Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong tiệc mừng tôi đỗ vào Thanh Hoa - Bắc Đại, mẹ tôi đã báo cảnh sát bắt tôi vì tội cố ý gây thương tích.
Chỉ vì cô em họ vô tình uống nhầm nước xoài của tôi mà bị dị ứng.
"Đỗ vào trường danh giá rồi nên coi thường người khác."
"Dù con có là con gái mẹ, mẹ cũng sẽ không bao che cho một kẻ có phẩm hạnh tồi tệ."
Cô em họ sợ hãi, để lộ cánh tay chỉ lấm tấm vài nốt đỏ:
"Dì ơi, con thực sự không sao, mấy nốt đỏ này mai là khỏi thôi, là tại con bất cẩn lấy nhầm cốc, không liên quan gì đến chị họ cả."
Cậu tôi cũng lên tiếng khuyên can:
"Chị à, Ngôn Mạt khó khăn lắm mới thi đỗ vào Thanh Hoa - Bắc Đại, vào đó mà bị lưu lại hồ sơ thì coi như h/ủy ho/ại cả đời con bé rồi."
Mẹ tôi cười khẩy:
"Làm gì có chuyện nghiêm trọng đến thế, vào đó giam vài ngày cho nó biết hối cải, nhân phẩm còn quan trọng hơn thành tích."
"Bài học này nó bắt buộc phải chịu. Nó đã trưởng thành rồi, càng phải hiểu đạo lý đã phạm sai lầm thì phải chịu ph/ạt."
"Các người không cần phải nói giúp nó nữa. Nó đã thi đỗ được vào Thanh Hoa - Bắc Đại thì chứng tỏ tôi hiểu về giáo dục hơn các người."
Sau đó, tôi bị ghi hồ sơ hình sự.
Tôi bị đi/ếc một bên tai.
Bị Thanh Hoa - Bắc Đại từ bỏ.
Người miệng luôn nói mình hiểu về giáo dục nhất ấy, cuối cùng lại quỳ xuống c/ầu x/in tôi quay đầu nhìn bà ấy một cái.
Hai viên cảnh sát nhanh chóng tiến vào sảnh tiệc.
"Ai là người báo cảnh sát?"
Mẹ tôi lập tức bước ra từ đám đông.
Bà hôm nay mặc một chiếc sườn xám bó sát màu tím thẫm, dáng vẻ đoan chính, lưng thẳng tắp.
"Là tôi."
Bà chỉ tay về phía tôi, giọng nói sang sảng, từng chữ rõ ràng:
"Con gái tôi trong tình trạng biết rõ em họ bị dị ứng xoài mà vẫn cố tình đưa nước xoài cho con bé uống. Tôi có lý do để nghi ngờ nó cố ý gây thương tích."
Bà nhấn mạnh chữ "cố ý" rất nặng.
Như thể sợ tất cả mọi người không nghe rõ.
Trên sân khấu cao nhất của sảnh tiệc, một tấm băng rôn lớn nền đỏ chữ vàng được giăng ra.
"Chúc mừng ái nữ Ngôn Mạt thi đỗ trường danh giá Thanh Hoa - Bắc Đại, tương lai đầy hứa hẹn."
Đó là tấm băng rôn mẹ tôi đặt làm riêng, treo ngay đối diện cửa chính.
Bà đứng ở lối vào, đích thân đón từng vị khách đến dự tiệc.
Lắng nghe hết câu này đến câu khác về bí quyết, cách làm sao để đạt được thành tích như vậy.
Bà cười đến mức nếp nhăn cũng sâu thêm:
"Cũng không có gì, chỉ là tôi hiểu biết về giáo dục hơn người khác một chút thôi."
Cũng giống như lúc này, bà nheo đôi mắt đầy nếp nhăn, cười với cảnh sát một cách vừa phải, không kiêu ngạo cũng không khúm núm:
"Hôm nay là tiệc mừng con gái tôi đỗ vào Thanh Hoa - Bắc Đại, nhưng với tư cách là một người mẹ đúng chuẩn, tôi tuyệt đối sẽ không bao che cho một kẻ khiếm khuyết về nhân cách. Dù là con gái mình, tôi cũng sẽ vì đại nghĩa mà diệt thân."
"Tôi báo cảnh sát là để cho tất cả mọi người có mặt ở đây biết rằng, học giỏi đến đâu mà không làm người tử tế thì cũng chỉ là cặn bã xã hội, là sâu mọt của quốc gia."
"Phiền các đồng chí cảnh sát đưa nó đi, định tội cố ý gây thương tích và xử ph/ạt nghiêm minh."
Viên cảnh sát nhìn chằm chằm vào bốn chữ "tương lai đầy hứa hẹn" trên băng rôn.
Thần sắc có chút vi diệu khó tả.
"Thưa bà, bà có biết tội cố ý gây thương tích là tội hình sự không?"
"Một khi đã định tội là phải ngồi tù đấy."
Cậu tôi lập tức đứng dậy níu tay mẹ tôi lại.
"Chị à, chị đừng có hồ đồ. Chị biết Ngôn Mạt đã nỗ lực bao nhiêu để thi đỗ Thanh Hoa - Bắc Đại không? Một khi ngồi tù thì đời con bé coi như tiêu tan."
Ông vội quay sang giải thích với cảnh sát:
"Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi, cháu gái tôi hoàn toàn không..."
"C/âm miệng!" Mẹ tôi gắt lên c/ắt ngang lời cậu tôi, "Anh giúp nó lúc này chính là đang tiếp tay cho thói hư tật x/ấu của Ngôn Mạt. Hôm nay Tiểu Vân không xảy ra nguy hiểm đến tính mạng vì dị ứng là do nó may mắn, chứ không phải là lý do để Ngôn Mạt trốn tránh tội lỗi. Hôm nay nó dám làm hại người thân thì ngày mai nó dám gi*t người!"
Bà kéo tôi từ trên ghế đứng dậy, nhìn chằm chằm vào tôi:
"Con tự nói với cảnh sát đi, có phải con cố ý làm hại em họ không? Có phải vì đỗ vào Thanh Hoa - Bắc Đại rồi nên con kiêu ngạo, không coi người thân ra gì nữa đúng không?"
Ánh mắt lạnh lẽo và đầy cảnh cáo ấy, tôi quá quen thuộc.
Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi cần tôi phục tùng phối hợp để bà giữ lấy thể diện trước mặt người khác.
Bà đều nhìn tôi như vậy.
Chỉ cần tôi lộ ra một chút dấu hiệu chống đối.
Đón chờ tôi không phải là chiếc móc treo quần áo bị đá/nh g/ãy, thì cũng là những cái t/át sưng mặt.
Sau đó khi đã bình tĩnh lại, bà sẽ đóng cửa phòng.
Đích thân chườm đ/á cho tôi, vừa khóc lóc hối lỗi.
"Mạt Mạt, mẹ làm tất cả những điều này đều là vì muốn dạy dỗ con, đá/nh con cũng là để con nhớ lấy nỗi đ/au, con mới không phạm sai lầm."
"Con sẽ không h/ận mẹ đúng không?"
Cái kiểu sống ngột ngạt, vừa cho một cái t/át lại vừa ban cho một viên kẹo ngọt này, tôi cứ ngỡ hôm nay cuối cùng đã chấm dứt.
Nhưng tôi không ngờ rằng, bữa tiệc mừng 50 bàn mà bà sắp đặt, không phải là chân thành chúc mừng tôi, mà là để giành lấy một danh tiếng lớn hơn cho bản thân.
Một danh tiếng vì đại nghĩa diệt thân.
Một danh tiếng tự tay tống đứa con gái đỗ Thanh Hoa - Bắc Đại vào tù.
Đôi mắt tôi đỏ hoe.
Tôi lắc đầu: "Con không làm, con không nhận."
Lời chưa dứt, một cái t/át mang theo luồng gió mạnh đã giáng thẳng vào mặt tôi.
Tôi nghiêng mặt, màng nhĩ đ/au nhói trong khoảnh khắc.
Sau đó, âm thanh như bị một tấm kính vô hình ngăn cách, lúc xa lúc gần.
"Mẹ thường ngày dạy con như vậy sao? Phạm sai lầm rồi trốn tránh trách nhiệm? Ch*t cũng không hối cải?"
Ngựk bà phập phồng dữ dội.
Lời nói đầy vẻ đ/au lòng, gi/ận dữ vì tôi không nên người.
"Con làm mẹ thất vọng quá."
Sảnh tiệc rất lớn, 50 bàn khách, phần lớn mọi người đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook