Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Bác sĩ Lâm, lúc Niên Niên còn sống, con bé cũng luôn mong được bà ôm một cái.”
“Nhưng bà đã không làm vậy.”
Mẹ không còn thốt nên lời.
Tôi lơ lửng giữa không trung, nhìn mẹ bị đưa đi.
Bà đi ba bước lại ngoái đầu nhìn lại một lần.
Mỗi lần ngoái đầu, nước mắt lại rơi càng dữ dội hơn.
Nhưng tôi không đuổi theo.
Tôi chỉ quay về bên giường b/ệnh, khẽ khàng ngồi xuống.
Con gấu A-Bối đã được y tá Trương lau sạch sẽ, đặt lại bên cạnh gối của tôi.
Cô ấy vuốt ve mái tóc tôi, giọng nói rất khẽ:
“Niên Niên, xin lỗi con.”
“Trước đây dì cũng đã không tin con.”
Tôi mỉm cười với cô ấy.
Không sao đâu ạ.
Con không còn thấy đ/au nữa rồi.
Ngoài cửa sổ, trời sắp sáng.
Tia nắng đầu tiên chiếu vào phòng b/ệnh, đậu trên khuôn mặt tôi.
Phía sau một cánh cửa khác, tôi nghe thấy hai giọng nói rất đỗi dịu dàng.
“Nếu là một nàng công chúa nhỏ, thì anh sẽ bảo vệ hai mẹ con em, còn nếu là một cậu nhóc, thì anh sẽ cùng nó bảo vệ em.”
“Em thấy rõ ràng là anh muốn có con gái mà, khéo thật, em cũng thích con gái.”
(Hết)
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 5
Chương 14
Chương 7
Chương 19
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook