Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lưu Hiểu Nguyệt vẫn đang nằm trên giường, vừa nghe thấy báo cảnh sát, cô ta thoáng chút hoảng hốt.
Cô ta liếc nhìn La Lai một cái.
La Lai nhìn các cổ đông, rồi lại nhìn tôi, vẻ mặt đầy không tán thành:
"Tổng giám đốc Uông, cô không thể làm thế, chuyện làm lớn ra thì không có lợi gì cho công ty chúng ta cả!"
"Cách duy nhất để c/ứu vãn danh tiếng lúc này chính là chịu trách nhiệm!"
Đây chính là điều mà các cổ đông sợ nhất.
Một vài cổ đông vây lấy tôi: "Chân Chân, không được manh động!"
"Bố cháu làm ra chuyện này, về mặt pháp lý là không có lợi đâu!"
"Nếu chẳng may bố cháu ngồi tù, dư luận bùng n/ổ, doanh nghiệp sẽ tiêu tùng hết..."
Kiếp trước, Lưu Hiểu Nguyệt chính là đã chiếm được tiên cơ này.
Tất cả cổ đông đều gây áp lực lên gia đình chúng tôi, bắt chúng tôi phải nghĩ cho doanh nghiệp, nghĩ cho toàn thể nhân viên.
Nghĩ đến việc đừng để vì chuyện riêng của gia đình mà nhân viên mất bát cơm.
Lý do nghe thật đường hoàng - thương xót cho tất cả mọi người.
Thế nhưng cuối cùng, kẻ á/c có được tất cả, còn ai xót xa cho chúng tôi?
Luật sư nói quy trình nhanh nhất cũng phải bốn mươi phút, hòn đảo này quá xa.
Tiếng khóc trong phòng vẫn không dứt.
Lưu Hiểu Nguyệt thút thít, ngắt quãng tung ra những chi tiết, câu sau còn đ/ộc địa hơn câu trước.
Cô ta nói bố tôi bắt đầu tìm cô ta từ mùa thu năm ngoái.
Nói ông thuê cho cô ta căn phòng bên ngoài trường học, nói mỗi lần gặp mặt đều dặn cô ta không được kể với ai.
Mỗi câu mỗi chữ đều nhắm trúng vào những điểm nh.ạy cả.m kiểu "đàn ông quyền thế dụ dỗ nữ sinh nghèo".
Các cổ đông đều nóng mắt:
"Uông Quốc Quyền, hôm nay ông phải đưa ra một lời giải thích!"
"Công ty không phải của riêng ông, tác phong cá nhân của ông có vấn đề, cổ phiếu ngày mai sẽ giảm sàn đấy!"
Những cổ đông khác phụ họa theo, giọng mỗi lúc một to.
Có người đã rút điện thoại ra gọi, chắc là đang liên hệ với đội ngũ qu/an h/ệ công chúng.
Có người nói thẳng:
"Trước tiên hãy bãi nhiệm Uông Quốc Quyền khỏi vị trí chủ tịch, nếu không thì không giải thích được với nhà đầu tư."
Bố tôi đứng ở góc tường.
Ông cứ lặp đi lặp lại mấy chữ:
"Tôi không đụng vào nó... tôi không đụng vào..."
Mẹ tôi từ phòng y tế chạy về.
Bà nhất quyết bắt bố tôi phải đưa ra lời giải thích.
Lưu Hiểu Nguyệt lại rơi nước mắt:
"Dì à, dì lớn tuổi rồi, người không được yêu mới là kẻ thứ ba..."
"Chú ấy nói dì tinh thần không ổn định, nói dì không quản nổi chú ấy..."
Mẹ tôi gi/ận đến run người, nước mắt rơi xuống mu bàn tay tôi.
Kiếp trước bà chính là vì sự "phản bội" này của bố tôi mà bị kích động đến suy sụp.
Ống kính của Trương Đại Lôi thu lại toàn bộ biểu cảm của mọi người.
Anh ta nói vào máy quay:
"Chúng ta thấy tình hình tại hiện trường rất phức tạp, cô gái bị hại đang vô cùng xúc động, phía nhà họ Uông hiện vẫn chưa đưa ra phản hồi rõ ràng..."
Tôi nhìn về phía Lưu Hiểu Nguyệt:
"Lưu Hiểu Nguyệt, cô nói cô qua lại với bố tôi hơn nửa năm rồi."
