Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/08/2026 22:25
Trong những giây đó, tôi nghe thấy tiếng chim hót ngoài cửa sổ, và cả tiếng nuốt nước bọt của chính mình.
Tôi hỏi anh ta: "Vấn đề gì?" Giọng rất khẽ, như sợ chỉ cần nặng lời một chút, anh ta sẽ nuốt lại lời vừa nói.
Anh ta cúi đầu, giọng như rít qua kẽ răng: "Vi mất đoạn nhiễm sắc thể Y."
Nói xong sáu chữ này, cả người anh ta như xì hơi, đôi vai chùng xuống.
Tôi không nói gì.
Tôi nhìn vào cổ áo chiếc áo khoác xám của anh ta, nó nhăn nhúm, tôi chợt nghĩ, chiếc áo này anh ta đã mặc bao lâu rồi.
Anh ta nói tiếp: "Trần Thần là bạn cấp ba của tôi, làm bác sĩ ở trung tâm sinh sản. Tôi nhờ cô ấy hẹn giúp khoa nam học, các lần tái khám sau đó cũng đều ở bên đó."
Anh ta nói rất nhanh, như đang vội vã đưa ra một lời giải thích.
Rồi nói thêm: "Tôi biết từ lâu rồi, nhưng mẹ không chịu được việc con trai mình có vấn đề."
Khi nói đến từ "mẹ", anh ta không có chút hối lỗi nào, chỉ có vẻ mệt mỏi buông xuôi của một kẻ đã chấp nhận số phận.
Tôi hỏi anh ta: "Vậy dựa vào đâu mà bắt tôi làm kẻ chịu tội thay?"
Anh ta ngước lên nhìn tôi một cái rồi lại cúi xuống, đáp: "Vì cô dễ đối phó."
Tôi không đáp lời.
Câu "vì cô dễ đối phó" còn nóng bỏng hơn bất kỳ chữ nào trên b/ệnh án.
Tôi nghiêm túc suy nghĩ xem liệu mình có thực sự dễ đối phó hay không -- suy nghĩ mất vài giây, rồi lấy điện thoại từ dưới bàn lên, màn hình vẫn sáng, chấm đỏ của nút ghi âm vẫn đang nhấp nháy.
Tôi bấm dừng, rồi bật đoạn ghi âm đó cho anh ta nghe.
Âm thanh truyền ra từ điện thoại, giọng anh ta rất rõ ràng: "... Vì cô dễ đối phó."
Nghe xong, anh ta vươn tay định cư/ớp lấy điện thoại, tôi lùi lại một bước, giơ cao điện thoại: "Trong này còn có cả đoạn anh nói về nhiễm sắc thể Y lúc nãy đấy."
Anh ta đứng phắt dậy, chân ghế cọ vào sàn nhà, mặt mày tái mét: "Cô còn làm lo/ạn nữa thì cút khỏi cái nhà này đi."
Tôi nhìn anh ta, nói: "Không cần anh đuổi, tôi tự dọn."
Tôi đẩy cửa bước ra ngoài, ánh đèn hành lang trắng xóa.
Đến tận khi ra đến cầu thang, tôi mới phát hiện mình đã nắm ch/ặt quai túi đến mức hằn cả vết.
Khi xuống cầu thang, chân tôi hơi nhũn, phải vịn vào tường ở góc ngoặt tầng hai để đứng vững, rồi mới đi tiếp.
Đến tầng một, tôi để lại chìa khóa lên bệ cửa sổ phòng bảo vệ.
Bác bảo vệ ló đầu ra: "Xong nhanh thế à?"
Tôi đáp "Vâng", bác ấy không hỏi gì thêm nữa.
Tôi bước ra khỏi cổng trường, lưu đoạn ghi âm vào ba nơi: điện thoại, ổ đĩa mạng và email.
Làm xong bước này, tôi đứng trước cổng trường một lúc, nhìn lên trời, mây hôm nay sà xuống rất thấp.
Tối về nhà, tôi cất túi, đi ngang qua phòng khách, nhìn thấy cuốn lịch "Th/ai kỳ khỏe mạnh" vẫn bị đ/è dưới đĩa trái cây.
Tôi không cầm lên, cũng không tránh né nó mà đi qua.
-- * --
Ngày 28 tháng 6, thứ Bảy, tiệc gia đình.
Tôi đến sớm. Các anh em họ hàng vẫn đang ngồi trò chuyện trong phòng khách.
Tôi đặt tập tài liệu trong túi lên bàn: trang đầu là phiếu hẹn khám nam học, trang hai là tờ xét nghiệm t*** d*** đồ, trang ba là tờ xét nghiệm vi mất đoạn nhiễm sắc thể Y, trang bốn là ảnh chụp bóng người tại phòng khám và biển số chiếc taxi màu xám, ngày tháng đã đối chiếu, không sai một ngày.
Đặt xong, tôi đứng bên cạnh bàn, nhìn mâm cỗ đầy ắp, con cá vẫn còn bốc khói.
Tôi tiện tay rót trà cho các bậc trưởng bối, tay hơi run nhưng trà không hề tràn ra ngoài.
Bà thím nhỏ giọng nói với người bên cạnh: "Chính là nó, cái đứa ném bát hôm nọ đấy."
Tôi không đáp, đặt ấm trà lại bàn.
Các anh em họ hàng trong phòng khách lần lượt ngồi vào bàn, bát đũa vừa bày xong thì mẹ chồng từ trong bếp đi ra, tay vẫn ôm cuốn lịch th/ai kỳ, nhìn thấy tập giấy trên bàn liền hỏi: "Cái thứ gì đây?"
Tôi hắng giọng, cầm tập tài liệu từ trên bàn lên, giơ trước mặt, rồi mới cất lời: "Mẹ, mẹ bảo con mau tìm việc, con tìm được rồi -- không phải đi làm, mà là làm tử cung. Nhưng quý tử của mẹ thì t*** t**** lại có vấn đề."
Mẹ chồng sững sờ, cuốn lịch th/ai kỳ trên tay rơi xuống đất, trang ngày 15 tháng 6 mở ra, vòng tròn đỏ hướng lên trên.
Cả nhà họ hàng đều dừng đũa, có người làm rơi cả đũa xuống bàn.
Trần Mặc lao tới định cư/ớp lấy tài liệu, tôi lách người sang một bên, không để anh ta chạm vào.
Tập bản sao trong tay suýt rơi, tôi giữ chắc lại rồi mới nói tiếp.
Tôi nói: "Anh thừa nhận trước mặt mọi người ở đây một câu, từ nay về sau tôi không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa; nếu không thừa nhận, chín giờ sáng thứ Hai, tôi sẽ cầm tập tài liệu này, cộng thêm đoạn ghi âm anh tự nói trong phòng tư vấn tâm lý chiều qua, cùng đến văn phòng công chứng để bảo lưu bằng chứng, rồi gửi vào nhóm gia đình. Qua chín giờ sáng thứ Hai, dù bây giờ anh có nhận thì cũng đã muộn rồi."
Tôi bồi thêm một câu: "Anh muốn đối chiếu sổ sách thì tôi vẫn còn trang thứ tư đây."
Trần Mặc mấp máy môi, không phát ra tiếng.
Mẹ chồng cúi xuống nhặt cuốn lịch, nhặt lên rồi lại đá/nh rơi, cuối cùng vẫn là Trần Mặc cúi người nhặt giúp bà.
Khi anh ta nhặt cuốn lịch, tôi thấy tay anh ta đang r/un r/ẩy.
Tôi không nhìn anh ta nữa, quay người vào phòng khách dọn đồ.
Chương 18
Chương 8
Chương 20
Chương 10
13
Chương 11
Chương 7
11
Bình luận
Bình luận Facebook