Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Không khí đông cứng lại trong một giây.
Tôi oà khóc nức nở.
"Đây là thứ mẹ cho con gái ruột của bà ấy, con từng thấy rồi!"
"Hu hu hu! Hoá ra chị mới là con gái ruột của mẹ!"
"Chị thảm quá! Rõ ràng chị là thiên kim tiểu thư, vậy mà lại bị tên khốn đó đá/nh ra nông nỗi này hu hu hu!"
Hứu Như Ý còn chưa kịp hoàn h/ồn sau cú sốc, đã bị tiếng khóc của tôi làm cho ong cả đầu.
Cô ấy bịt miệng tôi lại.
"C/âm miệng, không được khóc. Chuyện này đừng nói ra vội, đợi chị điều tra rõ đã."
"Không được!"
Tôi gạt tay chị ấy ra, kéo chị ấy chạy thẳng ra ngoài.
"Có miệng thì phải dùng để nói chứ! Chúng ta đi tìm mẹ ngay bây giờ!"
Chúng tôi xông thẳng vào văn phòng của mẹ.
Mẹ nhìn thấy tấm ảnh, khuôn mặt lập tức mất hết huyết sắc.
Bà đứng phắt dậy, ôm chầm lấy Hứu Như Ý, toàn thân r/un r/ẩy.
"Không sai, con chính là con gái của mẹ."
Sự thật nhanh chóng được làm sáng tỏ.
Năm đó mẹ và bố ly hôn, xảy ra nhiều chuyện không vui, mẹ đành một mình vào b/ệnh viện sinh con.
Không ngờ lại gặp phải vụ hoả hoạn.
Hứa Đại Cường nhận tiền của gã bố tồi, nhân lúc hỗn lo/ạn đã đá/nh cắp đứa trẻ.
Nhưng hắn chưa kịp tống tiền thì đã bị cảnh sát truy đuổi, đành phải làm cho đứa bé một tờ giấy chứng sinh giả rồi đưa con chạy về quê.
Cô Hứa vẫn luôn đinh ninh đó là con riêng của Hứa Đại Cường với người phụ nữ khác.
Ban đầu cô nhẫn nhịn, dần dần sống chung với Hứu Như Ý rồi nảy sinh tình cảm, nuôi nấng như con ruột.
Còn tôi, là đứa trẻ mẹ nhận nuôi từ cô nhi viện trong một lần làm từ thiện.
Buổi tối, tôi về phòng, lôi ra một chiếc túi dứa khổng lồ.
Vừa khóc vừa nhét đồ ăn vặt và mấy bộ truyện tranh phiên bản giới hạn của mình vào trong.
Hứu Như Ý đẩy cửa bước vào, lạnh lùng nhìn tôi.
"Em đang làm gì vậy?"
Tôi khóc đến nấc c/ụt.
"Em trả lại phòng cho chị. Em là thiên kim giả, em nên đi ngủ dưới gầm cầu hu hu hu."
Hứu Như Ý bước tới, gi/ật lấy chiếc túi dứa của tôi rồi ném xuống đất.
"Tô Ninh, trong đầu em chứa nước à?"
Chị ấy bóp lấy má tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mình.
"Mấy năm nay là ai đứng chắn trước mặt chị để m/ắng Cố Cảnh Châu? Là ai bôi th/uốc trị s/ẹo cho chị?"
"Nếu em dám bước chân ra khỏi cái nhà này nửa bước, chị sẽ đá/nh g/ãy chân em rồi xích em lên giường."
Mẹ đứng ngoài cửa, đỏ hoe mắt bước vào, một tay ôm lấy một người.
"Ninh Bảo, con và Như Ý đều là con gái của mẹ. Nhà họ Tô lớn thế này, chẳng lẽ không nuôi nổi hai đứa con sao?"
Tôi vùi mình vào lòng họ, khóc càng to hơn.
Tập đoàn Tô Thị dưới sự hỗ trợ tài chính của Thẩm Du Bạch đã hoàn toàn đá/nh bại nhà họ Cố.
Cố Thị phá sản, bố của Cố Cảnh Châu là Cố Chính Hải bị dồn vào đường cùng.
Con người khi không còn đường lui, luôn sẽ biến thành chó dại.
Tan học ngày thứ Sáu, Hứu Như Ý bị giáo viên gọi lên văn phòng điền đơn xét tuyển thẳng.
Tôi một mình đi ra cổng trường m/ua món khoai lang nướng yêu thích nhất.
Vừa đi vào một con ngõ nhỏ, một chiếc xe van không biển số đột nhiên dừng lại bên cạnh tôi.
Cửa xe mở ra, hai gã đàn ông vạm vỡ đeo mặt nạ lôi tuột tôi vào trong, dùng băng dính bịt miệng tôi lại.
Cố Chính Hải ngồi ở ghế phụ, mắt đỏ ngầu, nhìn tôi chằm chằm đầy sát khí.
"Tô Vân dồn tao vào đường cùng, tao sẽ lấy đứa con gái cưng của bà ta để khai đ/ao!"
"Thẩm Du Bạch không phải thích mày sao? Tao muốn xem bọn chúng chịu bỏ bao nhiêu tiền để chuộc mày về!"
Tôi bị trói trong một nhà máy hoá chất bỏ hoang ở ngoại ô.
Cố Chính Hải x/é băng dính trên miệng tôi ra, chuẩn bị quay video tống tiền.
Băng dính vừa x/é ra, tôi liền bùng phát tiếng khóc kinh thiên động địa.
"Hu hu hu! Tại sao ông lại làm thế này?"
Cố Chính Hải tưởng tôi sợ, đắc ý giơ điện thoại lên.
"Khóc đi, khóc càng thảm, mẹ mày và Thẩm Du Bạch càng xót xa."
Tôi vừa khóc vừa nhìn ông ta, nước mắt nước mũi lem luốc cả mặt.
"Ông đáng thương quá hu hu hu, ông phá sản thì thôi đi, giờ ông còn phạm tội b/ắt c/óc, là phải t//ử h/ình đấy!"
"Ông đã lớn tuổi thế này rồi, còn phải vào tù ngồi đạp máy kh//âu, ông bị viêm khớp thì chịu sao nổi hu hu hu!"
Tay cầm điện thoại của Cố Chính Hải cứng đờ, vẻ mặt như gặp q/uỷ.
Tôi quay sang nhìn hai gã đàn ông cầm d/ao bên cạnh, khóc càng đ/au lòng hơn.
"Còn các anh nữa! Các anh trông có vẻ chưa ăn cơm đúng không? Đói bụng mà đi làm cái nghề đ/ao ki/ếm này, mẹ các anh mà biết chắc chắn sẽ khóc ch*t mất!"
Hai gã đàn ông nhìn nhau, d/ao trên tay suýt nữa rơi xuống.
"Đại ca, con bé này có phải bị b/ệnh t/âm th/ần không?"
Cố Chính Hải tức gi/ận quát: "Bịt miệng nó lại cho tao!"
Tôi gào lên hết cỡ.
"Bịt miệng tôi cũng phải nói! Các anh mau đi đầu thú đi! Trong đó có cơm ăn có chỗ ở đấy hu hu hu!"
Cổng nhà máy hoá chất, đúng lúc này vang lên một tiếng n/ổ lớn.
Cả cánh cửa sắt bị một chiếc xe việt dã màu đen đ/âm văng.
Xe còn chưa dừng hẳn, Hứu Như Ý đã nhảy ra từ cửa sổ xe.
Trên tay chị ấy cầm một thanh thép, ánh mắt lạnh lẽo như một vị tu la bò ra từ địa ngục.
Theo sát phía sau chị ấy là Thẩm Du Bạch với sát khí ngút trời.
Anh ta vốn luôn mặc những bộ vest chỉnh tề, hôm nay lại đến cà vạt cũng tháo tung, đôi mắt đỏ ngầu đ/áng s/ợ.
Cố Chính Hải gi/ật b/ắn mình, gào lên với hai gã đàn ông.
"Cản chúng lại!"
Hai gã đàn ông vừa giơ d/ao lên, Hứu Như Ý đã xông đến trước mặt.
6
11
Chương 19
Chương 18.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook