức lương triệu đô và tiết kiệm được 7,86 triệu, bố mẹ hỏi tôi dành dụm được bao nhiêu, tôi buột miệng nói mười hai, mười ba vạn, không ngờ 4 ngày sau, gia đình tám người của anh trai đã kéo đến tận cửa nhà tôi.

Chương 18

12 phút

Mẹ tái hôn, cha dượng cho tôi hai lựa chọn: nhận hai triệu rưỡi rồi dọn ra ngoài, hoặc ở lại nhà để phụng dưỡng ông ta đến cuối đời. Tôi nhận tiền, chẳng ngoảnh đầu rời đi.

Chương 18

17 phút

Sinh viên nghèo muốn dùng tôi làm bệ phóng để nổi tiếng

Chương 8

22 phút

Tình yêu tan thành ngàn sao trên sông

Chương 20

24 phút

Bạn trai tát tôi vì hoa khôi? Hệ thống thức tỉnh, tôi vả mặt cả thế giới!

Chương 10

32 phút

KHÚC SONATA RUNG ĐỘNG MÙA HÈ

13

32 phút
Bình luận
Báo chương xấu