"Vậy cô nói xem, chân nào của bố tôi có s/ẹo?"
Lưu Hiểu Nguyệt sững sờ một chút.
Cô ta không nói được. Môi cô ta mấp máy, nước mắt bắt đầu trở nên mất tự nhiên.
Bố tôi ngẩng phắt đầu nhìn tôi.
Ông nhận ra tôi đang làm gì - tôi đang ép cô ta lộ tẩy.
Bố tôi căn bản chẳng có vết s/ẹo nào cả.
Lưu Hiểu Nguyệt dứt khoát khóc to hơn:
"Chị Chân Chân, bây giờ chị hỏi những thứ đó thì có ý nghĩa gì chứ?"
"Đứa bé trong bụng con cũng không còn nữa... mà chị còn thẩm vấn con thế này..."
La Lai tiếp lời:
"Tổng giám đốc Uông, Hiểu Nguyệt vừa sảy th/ai, cơ thể đang yếu, cô đừng ép cô ấy như vậy."
"Dù sao đó cũng là em của cô mà..."
Các cổ đông lại xôn xao, có người quát:
"Đúng đấy, người ta đã ra nông nỗi này rồi còn thẩm vấn cái gì nữa!"
"Lạnh lùng quá!"
"Thảo nào Uông Quốc Quyền đi tìm người khác, người nhà này đúng là không có nhân tính, đến lúc này rồi mà còn nghĩ đến chuyện đó!"
Kiếp trước cũng vậy.
Cái cảm giác bị mọi người vây quanh, giải thích một câu liền bị nhấn chìm.
Tôi đáp:
"Cô không nói được đúng không? Vậy đến lượt tôi nói."
Đúng lúc này, luật sư của tôi dẫn theo những người mặc đồng phục tới:
"Xin mọi người đừng ồn ào, từ bây giờ, mọi thứ sẽ được tiến hành dưới sự bảo hộ của pháp luật..."
Đến lúc rồi.
Tôi nắm ch/ặt tay bố.
Lòng bàn tay ông đầy mồ hôi lạnh.
Lưu Hiểu Nguyệt vẫn đang khóc. Các cổ đông vẫn đang cãi vã.
Kiếp này, tất cả những cái hố, tôi đều đã đào sẵn từ trước, chỉ đợi họ tự nhảy vào thôi.
Tôi gật đầu với luật sư và những người kia:
"Bây giờ, tôi có lời muốn nói."
Tôi lấy điện thoại ra.
Tìm thấy hệ thống giám sát thông minh mà tôi đã lắp đặt khi lên đảo từ trước, không cho bất kỳ ai biết.
Tôi nhấn phát.
Hình ảnh hiện ra, camera hồng ngoại trong vườn, thời gian là một giờ mười hai phút sáng.
Lưu Hiểu Nguyệt bị vệ sĩ chặn lại ở cửa tòa nhà phụ, cô ta cúi đầu nói gì đó, vệ sĩ lắc đầu.
La Lai từ nhà chính đi ra, nói một câu với vệ sĩ, rồi dẫn Lưu Hiểu Nguyệt vào nhà chính.
Các cổ đông nhìn rõ, sững sờ:
"La Lai? Là anh đưa người vào à?"
Mặt La Lai trắng bệch: "Tôi vốn không muốn nói..."
"Là, là Tổng giám đốc Uông bảo tôi... đưa Lưu Hiểu Nguyệt đến hầu hạ ông ấy."
Bố tôi nhìn chằm chằm La Lai, tức gi/ận đến mức lồng ngựk phập phồng:
"Cậu... năm đó, chính tôi là người chu cấp cho cậu, cất nhắc cậu vào làm nội bộ..."
La Lai tránh ánh mắt tôi.
Cũng giống như Lưu Hiểu Nguyệt, năm đó cậu ta cũng từng được công ty chúng tôi chu cấp, nói là để báo đáp công ty nên mới ở lại làm việc.
Thế nhưng giờ đây - "Đấu mễ dưỡng ân, đam mễ dưỡng cừu" (Gạo một đấu thì nuôi dưỡng ân nghĩa, gạo một gánh thì nuôi dưỡng th/ù h/ận).
Chúng nó không hề biết ơn, chỉ chăm chăm nghĩ xem làm thế nào để lấy đi nhiều thứ không thuộc về mình hơn nữa.
Chương 8
Chương 14
Chương 7
Chương 26
Chương 7
Chương 25
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook