Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trước khi rời đi, đám họ hàng này đã khuân sạch đồ đạc trong nhà Thẩm Độ, đồng thời buông lời đe dọa rằng ba ngày sau sẽ quay lại.
Ba ngày sau, Thẩm Độ gói rất nhiều sủi cảo để tạ lỗi với đám họ hàng.
Đám người nhà họ Thẩm vừa ăn uống vừa ch/ửi bới, mỉa mai Thẩm Độ:
"Cũng là sinh viên đại học đấy, chả được tích sự gì. Biết trước mày là thằng phế vật thế này thì hồi đó đã chẳng cho mày đi học."
"Đừng tưởng gói cho bọn tao ít sủi cảo là không phải trả n/ợ. N/ợ thì vẫn phải trả, không thì ngày nào tao cũng đá/nh mày một trận."
"Múc thêm cho tao một bát nữa xem nào, nhìn cái vẻ đờ đẫn của mày kìa, bảo sao mà chẳng lấy được Hứa Vi."
Trong tiếng ch/ửi bới của đám họ hàng, Thẩm Độ vẫn cúi đầu khom lưng đi múc thêm cơm.
Hai tiếng sau, tất cả đám họ hàng đều gục ngã xuống đất.
Thẩm Độ đã bỏ th/uốc đ/ộc vào trong sủi cảo.
Làm xong tất cả, anh ta để lại tin nhắn cho tôi: "Hứa Vi, anh thực sự sai rồi, em tha thứ cho anh đi, được không?"
Sau khi gửi tin nhắn xong, Thẩm Độ nhảy xuống vực.
Anh ta không dám xem phản hồi của tôi, sợ rằng lúc sắp ch*t lại bị tôi s/ỉ nh/ục thêm một lần nữa.
Khi tin tức Thẩm Độ ch*t truyền đến tai tôi, lòng tôi không hề gợn sóng.
Tôi đã sớm quay trở lại với cuộc sống bình thường, tôi có bố mẹ yêu thương, có một cuộc đời tươi đẹp phía trước, chẳng việc gì phải dây dưa với kẻ cặn bã làm gì.
Chương 1
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 10
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook