Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đến khi bà nội vừa khóc vừa gọi tôi: "Đóa Nhi, qua đây rót cho bà cốc nước."
Vừa bước đến trước mặt bà, bà liền cầm cốc trên bàn ném về phía tôi: "Mày cố tình, chắc chắn là mày cố tình, tại sao lại để mẹ mày ở lại một mình trong căn nhà đó? Nó ch*t rồi, sau này làm sao sinh được cháu trai cho tao nữa!"
Đến nước này rồi, người ta đã ch*t mà bà vẫn còn quan tâm đến cái bụng của mẹ tôi, xem liệu có thể sinh cho bà ta một đứa cháu trai hay không.
Tôi tức đến mức bật cười, nghiêng đầu né tránh, lần đầu tiên cãi lại bà: "Lúc đó bà cũng còn tỉnh táo, con đã nói với bà là mẹ ngủ rất say, sao bà không cảnh giác hơn? Con là trẻ con thì biết gì, bà là người lớn mà. Bà nội, bà đừng hòng đổ lỗi cho con, cái ch*t của mẹ con là tại bà hết."
Nói xong, tôi chỉ vào người bố đang trừng mắt nhìn tôi đầy oán đ/ộc. Giờ mẹ đã ch*t, chuyện này nếu đổ hết lên đầu tôi, sau khi về nhà chắc chắn tôi sẽ bị một trận đò/n thừa sống thiếu ch*t.
Nghe lời tôi, ánh mắt bố nhìn bà nội cũng thay đổi: "Mẹ, tại sao lúc vào viện mẹ không đưa vợ con đi cùng?"
Bà nội ánh mắt né tránh nói: "Lúc đó mẹ chỉ tưởng nó ngủ quên thôi, ai mà ngờ được..."
Bà vừa nói vừa khóc thương ông nội, nói ông ch*t oan uổng, còn đòi quay về bắt ông bà ngoại phải đền bù tiền bạc.
Nào biết sau khi biết chuyện, ông bà ngoại tôi đã lập tức đưa cậu tôi trốn biệt sang tỉnh khác, chỉ sợ dính líu vào chuyện này, vì đó là số tiền đền bù rất lớn.
Bà làm lo/ạn, Vương Cúc Hoa cũng làm lo/ạn, dượng tôi cũng làm lo/ạn.
Ai cũng đòi mẹ tôi phải đền mạng đền tiền, nhưng mẹ đã ch*t, người ch*t n/ợ hết, chỉ cần bố tôi khăng khăng nhà không có tiền, họ cũng đành bó tay.
Họ làm lo/ạn trong phòng b/ệnh đến mức chướng khí m/ù mịt, cuối cùng cứ đùn đẩy trách nhiệm qua lại.
Vương Cúc Hoa mang nấm rừng về có lỗi, mẹ tôi dùng th!t gác bếp cũ có lỗi, thế là mọi người tự hủy bỏ trách nhiệm cho nhau, không ai bắt ai đền nữa.
Còn về phía dượng, bố tôi và Vương Cúc Hoa đồng loạt giả nghèo, ông ta cũng hết cách, đành ngậm đắng nuốt cay.
Ông ta dắt con trai rời đi, c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ họ hàng với nhà chúng tôi vĩnh viễn.
Tôi vốn tưởng mẹ đi rồi, theo chính sách kế hoạch hóa gia đình, bố sẽ không có thêm con nữa, tôi có thể bình yên lớn lên.
Nhưng cảnh đẹp không dài lâu, nửa năm sau, Vương Cúc Hoa trở thành góa phụ, bụng dần dần lớn lên, người xung quanh đều nói đứa bé trong bụng bà ta là giống của bố tôi.
Bố tôi giờ cũng không cho tôi gọi bà ta là bác cả nữa, bắt gọi là dì Vương, nói rằng tương lai có thể sẽ là một nhà.
Bà nội cũng nói: "Chồng và con trai dì Vương của con ch*t rồi, bố con vừa vặn mất vợ, hai người họ hợp nhau lắm. Sau này họ kết hôn, tài sản của bác cả con cũng là của bố con, thế mới tốt, nước chảy chỗ trũng, không để lọt ra ngoài."
Họ hoàn toàn quên mất rằng, đêm đó vì chỗ nấm rừng của dì Vương mà cả nhà đã ch*t bao nhiêu người.
11.
Hai tháng sau, Vương Cúc Hoa bụng mang dạ chửa cùng bố tôi lặng lẽ đi đăng ký kết hôn, nửa năm sau bà ta sinh cho bố tôi một đứa con trai.
Từ ngày em trai chào đời, cuộc sống của tôi càng trở nên tồi tệ hơn trước. Trước đây bà nội chỉ âm thầm chê bai tôi là con gái, giờ bà công khai mỉa mai: "Con gái con lứa học nhiều làm gì? Mày cũng mười một tuổi rồi, học xong cấp hai thì ra ngoài làm thuê, ki/ếm tiền về phụ giúp bố và dì con đi."
Khi bố ở nhà, Vương Cúc Hoa còn diễn kịch, tỏ vẻ công bằng.
Khi bố đi công tác, bà ta không những chỉ cho tôi ăn cơm thừa canh cặn mà còn hở chút là đá/nh đ/ập, ch/ửi tôi là đồ phá gia chi tử.
Bà ta còn thường xuyên rót mật vào tai bố, nói con gái nuôi không ích lợi gì, bảo bố đừng đối xử tốt với tôi.
Thật ra bà ta lo thừa, bố vốn dĩ chẳng tốt với tôi. Từ khi có con trai, ông càng trọng nam kh/inh nữ, nhìn tôi bằng nửa con mắt.
Chỉ tiếc là vì đã ch*t quá nhiều người, Vương Cúc Hoa giờ không dám mang nấm rừng về nấu nữa, chỉ thỉnh thoảng ăn ở ngoài tiệm, tiệm làm chuyên nghiệp nên thường không xảy ra chuyện.
Miếng th!t gác bếp cũ kỹ kia cũng đã bị bà nội vứt đi từ lâu.
Tôi sẽ không chủ động ra tay, vì tôi không muốn ngồi tù, điều tôi có thể làm chỉ là chờ đợi.
May mà em trai ngày một lớn, vì cả nhà chiều chuộng nên nó hình thành tính cách coi trời bằng vung, muốn làm gì thì làm.
Người chị kế này đương nhiên không có tư cách quản nó, nó muốn làm gì tôi đều mặc kệ.
Ban đầu nó chỉ cố tình đ/á đổ thùng rác, sau đó dưới ảnh hưởng của mẹ, nó thường xuyên cố ý gây khó dễ cho tôi, ví dụ như x/é nát tài liệu học tập, hoặc khi tôi nấu cơm thì cố tình ném đủ thứ vào nồi.
Tôi tất nhiên không ngăn cản, đôi khi trơ mắt nhìn nó ném muối, vỏ đậu phộng hay những viên th/uốc nhỏ trong tủ vào nồi.
Cả nhà về chuyện này chỉ nói là do tôi nấu nướng không cẩn thận.
Cuối cùng một ngày nọ, tôi phát hiện nó ném vài viên th/uốc kháng sinh (Cefoperazone) vào nồi chân giò hầm rư/ợu nếp tôi vừa nấu xong.
Tôi đương nhiên giả vờ không biết, lấy cớ ra ban công thu quần áo, không bước vào bếp nữa mà bảo Vương Cúc Hoa vào bếp giúp tắt lửa.
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook