Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Đừng làm quá lên, bố mẹ Tâm Tâm có lòng đến tiễn Tiểu Bảo, hai bác đã đi tàu điện ngầm suốt một tiếng đồng hồ mới đến nơi, làm gì có đạo lý nào đuổi khách về? Cô không sợ người ngoài cười chê nhà họ Tần không biết đối nhân xử thế sao?"
"Tâm Tâm vốn đang đ/au bụng, không chịu được lạnh, hơn nữa nhà cô có tận hai người, cô ấy có lên xe tải thì chỗ cũng không đủ."
"Mẹ và chị cả quanh năm làm việc ở quê, thể chất chắc chắn phải tốt hơn mấy cô tiểu thư thành phố chứ? Dù sao ngày hôm nay, đâu có ai đến đây để hưởng phúc!"
Tôi không nhịn được, bật cười khẩy.
Bố mẹ Hứ Tâm đi tàu điện ngầm một tiếng đồng hồ mà anh ta đã sốt sắng.
Còn mẹ và chị gái tôi đã chịu đựng hơn mười tiếng trên xe khách, chân còn sưng vù, anh ta lại quay sang giảng đạo lý đối nhân xử thế.
Thấy bầu không khí trở nên căng thẳng.
Mẹ tôi vội kéo tôi ra sau, lúng túng giải thích:
"A Dục, mẹ không có ý đó, người nhà quê chịu khổ quen rồi, chúng tôi ngồi đâu cũng được."
"Hạ Hạ mất con, tâm trạng không tốt, hai đứa đừng cãi nhau."
Thế nhưng tôi cảm nhận rõ ràng, bàn tay bà đang nắm lấy tay tôi lạnh toát và r/un r/ẩy.
Tôi nhìn thẳng vào Tần Dục:
"Anh chắc chắn muốn như vậy đúng không?"
Trong mắt Tần Dục dâng lên vẻ mất kiên nhẫn:
"Người nhà cô đều không ý kiến gì rồi, cô còn làm mình làm mẩy cái gì? Mau lên xe đi, đến nơi còn nhiều nghi thức phải làm."
Tôi gật đầu: "Được."
Tôi mượn nhân viên nhà tang lễ hai chiếc áo khoác dày dự phòng, đưa cho mẹ và chị gái.
"Mẹ, con đi cùng mọi người ngồi xe tải."
Mẹ tôi lo lắng đẩy tôi ra:
"Không được Hạ Hạ, con từ nhỏ đã sợ lạnh... Trong xe tang có điều hòa, con mau quay lại đi."
Chị tôi liếc nhìn sắc mặt Tần Dục, nhỏ giọng khuyên bảo: "Em gái, chúng ta không sao, xe tang chính bắt buộc phải có ba người, nếu không sẽ không cát tường..."
Tôi cười nhạt:
"Không sao, chẳng phải người ta vẫn còn quản gia sao?"
Sắc mặt Tần Dục trở nên khó coi cực độ:
"Thẩm Chi Hạ, cô là mẹ của Tiểu Bảo, không ngồi trên xe tang chính, là muốn để mọi người xem trò cười sao?"
"Cô không sợ linh h/ồn Tiểu Bảo không yên ổn à?"
Tôi không quay đầu lại: "Nó nhìn thấy bà ngoại và dì cả mà nó yêu quý bị ứ/c hi*p, mới là không yên ổn."
Tần Dục tức gi/ận đến bật cười:
"Được, đây là do cô tự chuốc lấy, Tâm Tâm, chúng ta đi!"
Tôi cùng mẹ và chị gái lên chiếc xe tải đó, giúp họ chỉnh lại cổ áo, đội mũ trùm đầu.
Còn Tần Dục ở phía xa, đang ân cần dìu bố mẹ Hứ Tâm ngồi vào một chiếc xe hơi.
Không quên dặn dò tài xế: "Điều chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên một chút, đừng để hai bác bị lạnh."
Hứ Tâm bĩu môi:
"A Dục, có phải em làm chị Chi Hạ gi/ận rồi không? Nhưng em thật sự không biết người nhà chị ấy lại đến, bình thường chẳng thấy ghé thăm, lúc này lại đến góp vui, không biết có phải thiếu tiền nên muốn v/ay anh không..."
Tần Dục xoa đầu cô ta: "Đừng nghĩ nhiều, không phải lỗi của em."
Mẹ tôi cúi đầu, đôi vai r/un r/ẩy.
Chị tôi nhỏ giọng biện minh: "Không phải là không ghé thăm, là em rể không thích..."
"Đại Ni à, đừng nói nữa, đừng làm khó Hạ Hạ."
Mẹ tôi ngăn lời chị ấy, nhưng lại cúi đầu thấp hơn.
Chiếc mũ áo khoác che khuất biểu cảm của bà, tôi thấy bà lau mặt.
Khi buông tay xuống, mu bàn tay ướt đẫm.
Tôi nhớ lại lúc mới sinh Tiểu Bảo, mẹ và chị gái đến thăm tôi, mang theo con gà mái già nuôi ở nhà để tẩm bổ cho tôi.
Họ chỉ ở lại một đêm rồi không dám ở lâu, sợ nhà chồng khó chịu.
Thế nhưng khi ra về, Tần Dục chỉ giữ vẻ mặt thản nhiên:
"Mẹ, chị cả, nhà họ Tần có bảo mẫu và chuyên gia dinh dưỡng, không cần mọi người phải bận tâm."
"Dù sao mọi người đến một lần, Tâm Tâm lại phải dọn dẹp phòng khách, bình thường cô ấy đã rất mệt rồi, đợi Chi Hạ hết ở cữ, chúng tôi về thăm mọi người là được."
Nhưng những năm qua, số lần anh ta cùng tôi về nhà ngoại chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Vậy mà lại thường xuyên vì Hứ Tâm nhớ nhà mà đón bố mẹ cô ta đến làm khách.
Tôi nắm ch/ặt đôi bàn tay lạnh lẽo của mẹ và chị:
"Mẹ, chị, qua ngày hôm nay, con sẽ không bao giờ để mọi người phải chịu lạnh nữa."
Tôi cúi đầu gửi tin nhắn cho luật sư:
【Không cần đợi đám tang kết thúc nữa, trực tiếp mang tất cả mọi thứ đến nghĩa trang đi.】
【Còn nữa, tiện thể thông báo cho cảnh sát luôn.】
Đối phương hỏi: 【Cô đã suy nghĩ kỹ chưa? Dù sao cũng là đám tang của đứa trẻ, Tiểu Bảo có lẽ không muốn...】
Tôi nhớ lại trước khi Tiểu Bảo qu/a đ/ời, tôi túc trực bên giường b/ệnh của con.
Con dùng bàn tay nhỏ bé sờ lên mặt tôi:
"Mẹ, đừng khóc, Tiểu Bảo sẽ biến thành những vì sao, ở trên trời bảo vệ mẹ."
"Bố luôn giúp đỡ dì Tâm, mẹ không cần phải nhẫn nhịn vì con nữa, nhất định phải bảo vệ tốt bản thân nhé, chỉ có như vậy, Tiểu Bảo mới thực sự vui vẻ."
Tôi lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi, đáp:
【Đúng, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.】
Vì Tần Dục đã không cần thể diện, tôi cũng chẳng cần giữ mặt mũi cho anh ta.
Tiểu Bảo càng không cần người cha như thế này.
Sau khi ch/ôn cất Tiểu Bảo, chỉ còn lại công đoạn cuối cùng.
Người thân trong gia đình sẽ đ/ốt đồ cúng cho con.
Tại hiện trường chỉ có tôi, Tần Dục, cùng mẹ và chị gái tôi là đủ điều kiện.
Chị gái lấy con búp bê vải từ trong lòng ra, nhỏ giọng xin phép:
"Đây là món quà chị chuẩn bị cho cháu ngoại, muốn làm tròn tấm lòng của người dì, không biết có được không..."
Nhân viên vừa định gật đầu, Hứ Tâm đã cư/ớp lấy con búp bê, lấy tay che miệng đầy vẻ khoa trương:
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7.
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook