Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Các người đừng qua đó vội, cứ nghe tiếp đã.”
Gã thầy bói quỳ rạp dưới đất, dập đầu lia lịa: “Tôi sắp ki/ếm được tiền rồi thật mà! Tôi vừa nhận được một đơn hàng lớn, người phụ nữ đó nói xong việc sẽ cho tôi hai trăm ngàn.”
“Đợi lấy được tiền, tôi sẽ trả hết n/ợ.”
Chủ n/ợ kh/inh bỉ: “Mày lừa ai thế? Một kẻ chuyên nghề l/ừa đ/ảo như mày thì ai thèm giao đơn cho?”
Gã thầy bói biết chủ n/ợ không tin, vội vàng lấy điện thoại ra, chìa màn hình ghi chép chuyển khoản.
“Thật mà, thật mà, các anh xem đi.”
“Là một người phụ nữ tên Đường Tĩnh Di, cô ta thuê tôi giả làm thầy bói, hình như là để vạch trần gia đình người đàn ông mà cô ta thích.”
“Cô ta muốn giả b/ệnh, khiến bà chủ nhà đó khó sinh. Nếu không khó sinh được thì cô ta cũng muốn nắm thóp đứa bé nhà họ, tốt nhất là khiến gia đình họ ly hôn để cô ta có cơ hội chen chân vào.”
“Đến lúc trở thành bà chủ, cô ta sẽ có nhiều tiền hơn.”
Đường Tĩnh Di ch*t lặng.
“Giờ cô còn gì để nói không? Tôi thật không ngờ cô lại là loại người như thế.”
Cao Hoài Viễn trực tiếp báo cảnh sát.
Đường Tĩnh Di tìm mẹ Cao c/ầu x/in, chiêu bài vốn luôn hiệu nghiệm trước kia, giờ đây chẳng còn chút tác dụng nào.
“Cô, cô…”
Mẹ Cao tức đến run người.
“Sao cô lại lừa tôi đến mức này hả? Tôi đối xử với cô không tốt sao?”
“Tôi… tôi thật sự nhìn lầm cô rồi.”
“Bạn thân của tôi tốt như thế, sao lại sinh ra đứa con gái như cô cơ chứ.”
Cảnh sát đến rất nhanh, qua kiểm tra, họ phát hiện thứ mà Đường Tĩnh Di cho đứa bé uống chính là th/uốc ngủ.
Mẹ Cao suýt ngã quỵ, bà nắm ch/ặt lấy tay áo Cao Hoài Viễn, nước mắt chực trào.
“Cháu nội tôi, cháu nội tôi sẽ không sao chứ?!”
“Hu hu hu, mau đưa cháu tôi đi kiểm tra đi, nó còn bé thế này, sao có thể uống th/uốc ngủ được cơ chứ.”
“Đường Tĩnh Di, nếu cháu tôi có mệnh hệ gì, tôi… tôi sẽ không tha cho cô đâu.”
Cảnh sát ngẩng đầu, nhíu mày:
“Cô ta không tên là Đường Tĩnh Di đâu, cô ta tên Tống Tĩnh Di.”
“Theo họ mẹ đấy.”
Mẹ Cao sững sờ, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Sao có thể chứ? Bạn thân tôi, bạn thân tôi họ Đường mà, cô ấy tên Đường Duyệt.”
Cảnh sát nhìn thông tin giấy tờ trên tay, lắc đầu:
“Không đúng, mẹ cô ta tên Tống Hải D/ao.”
Mẹ Cao lại chịu thêm một đò/n giáng, cơ thể run lên bần bật, bà chỉ tay vào mặt Đường Tĩnh Di:
“Cô, cô là con gái của kẻ thứ ba? Cô dám lừa tôi?”
“Vậy con của bạn thân tôi đâu rồi? Tại sao người thừa kế tài sản của họ lại là cô?”
Cảnh sát cuối cùng cũng làm sáng tỏ mọi chuyện.
Bạn thân của bà, Đường Duyệt, đã ch*t cùng con gái trong một vụ t/ai n/ạn xe hơi.
Lúc đó, cô ấy đang trong thời gian bình tĩnh chờ ly hôn với người chồng ngoại tình, lại không còn người thân nào khác, nên tiền bạc chỉ có thể để chồng thừa kế.
Tuy nhiên, thủ tục thừa kế vừa xong thì người chồng đó và nhân tình cũng gặp t/ai n/ạn giao thông.
Tài sản đương nhiên rơi vào tay Đường Tĩnh Di.
Còn đứa bé mà cô ta tìm được sau bao nhiêu vòng vo kia, từ đầu đến cuối chẳng phải là con của bạn thân bà.
Mẹ Cao che mặt khóc nức nở:
“Tôi… mấy năm nay tôi đã làm cái gì thế này!”
Đường Tĩnh Di cũng khóc lóc thảm thiết: “Mẹ nuôi, mẹ nuôi, dù sao mẹ cũng nuôi con bao nhiêu năm nay rồi, con không phải con ruột của cô ấy thì đã sao?”
“Tình cảm bao năm nay của chúng ta đâu phải là giả.”
Cô ta nắm ch/ặt lấy tay áo mẹ Cao nhưng bị bà hất ra không thương tiếc.
Ánh mắt mẹ Cao nhìn cô ta giờ chỉ còn sự gh/ê t/ởm.
“Cút ngay.”
“Tôi chỉ nhận con gái của Đường Duyệt thôi, loại con hoang do kẻ thứ ba sinh ra như cô mà cũng xứng gọi tôi là mẹ nuôi sao?”
“Hoài Viễn, đưa cháu đi b/ệnh viện kiểm tra đi, nếu sức khỏe nó có vấn đề gì, mẹ tuyệt đối không tha cho cô.”
Hai người rời khỏi đồn cảnh sát, đến b/ệnh viện làm kiểm tra toàn diện.
May mắn là thời gian cho uống th/uốc ngủ còn ngắn.
Khi hai người yên tâm trở về nhà thì đã là 11, 12 giờ đêm.
Một nhân viên giao hàng đang ngồi trên xe ba bánh chờ trước cửa.
Cao Hoài Viễn nhìn thấy người đó, trong lòng trào dâng một nỗi bất an.
“Xin hỏi anh có việc gì không?”
Người nhân viên mỉm cười, đưa cho anh một tập tài liệu:
“Có phải ông Cao không ạ? Đây là tài liệu của ông, phiền ông ký tên giúp.”
Anh mở ra, tờ đơn ly hôn đ/ập vào mắt khiến anh đ/au nhói.
Anh đứng không vững, mẹ Cao bế đứa bé, gắng sức dùng cánh tay đỡ lấy cơ thể anh.
Bà lo lắng hỏi dồn:
“Hoài Viễn, con sao thế?”
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Bà ghé mắt nhìn vào tập tài liệu, cả người cứng đờ:
“Nó đòi ly hôn? Dựa vào cái gì chứ? Một người phụ nữ đã sinh con như nó, ly hôn xong thì ai còn cần?”
“Hoài Viễn, con không được chiều nó như thế, con mau…”
Cao Hoài Viễn cầm tập tài liệu c/ắt ngang lời bà.
“Mẹ, đủ rồi.”
“Mẹ làm ơn đừng can thiệp nữa.”
Mở cửa vào nhà, Cao Hoài Viễn đặt tài liệu lên bàn trà, đ/au đớn xoa trán.
Mẹ Cao bế đứa bé ngồi trên sofa, giọng điệu có phần thiếu tự tin:
“Mẹ đâu có nói sai.”
“Nó đã kết hôn và có con rồi mà.”
Cao Hoài Viễn đã không thể kiềm chế được nữa:
“Sao lại không ai cần? Cô ấy đá/nh quyền giỏi như vậy, ngay cả khi sau này không thi đấu nữa, đi làm huấn luyện viên thì vẫn có khối người thích cô ấy.”
Chương 2
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook