Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/08/2026 01:03
“Vợ ơi, anh thực sự sai rồi, anh không nên nghi ngờ em.”
“Theo anh về nhà đi, anh thề, nhất định sẽ đối xử tốt với em và con!”
Tần Minh thậm chí còn ký giấy cam kết ngay trước mặt tôi.
Thề rằng chỉ cần đứa trẻ tôi sinh ra là con hắn, hắn sẽ cho tôi một khoản tiền lớn.
Nhà cửa, xe cộ cũng sẽ chuẩn bị sẵn cho tôi.
Xét thấy thái độ khẩn khoản của hắn, tôi miễn cưỡng đồng ý theo hắn về nhà.
Nhưng tôi biết, sự nghi ngờ của Tần Minh đối với tôi vẫn chưa hề tan biến.
4.
Trong nhà vệ sinh có những que thử th/ai hiện hai vạch được gói kỹ trong nhiều lớp giấy.
Trong điện thoại của hắn cũng có các lịch sử tìm ki/ếm như “vô t*** t**** có thể sinh con không”, “làm sao để x/ác minh đứa trẻ trong bụng vợ có phải là con mình không”.
Hắn thậm chí còn tranh thủ lúc tôi ngủ mà lén dùng kim châm tôi, lấy m/áu của tôi mang đến b/ệnh viện xét nghiệm.
Lần nào tôi cũng giả vờ như không biết.
Đến bữa thì ăn, đến giờ thì ngủ.
Th/ai được ba tháng, bụng tôi đã to hơn trước rõ rệt.
Trên bàn ăn, Tần Minh đề nghị muốn chọc ối.
Sợ tôi suy nghĩ nhiều, hắn còn đặc biệt nhấn mạnh.
“Em đừng nghĩ nhiều, là vì quê nhà sắp giải tỏa, cần chứng minh để chia tiền đền bù cho đứa trẻ.”
Một lý do rất khiên cưỡng, nhưng tôi đồng ý.
Thậm chí tôi còn tìm một cơ quan chuyên nghiệp, cùng Tần Minh ký vào đơn đồng ý tự nguyện.
Ba ngày sau, bản kết quả xét nghiệm ADN bản gấp được gửi đến nhà họ Tần.
Tần Minh phải hút một điếu th/uốc mới dám mở ra xem.
Nhìn dòng chữ “x/ác nhận qu/an h/ệ huyết thống” trên đó, Tần Minh thở phào nhẹ nhõm.
Đêm đó, hắn lén x/é nát tờ giấy chứng nhận vô t*** t**** mà hắn đã giấu dưới gầm giường hơn năm năm nay.
Ngày hôm sau, tôi cảm nhận rõ ràng không khí trong nhà đã thoải mái hơn trước.
Tần Minh đối xử với tôi ôn hòa, như thể đã quay lại thời điểm mới cưới.
Mẹ chồng cũng đã c/ắt kính lão.
Đừng nói đến việc lấy khăn mặt của tôi lau bồn cầu, ngay cả khăn nào là khăn rửa mặt, khăn nào là khăn lau chân bà cũng phân biệt được rạ/ch ròi.
Cửa phòng tắm cũng được thay bằng cửa thép.
Tần Minh nói: “Cửa này chắc chắn, đội c/ứu hỏa đến cũng phải mất nửa tiếng mới mở được.”
“Em là sinh viên đại học, coi trọng sự riêng tư, anh tôn trọng em.”
Tôi có chút muốn cười, kiếp trước tôi đã đề cập chuyện này với Tần Minh mười lần, đổi lại là ba mươi hai cái t/át và tám trận đò/n thừa sống thiếu ch*t.
Bây giờ chỉ vì tôi mang th/ai, mọi chuyện đều được giải quyết êm đẹp.
Nhưng tôi không nói gì, chui vào tắm một trận.
Một tiếng rưỡi đồng hồ, không ai quấy rầy, cảm giác thật dễ chịu.
Th/ai năm tháng, tôi gần như trở thành “gấu trúc” của cả gia đình.
Đi đến đâu cũng có người nhà họ Tần đi theo.
Việc chăm sóc bố chồng đều đổ dồn lên vai mẹ chồng.
Bà mệt đến mức đ/au lưng mỏi gối, nhưng mỗi ngày vẫn phải đến phố Đông xếp hàng m/ua bánh đậu đỏ mới ra lò cho tôi.
Tôi ốm nghén nặng, chỉ ăn được điểm tâm của tiệm đó.
Có người nói tôi đỏng đảnh, đây đâu phải cưới vợ? Đây là rước tổ tiên về thờ.
Bố mẹ đẻ đến thăm tôi đã đốp lại họ.
Họ nói: “Con gái tôi biết đẻ, mới về nhà chồng mấy năm đã có th/ai.”
“Có bản lĩnh thì bảo con gái các người tìm một nhà chồng thương nó như thế đi!”
Th/ai tám tháng, thân hình ngày càng nặng nề.
Một hôm khi tôi xuống lầu tản bộ, tình cờ gặp đồng nghiệp cũ của Tần Minh.
Cô ta nhìn bụng tôi, vẻ mặt kinh ngạc lên tiếng.
“Tần Minh, vợ cậu mang th/ai rồi à? Nhìn sắp sinh rồi nhỉ? Nhưng sao mình nhớ… trước đây cậu bị vô t*** t**** mà?”
Sắc mặt Tần Minh rất khó coi, mắ/ng ch/ửi cô ta là chồng cô ta mới bị vô t*** t****.
Còn nói tôi là sinh viên đại học, cơ thể khỏe mạnh lắm!
Nhưng tối về nhà, khi vừa nhìn thấy tôi đưa khăn cho một người đàn ông lạ đang cởi trần từ trong phòng tắm đi ra, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Hắn lao lên đ/è tôi xuống đất, vừa đá/nh vừa m/ắng.
“Con đĩ! Tao biết ngay đứa trẻ trong bụng mày không phải của tao!”
“Nói! Đứa trong bụng mày có phải là giống của thằng khốn này không?”
Người đàn ông định can ngăn cũng bị hắn đ/á ngã dúi dụi vào góc tường.
Cho đến khi nhân viên quản lý tòa nhà đứng ở cửa hỏi.
“Chị dâu, thợ kiểm tra xong chưa? Có phải ống nước nhà chị bị vỡ không?”
Lúc này Tần Minh mới nhận ra hắn đã hiểu lầm tôi, người đàn ông đó chỉ là thợ sửa chữa đến kiểm tra.
Vì ống nước vỡ nên quần áo bị ướt mới cởi áo ngoài ra.
Tôi đưa khăn cũng là vì lòng tốt.
Hoàn toàn không phải như hắn nghĩ.
Hắn vội vàng chạy lại đỡ tôi, nhưng nước ối của tôi đã vỡ rồi.
Tôi sinh non.
Băng huyết.
Khi bác sĩ gọi Tần Minh ký tên, tay hắn r/un r/ẩy dữ dội hơn bất cứ lần nào trước đây.
Hắn khóc lóc hỏi: “Bác sĩ, con trai tôi có sao không?”
Bác sĩ lắc đầu.
Bố mẹ tôi cũng đến làm lo/ạn.
Để xoa dịu họ, Tần Minh đã chuyển hết xe cộ, nhà cửa và tiền tiết kiệm đứng tên mình sang cho đứa trẻ chưa chào đời.
Còn sẵn sàng lấy ra một triệu tiền mặt để làm khoản bồi thường cho tôi.
Ba tiếng sau, đèn phòng mổ sáng lên.
Cô y tá bế đứa trẻ tôi vừa sinh ra, đi đến trước mặt Tần Minh lên tiếng.
“Chúc mừng anh, được quý tử!”
Người nhà họ Tần hớn hở xúm lại xem.
Giây tiếp theo, sắc mặt tất cả mọi người biến đổi dữ dội, r/un r/ẩy chỉ vào đứa trẻ sơ sinh trong tã Iót.
“Đứa trẻ… sao đứa trẻ lại có tóc vàng, mắt xanh?”
5.
“Y tá, các cô bế nhầm rồi phải không? Đây không phải con trai tôi!”
Tần Minh là người phản ứng đầu tiên, lập tức chất vấn tại chỗ.
Y tá lườm hắn một cái.
“Không nhầm được, rạng sáng hai giờ đưa sản phụ đến khoa cấp c/ứu, ngoài gia đình các người ra không còn ai khác, đây chính là con của anh.”
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 5
Chương 14
Chương 7
Chương 19
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook